Nguyễn Khiết nhớ ra một chuyện: "Nhưng sáng nay Diệp Thu Văn bảo chị ấy không sao mà."

Nguyễn Khê quay sang nhìn em họ, không nhịn được mà bật cười lớn.

Nguyễn Khiết ngơ ngác, không hiểu sao bà chị lại cười hớn hở đến thế.

Nguyễn Thu Nguyệt đưa tay xoay xoay thái dương, gọi Nguyễn Khiết: "Đường tỷ, chị suy nghĩ kỹ lại xem nào."

Nguyễn Khiết siết c.h.ặ.t quai cặp, nhíu mày suy nghĩ. Rồi đột nhiên, cô bé bừng tỉnh, quay sang Nguyễn Thu Nguyệt với vẻ mặt đầy phấn khích: "Chị hiểu rồi! Diệp Thu Văn nói dối! Chị ta bôi kem dỏm có bị ngứa ngáy gì đâu!"

Nguyễn Thu Nguyệt gật đầu cái rụp: "Chính xác."

Nguyễn Khiết che miệng, giọng đầy vẻ kinh ngạc: "Trời đất, không ngờ luôn. Chị ta rốt cuộc đã nói xạo biết bao nhiêu chuyện rồi đây?"

Nguyễn Thu Nguyệt hùng hổ chống nạnh: "Em thề sẽ lột cái lớp mặt nạ đạo đức giả của chị ta xuống!"

Bởi trường cấp hai tan học muộn hơn một chút, nên Nguyễn Thu Dương vẫn giữ nếp cũ, tan trường là đứng chờ ở cổng trường cấp hai, cấp ba. Mãi đến khi bóng dáng Diệp Thu Văn xuất hiện, cô ả mới chạy tới khoác tay chị, cùng rảo bước về nhà.

Hôm nay tâm trạng cô ả như bị dội gáo nước lạnh, vừa gặp Diệp Thu Văn là đã xả một tràng c.h.ử.i rủa Nguyễn Khê không thương tiếc.

Cô ả vừa đi vừa bực bội đá thúng đụng nia, ấm ức tuôn một tràng: "Đại tỷ, chị xem có phải nó sinh ra là để ám em không? Sao cứ hễ đụng mặt nó, dù ở nhà hay ở trường, là em lại rước họa vào thân vậy hả trời?"

Diệp Thu Văn khẽ thở dài: "Chị đã dặn đi dặn lại là tránh xa nó ra, em cứ để ngoài tai. Nó đến bố còn dám bật lại cơ mà, em chọc vào nó làm gì cho mang họa vào thân, chị cũng đến lạy em luôn đấy."

Thấy Diệp Thu Văn có vẻ cũng cạn kiên nhẫn, giọng điệu không còn êm ái như trước, Nguyễn Thu Dương đành c.ắ.n răng nhẫn nhịn: "Em biết lỗi rồi, từ nay em thề sống thề c.h.ế.t sẽ không động vào nó nữa. Cứ chờ xem, để coi bố nhịn nó được bao lâu, sớm muộn gì cũng no đòn rồi bị tống cổ về quê cho rảnh nợ."

Diệp Thu Văn liếc xéo: "Mong là lần này em ngậm miệng lại được."

Nguyễn Thu Dương giơ ba ngón tay lên trời: "Em xin thề!"

Lúc hai chị em về đến nhà, Nguyễn Hồng Quân và Diệp Phàm cũng lững thững theo sau.

Nguyễn Hồng Quân giờ coi Diệp Thu Văn và Nguyễn Thu Dương như không khí, vênh váo đi ngang qua hai người, không những không chào mà còn hét toáng lên: "Đại tỷ, em vượt tuyến kẻ thù về hội quân với tỷ đây!"

Nguyễn Thu Dương tức xì khói: "..."

Chỉ hận không thể tung cước đá bay cái thằng điên này!

Diệp Phàm lẽo đẽo theo sau, cũng lướt qua hai người chẳng thèm đoái hoài.

Nguyễn Thu Dương phớt lờ thằng dở hơi Nguyễn Hồng Quân, nhưng lại nhanh tay níu áo Diệp Phàm lại, trợn mắt hỏi: "Tam ca, sao anh cũng hùa theo tụi Nguyễn Khê ăn cháo đá bát thế hả? Thu Văn tỷ tỷ mới là chị ruột của anh mà."

Diệp Phàm liếc nhìn cô ả: "Đều là người một nhà, phân biệt trong ngoài làm gì. Hơn nữa, Nguyễn Khê mới là chị ruột của em đấy."

Nguyễn Thu Dương nghẹn họng: "..."

Cái thể loại gì thế này! Lũ này bị sao vậy trời!!

Diệp Phàm hất tay Nguyễn Thu Dương ra, rảo bước vào nhà.

Cậu vứt cặp lên sô pha phòng khách, rồi xắn tay áo vào bếp phụ Phùng Tú Anh xới cơm dọn bàn.

Thường ngày ở nhà, cậu vẫn luôn tranh thủ đỡ đần việc lặt vặt. Dẫu sao Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh cũng không phải bố mẹ đẻ, cậu không thể vô tư hưởng thụ mọi thứ như lẽ đương nhiên. Tính cậu trầm tĩnh, hiểu chuyện hơn thằng nhóc Nguyễn Hồng Quân nghịch ngợm, không muốn làm phiền bố mẹ nuôi thêm nữa.

Vừa dọn mâm bát xong xuôi thì Nguyễn Trường Phú cũng về tới.

Lần này ông không chỉ vác thân về, mà còn khệ nệ ôm theo cả đống đồ.

Mọi người chưa kịp phản ứng, Nguyễn Hồng Quân đã mắt sáng rực như đèn pha, phi ngay tới trước mặt Nguyễn Trường Phú, rối rít: "Bố ơi, bố tha đâu ra một đống đồ thế này?"

Hơn nữa trông có vẻ toàn là đồ mới tinh!

Nguyễn Trường Phú lờ tịt thằng con, gạt nó sang một bên, gọi Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết: "Hai đứa lại đây."

Lời răn dạy, màn tranh cãi ỏm tỏi sáng nay vẫn còn rành rành ra đó, Nguyễn Khê giờ chẳng còn tâm trí đâu mà ngoan cố với ông nữa. Nhưng gương mặt cô vẫn lạnh tanh, dắt Nguyễn Khiết bước tới, hỏi gọn lỏn: "Chuyện gì vậy ạ?"

Nguyễn Trường Phú vẫn giữ vẻ cau có, trừng mắt nhìn cô: "Nhìn cho kỹ đây! Ông đây bận rộn cả buổi sáng mới kiếm được đống này cho hai đứa mày đấy! Cặp sách mới, nguyên bộ đồ dùng học tập mới cáu, cả quân phục nữa, toàn đồ chưa bóc tem! Còn sách vở, tài liệu tham khảo mày cần, tao gom được bao nhiêu thì có hết ở đây rồi."

Nguyễn Khê thừa biết, ngoài mấy cuốn sách, đống đồ kia đều là hàng hiệu thời thượng nhất lúc bấy giờ. Cứ nhìn điệu bộ thèm thuồng của Nguyễn Hồng Quân là đủ hiểu, ngay cả con em cán bộ cũng hiếm khi được sờ tới.

Chương 229 - Nữ Thợ May Xinh Đẹp Tn 70 - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia