Tôi tự nhủ lòng mình rằng lần này trở về quê hương, tôi sẽ đem toàn bộ số tiền năm mươi vạn tệ này trao hết cho cha để lo tiền t.h.u.ố.c men chữa bệnh và dưỡng già an hưởng tuổi xế chiều; sau đó tôi sẽ quay trở lại kinh đô cày cuốc thêm một thời gian ngắn nữa cho tròn một trăm vạn tệ (khoảng 3,5 tỷ VNĐ) rồi sẽ dứt khoát rửa tay gác kiếm giải nghệ, dựa vào những mối quan hệ xã hội đã tích lũy được để tìm kiếm một công việc đàng hoàng t.ử tế, quay trở lại sống cuộc đời của một người phụ nữ bình thường.
Bước chân ra khỏi cửa ga xe lửa, bầu trời quê hương bỗng lất phất rơi những bông tuyết trắng muốt đầu mùa.
Tôi đưa tay kéo c.h.ặ.t chiếc áo khoác lông thú ấm áp trên người, hai năm trời xa cách biền biệt không tin tức, quê hương giờ đây dường như đã thay da đổi thịt đổi thay rất nhiều.
Tôi lần theo con đường mòn quen thuộc trong ký ức, bước chân qua từng dãy nhà ngói nhỏ đơn sơ, và rồi cuối cùng dừng bước đứng sững lại trước chiếc cổng sân nhà vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.
Trên những bậc thềm đá trước cửa nhà phủ một lớp tuyết dày cộm lạnh ngắt, tôi vội vã dùng sức đập mạnh vào cánh cửa gỗ màu xanh thẫm đã tróc từng mảng sơn nham nhở:
"Cha ơi mau mở cửa cho con với! Con là Phương Phương đây cha ơi! Con gái đã trở về với cha rồi đây này!"
Két một tiếng khô khốc vang lên, cánh cửa khẽ mở ra, thế nhưng người đứng xuất hiện sau cánh cửa ấy lại căn bản không phải là người cha già mà tôi hằng mong mỏi.
Bà lão thọt chân góa bụa họ Lưu ở căn nhà sát vách khẽ thò đầu ra ngoài cửa ngó nghiêng, vừa nhận diện ra gương mặt tôi, bà ấy kích động đến mức chẳng kịp với lấy chiếc gậy chống nạng, cứ thế cà nhắc tập tễnh vội vã bước lại gần:
"Phương đấy ư con ơi! Cuối cùng thì mày cũng đã chịu mò về rồi đấy à con... Trời đất ơi cái số của bố mày sao mà nó khổ sở nghiệt ngã đến nông nỗi này cơ chứ..."
Ngay vào cái khoảnh khắc ấy, cả trái tim tôi bỗng co thắt dữ dội lại thành một khối buốt nhói, đau đớn đến mức nghẹt thở không sao hít thở nổi!
Tựa như có một thứ gì đó vô cùng thiêng liêng trong cơ thể tôi vừa bị ai đó tàn nhẫn x.é to.ạc ra thành trăm ngàn mảnh vụn vương vãi khắp nơi, vĩnh viễn không bao giờ có thể hàn gắn hay chắp vá lại được nữa.
Toàn bộ sức lực trong người tôi bỗng chốc tan biến sạch sành sanh, tôi ngã quỵ cả thân mình xuống nền tuyết trắng lạnh buốt thấu xương tủy, những cơn gió mùa đông gào thét rít từng hồi cuốn theo những bông tuyết sắc lẹm táp rát bỏng vào hai bên gò má tôi, vạn vật xung quanh trong tầm mắt bỗng chốc mất sạch toàn bộ sắc màu, chỉ còn lại một màn sương khói trắng đen tang tóc thê lương.
"Phương Phương à, cha già này cả đời chẳng dám mong ước con phải giàu sang phú quý nứt đố đổ vách làm chi, cha chỉ cầu mong cho con gái một đời bình an mạnh khỏe, không ốm đau tai ương là cha mãn nguyện rồi."
"Cái thân già này cả một đời bất tài vô dụng, thế nhưng cha thề sẽ tuyệt đối không bao giờ làm gánh nặng níu chân con đâu, con đi xa không cần phải bận tâm thương nhớ đến cha làm gì, con cứ việc yên tâm mà cất bước đi nhé!"
Văng vẳng bên tai tôi lúc này chính là những lời thì thào lẩm bẩm nghẹn ngào của người cha già trong căn nhà tranh ẩm thấp tăm tối vào cái đêm hai năm trước trước khi tôi lên đường rời quê.
Ngày ấy vì tâm trí non nớt chỉ một mực khao khát muốn lao ra ngoài đời bươn chải đổi đời, nên tôi đã vô tâm không hề nhận ra được nét quyết tuyệt và nỗi bi thương tuyệt vọng cùng cực ẩn chứa trong từng câu từ dặn dò ấy của người cha già.
Giờ đây khi hồi tưởng lại mọi chuyện thì giữa hai cha con đã là hai cõi âm dương cách biệt vĩnh viễn, mọi sự ăn năn hối hận muộn màng đều đã trở nên vô nghĩa mất rồi.
3. Lâm Ương Ương
Càng ngày càng lớn khôn thêm một chút, tính cách của tôi lại càng trở nên trầm mặc, lầm lũi và rất hiếm khi chủ động mở miệng trò chuyện cùng ai, về sau này khi bắt đầu cắp sách đến trường đi học, tôi lại càng cảm thấy việc giao tiếp chuyện trò với những đứa bạn cùng trang lứa chẳng có chút gì thú vị hay hứng thú.
Có lẽ do từ thuở nhỏ đã được rèn giũa luyện tập quá nhiều về làn điệu kịch cổ và nét b.út thư pháp, nên cách dùng từ ngữ trong giao tiếp hàng ngày của tôi lúc nào cũng vương vấn đôi chút âm hưởng cổ phong của người xưa, và khí chất toát ra từ con người tôi cũng luôn mang một nét khác biệt lập dị với thế giới xung quanh, tựa như một nhành hoa thủy tiên mỏng manh đang chao đảo phiêu dạt giữa cơn gió lạnh.
Mỗi lần nhìn vào bóng dáng trầm mặc ấy của tôi, ánh mắt mẹ lại càng lộ rõ vẻ hài lòng đắc ý tột cùng, bà thường vuốt tóc tôi mỉm cười bảo rằng: Sau này lớn lên nhất định sẽ có những người đàn ông quyền quý say mê c.h.ế.t mệt cái phong thái thanh tao này của tôi.
Tôi bắt đầu đi học trễ hơn so với lứa tuổi, những năm học tiểu học tôi đều lớn hơn các bạn cùng lớp chừng hơn một tuổi đầu.
Mỗi khi nhìn thấy đám bạn gái trong lớp tụ tập thành từng nhóm năm bảy đứa ríu rít nắm tay nhau nhảy dây, đá cầu ngoài sân trường rộn rã tiếng cười, thì tôi lại chỉ biết lẳng lặng ngồi một mình trong góc lớp cặm cụi nắn nót viết chữ hoặc đọc sách, căn bản chẳng tài nào hòa nhập hay chơi chung được với bọn họ.
Lên đến cấp hai trung học cơ sở, các bạn nữ trong lớp vẫn chia bè kết phái thành những hội nhóm nhỏ thân thiết, còn tôi thì vĩnh viễn là một kẻ đứng ngoài lề không thể bước chân vào thế giới của họ.
Người duy nhất chịu ngồi lại bên cạnh tôi chính là cô bạn cùng bàn tên Lương Nguyệt, cậu ấy là người bạn thân duy nhất trong suốt những năm tháng thanh xuân đi học của tôi, chỉ có duy nhất cậu ấy là không bao giờ chê bai hay kỳ thị tính cách cô độc quái gở của tôi.
Mẹ tôi xưa nay vốn chẳng hề đặt ra bất kỳ một yêu cầu hay áp lực nào đối với thành tích học tập văn hóa của tôi, chính vì vậy mà quãng đời học sinh của tôi cứ thế trôi qua trong sự êm đềm và phẳng lặng.
Mãi cho đến năm tôi học lớp tám, việc mẹ đích thân bước chân đến trường tham dự buổi họp phụ huynh đã tàn nhẫn đập nát vụn toàn bộ sự bình yên mong manh ấy, biến tôi trở thành tâm điểm bia đỡ đạn cho mọi mũi dùi công kích của người đời.
Tôi vẫn còn nhớ như in buổi chiều ngày hôm ấy thời tiết oi bức đến nghẹt thở, những chiếc quạt trần trên trần lớp học quay tít mù phát ra những tiếng kêu rè rè mệt mỏi.
Trong lớp học vô cùng ồn ào náo nhiệt, cô giáo chủ nhiệm phải liên tục đứng trên bục giảng gõ thước để duy trì trật tự, đúng lúc ấy mẹ tôi diện một lớp trang điểm vô cùng tinh xảo lộng lẫy, sải bước trên đôi giày cao gót hàng hiệu kiêu sa bước chân vào lớp học, giữa một đám đông phụ huynh ăn mặc giản dị chất phác thì sự xuất hiện của mẹ lập tức trở nên vô cùng nổi bật và thu hút toàn bộ mọi ánh nhìn ngưỡng mộ, dường như dấu vết của thời gian và tuổi tác chưa từng lưu lại bất kỳ một vết tích nào trên nhan sắc của bà.
Những cô cậu học sinh tuổi mới lớn ai ai cũng có lòng tự trọng và tính sĩ diện rất cao, và bản thân tôi đương nhiên cũng không phải là ngoại lệ.
Nhìn thấy những ánh mắt trầm trồ ghen tị của đám bạn học xung quanh hướng về phía người mẹ xinh đẹp của mình, trong lòng tôi bỗng dâng lên một niềm tự hào kiêu hãnh khôn xiết, tôi liền đắc ý giơ cánh tay lên khẽ vẫy vẫy chào mẹ.
Thế nhưng ngay vào giây tiếp theo, bước chân của mẹ bỗng nhiên c.h.ế.t sững đứng chôn chân ngay trước bàn học của tôi, ánh mắt bà đờ đẫn nhìn trân trân vào người bố béo tốt tai to mặt lớn của cô bạn cùng bàn Lương Nguyệt, hồi lâu không hề có lấy nửa phần phản ứng.
"Phương... Phương Phương đấy à, khéo quá nhỉ, hôm nay cô cũng đến đây dự họp phụ huynh cơ đấy."
Mẹ tôi sau vài giây bàng hoàng mới gượng gạo lấy lại được chút bình tĩnh, nở một nụ cười vô cùng sượng sùng đáp lại lời chào của bố Lương Nguyệt.
Tôi vô cùng hiểu chuyện liền kéo ghế đứng dậy nhường lại chỗ ngồi cho mẹ, rồi lủi thủi đi về phía cuối lớp đứng chung cùng các bạn học.
Từ phía sau lưng, tôi nhìn thấy bóng lưng bất động của mẹ ngồi ngay ngắn thẳng tắp trên ghế, thế nhưng điều mà một đứa trẻ như tôi không tài nào nhìn thấy được lúc ấy chính là việc sắc mặt mẹ lúc này đã hoàn toàn trắng bệch không còn một giọt m.á.u, và những giọt mồ hôi hột li ti túa ra trên trán đã làm ướt đẫm cả những lọn tóc mai của bà.
Buổi họp phụ huynh kết thúc, tôi nhìn thấy người đàn ông béo tốt họ Lương kia khẽ nghiêng người ghé sát tai mẹ tôi thì thầm to nhỏ buông vài câu gì đó, tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì mẹ đã lảo đảo gượng dậy, cắm đầu cắm cổ bước thục mạng ra khỏi lớp học mà tuyệt đối không một lần ngoảnh đầu nhìn lại.