Sau khi bị đày vào lãnh cung, ta lại trở thành cô nương vui vẻ nhất cả hoàng cung.
Cơm canh ngon miệng, giường đệm mềm mại, lại còn có thị vệ sưởi ấm chăn giường.
Nào cơ ngực, cơ bụng, cơ đùi, ngày nào ta cũng được ăn no căng bụng.
Sau này, hoàng đế băng hà vì bệnh, thái tử kế vị, ta cũng được thả khỏi lãnh cung.
Ta đi khắp nơi dò hỏi xem tiểu thị vệ trong lãnh cung đã đi đâu.
Ai nấy đều nhìn ta như nhìn kẻ ngốc:
“Lãnh cung ư? Trong lãnh cung làm gì có thị vệ nào?”