"Ông thật sự mong bế cháu cố đến như vậy sao?" Doãn Tư Cương vừa về tới nên nghe được.

"Hừ, ta chỉ có đứa cháu là con thôi, không mong sao được." Ông tức giận nói với Tư Cương.

"Anh.... anh về rồi sao?" Cô hỏi anh. Cuối cùng cô cũng bớt lúng túng, nếu anh không về kịp thì cô cũng không biết làm sao.

Anh sợ cô sẽ lúng túng, khó xử nên đã kêu cô lên phòng nghỉ trước. Cô vừa rời đi thì...

"Ta nói cho con biết, mắt ta nhìn người không bao giờ sai cả, con bé là một người rất tốt, chắc có lẽ con cũng biết khi ở nhà họ Kiều Lung Nhi đã phải chịu những gì. Con nên biết trân trọng nó." Ông nhắc nhở anh.

"Thật sự là ông nhìn người không bao giờ sai sao? Có thể bây giờ ông đã già rồi nên nhìn có lẽ mờ hơn, không rõ nữa." Cố tình né tránh, không quan tâm.

"Cái thằng này, ông đây là không phải nhìn bằng mắt bình thường mà là nhìn bằng tâm, tâm ông vẫn còn sáng lắm." Ông tức giận nói.

"Ta nói như vậy đấy, con không nghe thì sao này mà hối hận, nhóc à, đừng tưởng là ông đây không biết nhá, con có phải là đối xử không tốt với con bé không. Nhìn biểu hiện lúc nãy ta thấy nó rất sợ con." Ông nói.

Nghe đến đây, anh nghĩ ngay đến việc Lung Nhi đã mách lẽo với ông, nghĩ rằng cô ấy đã nói gì không nên nói. Anh liền cảm thấy hậm hực trong lòng.

"Cô ấy đã nói gì với ông sao." Anh trầm giọng.

"Còn đợi nói thì ông mới biết sao? Ta sống đã mấy chục năm rồi, còn có gì có thể qua mắt được ông sao?" Tức giận nói.

"Nè, con đừng hiểu lầm mà trách nó đó nha, nếu sau này mà để ta biết con đối xử không tốt với Lung Nhi thì đừng có mà trách ta, đừng tưởng là mình đã làm chủ tịch của một tập đoàn lớn rồi thì muốn làm gì thì làm." Ông nhắc nhở, cũng như cảnh cáo anh.

Những việc ông nói cũng đã nói xong, rồi ông quay lưng rời đi.

Bị cảnh cáo anh liền không vui, anh đi lên phòng với một thái độ tức giận.

Lên phòng anh nhìn thấy Lung Nhi ngồi trên giường, với gương mặt lo lắng, có vẻ như rất sợ anh.

Đúng vậy, cô ấy sợ mình. Anh thật không hiểu, cô ấy tại sao lại sợ mình như vậy

"Lúc nãy cô có mách lẽo với ông không hả?" Anh đi lại gần cô.

"Không, không có em, em không nói gì cả." Cô nói.

Không để anh nói tiếp cô liền nói nhỏ.

"Em thật sự không có đâu, em không có, anh đừng hiểu lầm em." Tay cô run rẩy, cảm thấy rất sợ hãi như muốn khóc.

Anh liền xoa đầu cô.

"Tôi chỉ hỏi vậy thôi chứ đâu nói là cô đã nói gì, cô sợ tôi đến vậy sao, bình thường tôi cũng không để ý cô, có ăn chung, ngủ chung nhưng cũng chẳng quan tâm." Anh nói.

"Bây giờ để ý thì cô rất ít nói nhỉ? Rất sợ tôi nữa, tôi đáng sợ đến vậy sao?" Anh hỏi.

Cô im lặng một hồi không trả lời. Một lát sau cô mới mở miệng nói với anh.

"Em... em vốn đã rất nhát gan rồi, lúc trước em không thường nói chuyện, với lại em sợ..... sợ... sợ em nói nhiều sẽ khiến anh không vui, sẽ nói gì khiến anh tức giận, em sợ...." Giọng cô run rẩy, cúi mặt xuống không dám ngước lên.

Bị anh ngắt lời.

"Cô có nhiều thứ để sợ như vậy à, sau này không cần phải sợ đâu, có gì cứ nói với tôi, tôi sẽ không mắng cô đâu." Anh ngồi chỏm xuống nhìn mặt cô nói.

Lúc này cô liền cảm thấy anh rất dịu dàng, đây có lẽ là lần đầu tiên anh dịu dàng với cô như vậy.

Cô liền gật đầu, mỉm cười với anh.

Ngày hôm sau.

Vào buổi sáng.

Cô bước xuống lầu, đi đến chỗ ghế của mình và ngồi xuống. Cô nói với anh "Chào buổi sáng."

Anh liền cảm thấy bất ngờ, từ trước đến giờ cô không hề nói với anh câu này. Anh cười nhếch mép một cái có vẻ thích thú.

Chợt hôm nay anh lại để thấy.

"Lâu nay mình không để ý, những bộ đồ mà cô ấy mặc đã cũ lắm rồi, còn chỉ có vài bộ nữa, cô ấy cứ mặc đi mặc lại, nhà họ Kiều đúng là đối xử tệ bạc với cô ấy." Anh suy nghĩ.

"Hôm nay tôi sẽ không đi làm." Anh nói với cô với giọng khó chịu.

"Sao vậy, đã có chuyện gì à?" Cô nói nhỏ.

"Không gì, chỉ là tôi thấy những bộ đồ trên người cô thật chướng mắt, cô đã mặc nó bao nhiêu năm rồi hả?" Anh tức giận nói với cô khiến cho cô sợ.

"Em... em.... em khiến cho anh cảm thấy chướng mắt sao? Những bộ đồ này đã lâu rồi, dù sao cũng không nhìn thấy, đẹp xấu gì cũng vậy, mặc gì cũng thế thôi." Cô nói với anh với giọng điệu buồn chán, bất cần.

Những câu nó này của cô lại khiến cho anh càng tức giận hơn, anh đập bàn và lại gần nói với cô.

"Cô nghĩ mình đang là ai hả? Hãy nhớ kĩ rằng cô.... đã là Doãn phu nhân rồi, cô không cần nhìn thấy nhưng tôi phải nhìn thấy, mọi người ngoài kia đều nhìn thấy. Cô mặc những bộ đồ ngư này thì họ sẽ nói gì đây? Họ sẽ nói tôi ngược đãi cô, tốt nhất là cô nên biết nghe lời."

"Em.... em xin lỗi, em không nghĩ đến những việc này nhưng em vốn chỉ có những bộ đồ này thôi." Cô sợ hãi nói nhỏ với anh.

"Không sao, hôm nay tôi sẽ dẫn cô đi mua, cô chuẩn bị đi." Anh nói.

Sau một lát.

Tại một show hàng hiệu.

"Cô không thấy thì cứ mắm lấy tay tôi, kẻo lại bị ngã thì mệt đấy." Anh đưa tay ra nói với cô.

Nghe vậy cô liền bắt lấy tay anh, ôm c.h.ặ.t vào.

"Hừ, người phụ nữ này đúng là biết nghe lời, lúc nào cũng sợ sệt như mèo con vậy, thật đáng yêu." Anh suy nghĩ.

Sau một lát nữa.

"Đây là những bộ hợp với khí chất của một vị phu nhân, Doãn tổng, anh thấy sao?" Nhân viên nói với anh.

"Không được, các cô có biết lựa đồ không vậy? Những bộ này hở hang như vậy, hợp với cô ấy không?" Anh tức giận nói.

"Cô ấy chỉ thích hợp với những bộ đồ kín đáo và dễ thương thôi, những bộ đò hơ hang như vậy là cho ai xem chứ? Nhưng mà.... cô ấy mặc cũng đẹp thật." Anh suy nghĩ vớ vẩn rồi mặt có chút ửng.

"Vậy, chúng tôi sẽ lựa những bộ kín đáo hơn." Nhân viên nói.

"Ừm, đã thử nhiều như vậy rồi, có được không vậy, có phải là không hợp với em không, nhìn xấu xí lắm phải không?" Từ nãy đến giờ cô luôn ngoan ngoãn thử đồ, bây giờ mới có cơ hội để nói.

"Khụ... khụ... khụ, nhìn cũng được không đến nỗi xấu xí như cô nói đâu." Anh ho vài cái, rồi nói với cô, hình như mặt anh lúc này có hơi đỏ.

Cô cảm thấy vui khi anh nói vậy nên cứ cười mãi trong khi anh lựa cho cô thêm vài bộ đồ nữa.

Sau khi lựa một lát thì anh bảo gói lại tất. Hết tất cả khoảng trên năm mươi bộ đồ. Cô vẫn không biết gì, vẫn chưa biết là anh mua cho cô bao nhiêu.

Vì không biết nên cô không nói gì nếu để cô biết thì chắc chắn sống c.h.ế.t không chịu mua.

"Được rồi, tôi đi thanh toán trước, cô phải ngoan ngoãn đứng đây đợi tôi." Anh nhắc nhở.

Cô liền vui vẻ gật đầu nói với anh.

"Em sẽ đứng đây đợi, anh... đừng bỏ em lại nha."

Câu nói này của cô ấy là có ý gì?

Chương 7 - Nửa Đời Bóng Tối, Nửa Đời Có Anh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia