Sau đó một tuần cũng đã đến.

Cô đã ở nhà của Mộ Bạch được một tuần.

Trong một tuần này cô thật sự cảm thấy rất vui vẻ, tuy vui nhưng cũng không ngừng nghĩ đến Doãn Tư Cương.

Còn Mộ Bạch thì càng ngày lại càng quý mến cô hơn, có Lung Nhi anh luôn cảm thấy rất rất là vui, lúc nào trong lòng cũng cảm thấy xôn xao hạnh phúc.

Nhưng bữa tiệc nào lại không tàn, ngày hôm nay cô phải về lại Doãn gia. Mộ Bạch thật sự không muốn như vậy một chút nào. Nhưng anh vẫn muốn tôn trọng quyết định của cô, vẫn đưa cô về đấy.

Tại Doãn gia.

Cô đứng bên ngoài cửa.

"Anh cứ về trước đi, đã đến nơi rồi." Lung nhi nói với Mộ Bạch.

Mộ Bạch trong có vẻ không vui, nói với cô.

"Em đang muốn đuổi anh về sao? Lung Nhi." Anh thật sự cảm thấy khó chịu.

"Không phải vậy đâu, anh đừng có hiểu lầm mà, em chủ sợ là làm phiền anh, ảnh hưởng đến công việc của anh thôi. Không phải là anh nói hôm nay anh sẽ rất bận sao?" Cô cười tươi nói với anh.

Nhìn thấy nụ cười này của cô anh không thể nào tức giận được nữa. Nhưng cũng không phải là tức giận gì vì anh biết cô chỉ là quan tâm đến anh mà thôi. Có điều anh cảm thấy buồn bực, khó chịu khi Lung Nhi về lại Doãn gia thôi. Lúc này anh dường như muốn chiếm lấy Lung Nhi làm của riêng cho mình.

Vã lại cũng là do anh lo lắng, không biết cái tên Doãn Tư Cương đó có đối xử tốt với cô hay không? Thật sự là lo c.h.ế.t được.

Nhưng có thể làm gì hơn đây.

"Được rồi, vậy anh về trước đó nhé?" Anh cố ý hỏi cô xem cô có níu kéo anh lại hay không. Truyện Xuyên Nhanh

Nhưng...

Cô lại ừm nhẹ một cái, nở nụ cười tươi với anh với ý "được, anh đi đi." Biết cô không có ý định giữ anh lại.

"Được rồi, vậy anh về đây." Nói xong anh liền lái xe chạy đi mất.

Sau khi anh rời đi cô liền đến cửa bấm chuông. Teng! Teng! Teng!

Liền có người ra mở cửa, đó là hầu gái của căn biệt thự.

Cô ta trong có vẻ rất lo lắng lại hốt hoảng, khi nhìn thấy cô như là như thấy cứu tinh vậy.

Cô liền chạy lại kéo tay Lung Nhi.

"Phu nhân à, cô mau vào trong đi, thật sự là tôi đã hết cách luôn rồi, cậu chủ cậu sáy thật khó chiều." Cô hầu gái nói với Lung Nhi.

Cô vẫn không hiểu gì, thật khó hiểu, cô ấy đang nói gì vậy chứ?

"Có chuyện gì vậy?" Lung Nhi hỏi cô.

"Phu nhân à, cậu chủ cậu ấy bị bệnh rồi, sốt cũng không phải nhẹ nhưng mà bác sĩ cũng không chịu gọi, t.h.u.ố.c cũng không chịu uống, mà ăn cháo cũng không chịu ăn. Tôi thật sự là không biết làm sao luôn đó." Cô nói trong bất lực.

Nghe cô ấy nói xong, Lung Nhi hoảng hốt, cô vô cùng lo lắng.

"Gì chứ? Anh ấy bị bệnh rồi à? Sao lại bị bệnh chứ? Làm sao lại bị bệnh? Bị bệnh sao lại không chịu uống t.h.u.ố.c chứ? Như vậy làm sao mà khỏi được." Cô ra vẻ rất là bức xúc.

"Nên mới nói, phu nhân, tôi chỉ trông chờ vào cô thôi." Bất lực

???????

"Được, vậy tôi sẽ lên đó chăm sóc cho anh ấy, cô chuẩn bị khăn, nước nóng và nấu cháo đi." Cô vừa đi nhanh vừa nói.

"Tất cả đã được chuẩn bị cả rồi, là do cậu chủ cái gì cũng không chịu nên mới...."

Trên phòng.

Cô bước tới mở cửa ra thì....

"Tôi đã nói là đừng làm phiền tôi rồi mà, cô không nghe sao?" Anh quát lớn, cứ tưởng Lung Nhi là cô hầu gái.

"Doãn Tư Cương, anh đây là đang có thái độ gì đây hả? Anh có còn là con nít nữa đâu, sao lại hành xử như vậy chứ? Bị bệnh mà không chịu uống t.h.u.ố.c, cũng không chịu ăn cháu, làm sao mà khỏi được?" Cô tức giận nói với anh, có lẽ đây là lần đầu tiên cô cảm thấy tức giận đến vậy, cũng là lần đầu cô có gan mà mắng người khác như thế, đây còn là một vị tổng tài tàn bạo nữa.

Nghe thấy tiếng cô, anh ngồi dậy.

"Lung Nhi?"

Hừ, cô không vui bước đến bên cạnh Doãn Tư Cương.

Trán cô kề với trán anh, cô dùng cách này để đo thân nhiệt.

Làm cô anh có chút..... tim đập nhanh.

"Anh sốt cao quá đấy, sao lại không chịu uống t.h.u.ố.c vậy?" Cô nhỏ giọng, nhẹ nhàng nói với anh, trông cô đang rất lo lắng lại xen cùng với tức giận.

Nghe cô nói vậy anh nhếch mép.

"Em lo lắng sao? Tôi còn tưởng là em quên tôi luôn rồi chứ, ở nhà của Mộ Bạch vui đến vậy cơ mà." Anh có ý chế giễu cô.

"Anh đang nói gì vậy? Em đến nhà anh ấy chủ yếu là để dưỡng bệnh, cũng để anh bình tĩnh lại." Cô nói với anh.

"Mà nè,....." Cô đột nhiên lại cúi thấp đầu.

"Có phải tuần trước em đã làm gì khiến cho anh giận không? Sao tự nhiên anh lại như vậy? Nếu em đã làm sai gì thì cho em xin lỗi." Cô nhỏ bé nói với anh.

Nhìn cô như vậy, anh thật sự cảm thấy chặn lòng, vốn dĩ người sai là anh mà, sao tự nhiên cô ấy lại nhẫn lỗi chứ?

Anh xoa đầu cô nhẹ nhàng nói.

"Không đâu, tôi mới là người phải xin lỗi. Tôi xin lỗi, bữa đó tôi tức giận quá nên mất kiểm soát, em đừng giận tôi."

Nghe anh nói vậy cô cảm thấy rất là ngạc nhiên, tự dưng tim lại loạn nhịp, mặt trở nên đỏ hơn, cứ như là cô đã bị lây bệnh từ anh.

"Sao vậy? Không phải em cũng bị bệnh luôn rồi chứ? Sao mặt lại đỏ thế?" Anh sáp lại gần cô.

Cô vội né ra.

"Không, làm gì có chứ." Cô hờn dỗi lại xấu hổ.

Nhìn dáng vẻ của cô lúc này thật sự đáng yêu c.h.ế.t mất, đáng yêu đến mức khiến người ta muốn c.ắ.n một cái.

Anh đưa mặt lại gần cô, hôn nhẹ vào má cô một cái.

Lúc này cô càng ngày càng cảm thấy nóng hơn, tim cứ đập rộn ràng như muốn nổ tung lên, cảm giác này thật kỳ là mà.

Nhìn thấy cô như vậy anh càng muốn chiếm lấy cô hơn, là một người đàn ông, anh không thể nào cưỡng lại với sức hút này được, thật sự nhiều lúc anh mới cảm thấy, Lung Nhi có một sự quyến rũ ẩn, mỗi khi bộc phát thì khiến bao nhiêu người phải điêu đứng.

Càng nghĩ đến điều này anh lại càng cảm thấy ghen tuông, nếu để cho người đàn ông khác nhìn thấy được vẻ quyến rũ, đáng yêu này của cô thì sẽ ra sao đây?

Nghĩ đến là cảm thấy tức, bây giờ anh giận hừng hực.

Đúng là một người kỳ lạ mà. Tự suy diễn rồi ghen tuông vô cớ.

Tính chiếm hữu này cũng quá lắm rồi.

Anh đẩy cô xuống giường.

"Lung Nhi, sau này em chỉ có thể là của tôi, tôi sẽ không để bất kỳ người đàn ông nào chạm đến em." Nói xong anh liền sà xuống hôn cổ của cô.

Anh làm cô cảm thấy lo sợ.

"Anh.... anh đang gì vậy? Có phải là lại giận gì rồi không, sau này em không dám chọc giận anh nữa, anh đừng có như vậy." Cô sợ hãi đến run rẩy cả người.

Anh mở to mắt nhìn cô, có vẻ rất ngạc nhiên.

Xem ra cô ấy rất sợ mình, cả người run lên đến như vậy. Có phải là vì lần trước không? Chắc là vậy rồi, từ lần đó mình đã làm cho cô ấy sợ? Anh suy nghĩ, cảm thấy thật đau lòng, cô gái nhỏ nhắn này nhút nhát đến vậy, lại dễ sợ hãi như thế, sao anh lại mất kiểm soát mà ra tay với cô.

"Không đâu, tôi không giận gì cả, em không cần phải sợ." Anh ôm cô lật người lại, anh ôm cô trong lòng.

Cảm giác ấm áp này thật khiến người ta say mê, cô dần dần chìm đ.ấ.m vào sự sự áp này mà quên mất đi vị trí của mình.

Không, không được, mình không thể nào cứ như vậy được. Tuy mình biết mình đã lỡ trao tình cảm của mình cho Tư Cương nhưng...... Không được, mình phải thoát ra thôi.

Cô bật dậy, đẩy anh ra, sắc mặt tự nhiên lại lộ rõ sự buồn bã.

"Anh.... đừng như vậy." Cô nói với anh, tuy miệng nói vậy nhưng lòng lại không muốn.

"Em sao vậy?"

Chương 20 - Nửa Đời Bóng Tối, Nửa Đời Có Anh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia