Lý Anh Kiều đúng là mơ đẹp quá rồi đấy.

Tôi chụp màn hình đoạn trò chuyện gửi cho Từ Phi Hoàng.

Thái độ của Từ Phi Hoàng vẫn thờ ơ như cũ.

“Hi Viên, em học đại học thì bận được bao nhiêu chứ, cháu trai cháu gái cũng gọi em một tiếng cô cô, về giúp một chút đi.”

Sau đó anh ta lại chuyển cho tôi bảy trăm tệ.

Đúng là không hổ danh nhà tư bản, bóc lột sức lao động đến nghiện luôn rồi sao?

Tiền chuyển khoản tôi đều nhận hết, nhưng người thì tuyệt đối không về.

Đã trải qua kiếp trước rồi, bọn họ còn muốn tôi làm trâu làm ngựa miễn phí, nằm mơ đi!

Đến kỳ nghỉ đông, tôi mới kéo chiếc vali chỉ đựng nửa đồ về nhà.

Vừa bước qua cửa, tôi không khỏi sững người.

Cặp song sinh bị Lý Anh Kiều nuôi chẳng khác nào heo con.

Cân nặng của chúng rõ ràng vượt xa tháng tuổi, phản ứng thì chậm chạp, ánh mắt cũng đờ đẫn, hoàn toàn không còn nét linh động lanh lợi như kiếp trước.

Nhưng Lý Anh Kiều lại kiêu ngạo vô cùng.

“Nhìn xem, Diệu Tổ và Dẫn Chương tròn trịa đáng yêu biết bao, đến lúc quan trọng vẫn phải dựa vào tôi, nếu giao cho người khác nuôi thì đã c.h.ế.t đói từ lâu rồi.”

Tôi không để ý đến sự mỉa mai trong lời chị ta, ngược lại còn mỉm cười nói:

“Chị dâu một mình cũng có thể nuôi cặp song sinh tốt đến vậy.”

“Em thấy mấy nhà khác trong khu chỉ sinh một đứa con thôi mà đã cần mấy người phụ giúp, còn tưởng chăm con phiền phức lắm cơ.”

Mẹ tôi nghe xong, cũng vừa hay thêm vào một câu:

“Chị dâu con đúng là giỏi thật, mẹ còn chẳng chen tay vào được, chen vào rồi lại sợ nó không vui.”

Mặt Lý Anh Kiều nghẹn đến đỏ bừng.

Tôi và mẹ mỗi người một câu, khiến chị ta mắc kẹt giữa chừng, khó chịu đến mức không lên không xuống.

Từ Phi Hoàng về nhà rồi, anh ta bước đến bế con.

Vừa bế lên, anh ta không khỏi bị sức nặng kéo trĩu xuống một chút, lẩm bẩm nói:

“Diệu Tổ có phải nặng quá rồi không?”

“Con của anh Đổng còn lớn hơn con chúng ta ba tháng, cũng đâu có nặng đến mức này.”

Ban ngày Lý Anh Kiều vừa bị châm chọc, bây giờ đối diện Từ Phi Hoàng lại càng không có sắc mặt tốt.

“Chắc khỏe một chút thì không tốt à, cứ phải nhẹ bẫng mới vừa lòng anh sao?”

“Là anh bị rượu chè phụ nữ vắt kiệt sức rồi, nên mới không còn lực đấy chứ!”

Một câu này lập tức châm bùng lửa giận trong lòng Từ Phi Hoàng.

Hai người cãi nhau một trận ầm ĩ, người làm cha đập cửa bỏ đi, cặp song sinh thì bị dọa đến khóc ré lên.

Lý Anh Kiều vừa lau nước mắt vừa tức tối vỗ mạnh vào m.ô.n.g hai đứa trẻ.

“Khóc khóc khóc, sao không khóc đến tắt tiếng luôn đi!”

Lần này tôi về nhà, không ngoài dự đoán, phòng ngủ của tôi từ trên giường xuống dưới đất đều chất đầy đồ dùng liên quan đến cặp song sinh.

Cũng tốt thôi, chiếc vali còn trống một nửa của tôi vốn là để mang đồ của chính mình rời đi.

Cái nhà này, tôi đã chẳng còn chút gì lưu luyến từ lâu rồi.

Sau khi Từ Phi Hoàng ra ngoài, Lý Anh Kiều liền dỗ xong hai đứa trẻ.

Cho đến tận sáng hôm sau, tôi vẫn không nghe thấy tiếng hai đứa trẻ tỉnh dậy.

Mẹ tôi cũng thấy kỳ lạ.

“Giờ này Diệu Tổ đáng lẽ phải đói rồi chứ, sao Dẫn Chương cũng chẳng lên tiếng?”

Gõ cửa phòng, Lý Anh Kiều vừa ngáp vừa nói:

“Bây giờ mới biết quan tâm đến con à?”

“Chúng giống tôi, tôi thích ngủ đến giữa trưa, chúng cũng phải ngủ đến giữa trưa.”

Nghe vậy, tôi chẳng nói gì nữa, mẹ tôi cũng xanh mặt đi múa quảng trường.

Đến tối, Từ Phi Hoàng trở về, cặp song sinh vẫn còn ngủ say như mê man.

Lúc này cả nhà mới cảm thấy không ổn, vội vàng đưa hai đứa trẻ đến bệnh viện.

Bác sĩ kiểm tra xong, kết luận là ngộ độc cồn.

Lý Anh Kiều khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem, mãi sau mới chịu thừa nhận.

Chị ta đã pha rượu vào bình sữa của cả hai đứa trẻ, hơn nữa còn là rượu trắng nồng độ cao.

Trẻ con không chịu uống, chị ta còn ép rót vào miệng.

Chẳng trách chúng hôn mê.

Từ Phi Hoàng tức đến mức tát mạnh Lý Anh Kiều một cái.

“Hổ dữ còn không ăn thịt con, vậy mà cô hại con thành ra thế này!”

Lý Anh Kiều lao vào giằng co với anh ta.

“Nếu không phải anh sa thải người chăm trẻ, mẹ anh với em gái anh lại không chịu quản, tôi đến mức phải cho con uống rượu trắng à?”

“Tôi chỉ muốn chúng ngoan ngoãn ngủ một chút thôi…”

Rốt cuộc chị ta hiểu hay là không hiểu đây?

Dù hiểu hay không, tổn thương mà cồn gây ra cho trẻ nhỏ đã không thể đảo ngược được nữa.

Từ Phi Hoàng đẩy mạnh Lý Anh Kiều ra.

“Chẳng phải cô luôn trách mẹ tôi cái gì cũng không hiểu, hễ đụng vào là mắng người sao?”

“Chuyện cô muốn em gái tôi bỏ học đại học về chăm con cho cô, cô tưởng tôi c.h.ế.t rồi nên không biết à?”

“Cô chỉ biết trách nhà tôi, sao không nói người nhà mẹ đẻ cô chẳng ai hỏi han, mới khiến cô chăm con thành ra nông nỗi này?”

Lý Anh Kiều bị đẩy ngã xuống đất, chỉ còn biết ôm mặt khóc.

Biểu cảm của bác sĩ và y tá đều khó nói thành lời, bảo vệ phải vất vả lắm mới tách được hai người họ ra.

Mẹ tôi đứng ngoài hành lang lắc đầu thở dài.

“Đúng là tạo nghiệp mà, cái nhà này sao lại biến thành như vậy chứ?”

Tôi ngồi canh trong phòng bệnh, nhìn gương mặt béo đến ngây ngốc như heo con của hai đứa trẻ, lặng lẽ mỉm cười.

Lần này, tôi tuyệt đối không nhúng tay vào, cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên.

5 - Nuôi Cháu 10 Năm, Nó Lại Hại Tôi Để Cướp Tài Sản - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia