Nguyễn Khê ngước lên nhìn nét mặt cậu, cũng không gặng hỏi thêm. Cô cẩn thận xem qua tất cả những cuốn sách trong vali, nhận thấy không có cuốn nào phù hợp để dạy chữ, xóa mù chữ cho người bình thường, nên đành xếp gọn lại rồi đóng vali.
Thấy cô đậy nắp vali, Lăng Hào lên tiếng hỏi: "Cậu không tìm được cuốn nào ưng ý sao?"
Nguyễn Khê gật đầu đáp: "Sách của cậu cao siêu quá, chắc tôi phải tìm người khác mượn thôi."
Lăng Hào tỏ vẻ tiếc nuối: "Xin lỗi cậu, tôi không giúp được gì rồi."
Nguyễn Khê mỉm cười nhìn cậu, suy nghĩ một lát rồi nói: "Vậy cậu có thể giúp tôi việc khác được không?"
Lăng Hào không do dự hỏi thêm, lập tức gật đầu đồng ý: "Được thôi."
Sự dứt khoát của cậu khiến Nguyễn Khê hơi bất ngờ, rồi cô lại bật cười vui vẻ: "Tôi và em gái đang muốn học thêm, cậu có thể kèm cặp chúng tôi được không? Khi nào tôi mượn được sách giáo khoa, cậu bắt đầu dạy từ những kiến thức cơ bản nhất nhé, có được không?"
Lăng Hào lại gật đầu quả quyết: "Ừ, được."
Nguyễn Khê nhìn cậu với nụ cười rạng rỡ, trong lòng thầm nghĩ cậu như một thiên thần được cử xuống để giúp đỡ mình.
Và trong suy nghĩ của Lăng Hào, cô mới chính là một thiên thần bước ra từ trong truyện cổ tích.
Rời khỏi ngôi nhà sàn, trời đã nhá nhem tối. Suốt quãng đường về nhà, Nguyễn Khê cứ đắn đo suy nghĩ, chần chừ suốt mười mấy phút. Cuối cùng, cô quyết định liều một phen, tìm đến tận nhà người thầy giáo cũ.
Giữa vùng rừng núi hẻo lánh này, cô thực sự không nghĩ ra được ai khác có sách để mượn. Hồi xưa đi học, học sinh làm gì có sách giáo khoa, chủ yếu là chép bài từ trên bảng đen, tiếp thu được chữ nào hay chữ nấy.
Người thầy giáo này từng là giáo viên duy nhất của vùng này, nhưng vì lý lịch không tốt, trong thời kỳ cải cách văn hóa đã bị đấu tố kịch liệt. Từ đó, nơi này không còn giáo viên nào nữa, bọn trẻ con trong vùng cũng theo đó mà thành những đứa trẻ thất học, sống tự do tự tại.
Lục lọi lại trong ký ức những mảnh ghép về vị thầy giáo này, Nguyễn Khê không khỏi lo lắng, hồi hộp. Cô chẳng biết hiện tại thầy sống ra sao, liệu có còn nhận ra cô học trò nhỏ năm xưa từng a dua theo chúng bạn ném sỏi vào mình hay không.
Nguyễn Khê tìm đến nhà thầy, tình cờ gặp lúc thầy vừa đi làm đồng về.
Thầy trông khác hẳn so với những gì cô nhớ, già dặn và hằn rõ dấu vết phong sương.
Cô bước tới chào hỏi: "Thầy Kim ạ."
Thầy Kim chẳng buồn liếc nhìn cô, lạnh nhạt đáp: "Tôi đã không còn là thầy giáo từ lâu rồi."
Nguyễn Khê theo sát phía sau: "Trong lòng em, thầy mãi mãi là người thầy đáng kính."
Thầy Kim đặt chiếc gùi tre xuống góc tường, quay lại nhìn cô, hỏi: "Cô tìm tôi có việc gì không?"
Nguyễn Khê đi thẳng vào vấn đề: "Thưa thầy, thầy có còn giữ sách vở để học không ạ? Sách giáo khoa hay sách tham khảo gì cũng được, em muốn tiếp tục việc học."
Thầy Kim đứng lặng nhìn cô một lát, không nói tiếng nào, quay lưng bước vào nhà.
Nguyễn Khê đứng ngoài cửa, lòng bồn chồn chờ đợi. Khóe mắt cô liếc thấy vợ thầy đang lúi húi nấu ăn trong nhà, hai đứa con nhỏ tò mò bám lấy khung cửa, đôi mắt tròn xoe nhìn cô như thể cô là một sinh vật lạ lẫm từ hành tinh khác.
Vài phút sau, thầy Kim bước ra, trên tay ôm một xấp sách.
Ông bước đến gần, nhìn thẳng vào Nguyễn Khê: "Chỉ còn lại sách Ngữ văn và Toán từ lớp một đến lớp năm, ngoài ra không còn cuốn nào khác. Cô muốn học thì cứ lấy mà dùng, nhưng học xong phải mang trả lại cho tôi."
Ở vùng sơn cước này, mọi thứ đều thiếu thốn, nhưng khan hiếm nhất vẫn là sách vở.
Nguyễn Khê thở phào nhẹ nhõm, lòng dâng lên một niềm biết ơn vô bờ bến. Cô vội vàng đỡ lấy xấp sách, gập người thật sâu, thành kính nói: "Cảm ơn thầy rất nhiều ạ."
Thầy Kim vẫn giữ nét mặt nghiêm nghị, quay lưng bước vào nhà, chỉ để lại một câu dặn dò ngắn gọn: "Giữ gìn cẩn thận nhé."
Nguyễn Khê đứng ngoài, kính cẩn đáp lại: "Dạ, em sẽ cẩn thận ạ."
Ôm xấp sách vào lòng trên đường về nhà, Nguyễn Khê hít sâu từng nhịp, cảm giác như mình đang mang theo một báu vật vô giá. Đối với nhiều người, những cuốn sách này có thể chẳng đáng một xu, nhưng với cô, chúng lại chứa đựng cả một chân trời kiến thức.
Về đến nhà, cô gọi Nguyễn Khiết vào phòng, cẩn thận đặt xấp sách lên bàn, nói: "Chị mượn được từ thầy Kim đấy, rất phù hợp với trình độ của chúng ta. Muốn đổi đời, thì phải bắt đầu từ đây thôi."
Nói đến đây, cô hạ giọng, thì thầm một cách quyết tâm: "Trí thức là chìa khóa mở cửa tương lai!"
Thế nhưng, trái với sự nhiệt huyết của Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết lại tỏ vẻ hoài nghi, ánh mắt đong đầy sự bối rối, như thể chị gái mình vừa kể một câu chuyện đùa.
Mất một lúc sau, cô bé mới cất lời: "Chị, chị nghiêm túc đấy chứ?" Sao nghe cứ như chị ấy đang nằm mơ vậy?