Ngụy Dã bị cú "đánh thẳng" này làm cho trái tim run rẩy.
Anh đưa tay lên sờ ch.óp mũi như để che giấu sự bối rối, nhìn dáng vẻ vẫn bình thản như thường lệ của Giang Đường, anh liền biết ngay là mình đã nghĩ quá nhiều. Giang Đường có lẽ không có ý đó, cô chỉ đơn thuần là tin tưởng anh thôi.
Dù vậy, Ngụy Dã thực sự cảm thấy rất hài lòng, cơn giận cũng tan biến sạch sẽ, thậm chí trong lòng còn len lỏi vài phần vui sướng thầm kín.
Anh khẽ khắng giọng hai tiếng, bưng bát cơm lên bắt đầu ăn. Chỉ có chiếc đuôi lớn sau lưng là chẳng hề bình tĩnh chút nào, nó cứ ngoe nguẩy liên tục, cho thấy tâm trạng chủ nhân đang cực kỳ tốt.
Thực ra Giang Đường không chỉ muốn đi tìm đồng loại, quan trọng hơn là cô muốn tìm hạt giống. Hạt giống ở Đế quốc thực sự quá ít, mỗi loại đều không thích hợp để nuôi trồng quy mô lớn. Tuy kích thước to thật đấy, nhưng một hạt chỉ kết được vài quả, tính ra rất không kinh tế.
Giang Đường từng xem qua phân tích hạt giống ở Viện nghiên cứu, chúng cũng giống như gen thú nhân vậy, mang khiếm khuyết bẩm sinh và thiếu đi khả năng sinh trưởng đồng loạt.
Vì vậy Giang Đường muốn tìm lại hạt giống của nhân loại năm xưa, để chúng lai tạo với hạt giống Tinh tế, xem có thể tạo ra giống mới vừa to vừa sai quả hay không.
Như vậy cửa hàng của cô sẽ có thêm nhiều nguyên liệu và có thể mở thêm nhiều chi nhánh nữa.
Thế nhưng lý tưởng thì màu hồng mà hiện thực lại xám xịt. Ngụy Dã không đồng ý cho cô đến hệ sao F-01. Tất nhiên không chỉ vì nguy hiểm, mà quan trọng hơn là Giang Đường đang quá bận rộn, cô không thể đi đâu vào lúc này.
Vừa ăn, Ngụy Dã vừa liệt kê cho Giang Đường những việc cô phải làm trong thời gian tới:
"Kỳ sát hạch trị liệu sư của em mới vừa qua cấp D đúng không? Em phải thi đỗ cấp B thì mới đủ tín chỉ."
"Hơn nữa đi hệ sao F-01 chắc chắn sẽ tốn rất nhiều thời gian, lúc đó em lại phải học bù thêm rất nhiều."
"Còn ba cửa hàng mới mở ở Địa Tinh nữa, hiện tại cũng không thể thiếu em được."
Giang Đường: "..."
Nghe Ngụy Dã nói vậy, Giang Đường nhận ra mình không thể cứ thế mà đi được, cần phải sắp xếp ổn thỏa mọi việc mới ổn. Ngụy Dã thấy Giang Đường không còn đòi đi F-01 nữa thì thở phào nhẹ nhõm. Thật ra anh còn một dự định chưa nói ra, đó là anh muốn đưa Giang Đường cùng mình đến hành tinh S-11 — Hải Lam Tinh để du ngoạn. Hành tinh đó là thiên đường du lịch của Đế quốc, và quan trọng hơn, vào ngày lễ hội, họ có một hoạt động cầu phúc. Dù Ngụy Dã không tin vào những điều này, nhưng có vẫn tốt hơn không.
Nghĩ đến đây, Ngụy Dã nhanh ch.óng quét sạch thức ăn trong bát như gió cuốn mây tan, rồi tiễn Giang Đường rời đi. Nhìn theo bóng lưng cô, nụ cười trên mặt anh lập tức thu lại. Anh dùng thiết não gọi cho Thức Hầu.
Nhìn gương mặt ngông cuồng xuất hiện trên màn hình, anh trầm giọng: "Nói kỹ cho tôi nghe về những thứ cậu tìm thấy ở hệ sao F-01."
Thức Hầu cười cười, vươn bàn tay lớn điều chỉnh màn hình quang học, hiển thị tình trạng hiện tại của F-01. Giọng hắn có chút điên rồ, trong đôi mắt nâu hiện lên một tia tối tăm: "Chúng tôi đã tìm thấy một 'Viện nghiên cứu'."
Trái tim Ngụy Dã bỗng đập nhanh một nhịp khó hiểu. Anh cảm thấy không muốn nghe tin tức tiếp theo chút nào, nảy sinh một cảm giác bài xích lạ lùng.
Thế nhưng Thức Hầu không nhận ra sự trốn tránh của Ngụy Dã, hắn dùng giọng điệu khoa trương pha chút cảm thán nói: "Bên trong có đặt vài khoang đông lạnh giống hệt cái của Giang Đường."
Ngụy Dã siết c.h.ặ.t hai nắm tay, nhưng vẫn kiểm soát được động tác không chút run rẩy, vẻ mặt bình thản như không có chuyện gì. Anh nhếch môi: "Sau đó thì sao?"
Thức Hầu thấy Ngụy Dã chẳng có phản ứng gì thú vị thì bĩu môi, cảm thấy Ngụy Dã thật tẻ nhạt. Hắn nhún vai, dáng vẻ lười biếng: "Trống rỗng. Bên trong chẳng có gì cả. Nhìn hiện trường thì không giống bị tác động từ bên ngoài, mà giống như họ tự bước ra từ bên trong hơn. Cách thức xuất hiện tương đồng với Giang Đường."
Ngụy Dã gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, hỏi vặn lại: "Có khả năng nào họ chính là những nhân loại xuất hiện trong lịch sử không?"
Thức Hầu không ngờ Ngụy Dã phản ứng nhanh thế. Hắn gật đầu, mở ra một bức ảnh mới.
Đó là một tờ giấy sắp phong hóa, trên đó dùng nét b.út run rẩy theo ký tự văn minh nhân loại để viết nhật ký.
Ngụy Dã quan sát kỹ lưỡng nội dung, anh có linh cảm rằng những điều kỳ lạ trên người Giang Đường sẽ tìm được lời giải ở đây.
Năm tinh tế 2024, hành tinh vô danh.
Tôi tình cờ hạ cánh xuống đây. Nếu may mắn có đồng đội nào còn sống nhìn thấy cuốn sổ này, mong rằng có thể dẫn dắt những nhân loại còn lại đi về phía ánh sáng.
Viện nghiên cứu cuối cùng của Hoa Quốc đã vĩnh viễn đóng cửa, nghiên cứu về "Thiên tai" không còn tiến triển gì thêm. Với tư cách là vật thí nghiệm thành công nhất của Viện nghiên cứu — S01, cô ấy cũng đã nằm trong khoang đông lạnh hơn hai nghìn năm.
Lẽ ra phải bị tiêu hủy nhưng cô ấy đã đồng hành cùng nhân loại suốt chặng đường di cư đầy trắc trở. Một số vật thí nghiệm khác trong khoang đông lạnh đã tỉnh dậy nhưng họ không chấp nhận được hành tinh mới và c.h.ế.t ngay tại chỗ, chỉ để lại những khoang trống rỗng.
Tôi bắt đầu nghi ngờ liệu quyết định ban đầu của chúng ta có thực sự đúng đắn?
Dùng đồng loại để làm thí nghiệm vốn dĩ đã vi phạm đạo đức luân thường. Tôi thậm chí còn ngờ rằng "Thiên tai" ngày càng trầm trọng chính là một lời cảnh cáo.
Cuối cùng, trong khoang đông lạnh chỉ còn lại S01. Cho đến tận bây giờ, cô ấy vẫn phải cùng tôi an nghỉ trên hành tinh lặng câm này.
Chúng tôi đã mất tọa độ Lam Tinh, cũng mất đi hy vọng sống tiếp. Có lẽ đây là sự trừng phạt của Đất Mẹ dành cho nhân loại vì đã coi thường sinh mạng và tùy ý m.ổ x.ẻ các giống loài khác.
Chúng tôi từng phát hiện các sinh vật khác trong vũ trụ, họ giống như sự kết hợp giữa người và thú. Họ rất mạnh mẽ, có thể di chuyển trong vũ trụ mà không cần bất kỳ thiết bị nào.
Bao giờ thì nhân loại mới có thể như vậy?
Tôi không biết. Và tôi... cũng không còn cơ hội để biết nữa.
Xem xong đoạn nhật ký này, Ngụy Dã đột nhiên hiểu ra S01 mà người đó nhắc tới là ai.
Là Giang Đường.
Là một Giang Đường thường xuyên không biểu lộ cảm xúc nhưng lại hết lòng hy sinh vì các sinh mệnh khác!
Thức Hầu nhìn Ngụy Dã bằng ánh mắt đầy ẩn ý, giọng điệu có chút ác ý: "Vậy ra, thứ chúng ta cứu giúp vốn không phải nhân loại, mà chỉ là một vật thí nghiệm. Nếu đã là vật thí nghiệm, liệu chúng ta cũng có thể mang cô ta ra làm thí nghiệm không?"
Lời vừa dứt, Thức Hầu đột nhiên cảm nhận được một luồng sát khí ngập ngụa.
Hắn sững người nhìn Ngụy Dã qua màn hình thiết não. Đôi mắt Ngụy Dã đã hoàn toàn hóa đen với cặp đồng t.ử dựng đứng đỏ rực như m.á.u, khiến hắn run rẩy kinh hãi. Hắn lập tức không dám nói thêm câu nào, chiếc đuôi rũ xuống đầy sợ hãi.
Sẽ bị g.i.ế.c mất. Ý nghĩ đó chợt lóe lên trong đầu hắn.
Giọng nói của Ngụy Dã lần đầu tiên trở nên lạnh lẽo đến cực điểm, mang theo cơn thịnh nộ nồng đậm: "Cậu vừa nói cái gì?"
"Lấy sinh vật trí tuệ cao cấp ra làm thí nghiệm là tội c.h.ế.t."
Ngụy Dã dừng lại một chút, ánh mắt hung ác đến cực điểm: “Hơn nữa, cô ấy là nhân loại! Không phải vật thí nghiệm!”