​Mỗi lúc như vậy, Thái t.ử sẽ là người đứng ra khuyên ngăn. Huynh ấy lớn hơn chúng ta hai tuổi, luôn dùng biểu tình ôn nhu để nói những lời nghiêm khắc. Ta không sợ huynh ấy lắm, ngược lại còn thấy huynh ấy có chút đáng thương. Bởi vì huynh ấy lúc nào cũng giữ bộ dáng ôn hòa, lễ độ, khiêm tốn, giống như đang đeo một chiếc mặt nạ vậy, sống như thế thì mệt mỏi biết bao.

​Tóm lại là ta với bọn họ cũng dần trở nên thân thiết. Thậm chí có đôi khi ta còn cải nam trang, cùng họ tới tập võ trường của Lâm tướng quân. Bọn họ huấn luyện ở võ trường, còn ta thì chạy đi tìm Lâm Uyển để xem nàng chế t.h.u.ố.c.

​Cha của Lâm Uyển tuy là tướng quân, nhưng bản thân nàng lại một lòng muốn học y, đi theo ông ngoại khổ luyện y thuật. Nàng thỉnh thoảng sẽ cho ta vài viên t.h.u.ố.c mỹ dung dưỡng nhan, ta đều vui rạo rực nuốt xuống. Có những hôm muộn quá không về, ta liền ngủ lại giường của nàng luôn. Cha ta cũng chẳng thèm quản ta, cứ tùy ý để ta đi chơi điên cuồng như vậy.

​Thái t.ử từng không dưới một lần cảm khái, nói rằng so với Lâm Uyển thì ta trông giống con gái nhà tướng quân hơn nhiều.

​Hôm đó ta lại theo các hoàng t.ử tới Lâm phủ, Lâm Uyển vừa vặn đi tới nhà ông ngoại, các hoàng t.ử thì bận huấn luyện, một mình ta rảnh rỗi đến phát chán. Bỗng nhiên ta nhớ tới trên cây ngô đồng ở góc hậu viện Lâm phủ có một tổ chim, ta đã muốn đào nó từ lâu lắm rồi. Thế là ta một mình lẻn ra hậu viện, tốn không ít công sức mới trèo được lên cây.

​Đang lúc đắc ý, ta xuyên qua tán lá rậm rạp vô tình nhìn xuống dưới đất, một trận choáng váng đột nhiên ập đến, trời đất đảo điên, ta nhất thời không dám leo xuống nữa. Ta dùng sức bám c.h.ặ.t lấy thân cây, thử gọi hai tiếng nhưng không có ai đi qua.

​Nghĩ thầm chuyện này bắt đầu phức tạp rồi đây, vốn định đi đào tổ chim, giờ tổ chim chưa đào được mà bản thân lại bị mắc kẹt trên này. Bất quá ta cũng không quá lo lắng, vì ta đi cùng các hoàng t.ử tới đây, lúc về không thấy ta chắc chắn bọn họ sẽ đi tìm. Hơn nữa chỗ này tuy hơi hẻo lánh nhưng cũng không đến mức không một bóng người qua lại, lát nữa thấy có người dưới cây ta kêu cứu là được.

​Thế là ta gục đầu vào thân cây lẳng lặng chờ đợi, chờ một hồi rồi ngủ quên mất lúc nào không hay.

​Đến khi tỉnh lại, ta chỉ cảm thấy toàn thân tê dại, cũng may là giật mình một cái không bị ngã xuống. Nhưng ta lại phát hiện ra một chuyện khác khiến mình hoảng sợ: sắc trời đã bắt đầu tối mịt rồi.

​Trong lòng vừa sợ hãi lại vừa câm nín, chẳng lẽ ta biến mất lâu như vậy mà không một ai đi tìm sao? Nghĩ đi nghĩ lại thì không hợp lý lắm, đầu óc ta thiên về một đáp án khác hơn: chính là lúc bọn họ đi tìm, ta ngủ say quá nên không nghe thấy gì. Lá cây ở đây rậm rạp như vậy, nếu ta không lên tiếng thì người đi dưới đất chưa chắc đã nhìn thấy ta. Dù sao thì cũng chẳng ai nghĩ tới việc đại tiểu thư nhà Thái phó lại trèo lên cây ngủ cả.

​Rơi vào đường cùng, ta đành phải gào to rách cả họng. Nhưng đêm tối gió cao, bóng cây lay động xào xạc, gọi mãi mà vẫn không có ai tới.

​Ta thực sự hoảng loạn rồi. Tình trạng hiện tại vừa đói vừa mệt, người ngợm thì tê rần, chỉ sợ không kiên trì được bao lâu nữa. Mà quan trọng nhất là: ta sợ bóng tối.

​Càng nghĩ càng sợ, cuối cùng ta không nhịn được mà khóc nấc lên, vừa khóc vừa gào cứu mạng.

​Không biết có phải là ảo giác hay không, trong mơ hồ ta nghe thấy có tiếng ai đó đang gọi tên mình. Ta nín thở ngừng khóc, tiếng gọi tên ta ngày một rõ ràng hơn. Giọng nói này hình như đang ở ngay dưới gốc cây.

​Ta xuyên qua tán lá rậm rạp nhìn xuống, nương theo ánh trăng mờ ảo, ta nhìn thấy rõ ràng Lục Vân Giản đang đứng ở dưới, ngửa đầu nhìn ta.

​“Ninh Hân, đừng sợ.” Hắn nói.

​9.

​“Oa……” Ta kích động đến phát khóc, ngược lại còn oán trách hắn, “Sao bây giờ ngươi mới tới chứ ——”

​“Đừng khóc nữa, mau nghĩ cách xuống đây trước đã.” Hắn tiếp tục bảo.

​Nghe hắn nói vậy, ta biết hiện tại không phải lúc để phát tiết cảm xúc, nhưng trong lòng vẫn thấy ủy khuất vô cùng: “Ta chính là không xuống được nên mới phải ở lì trên cây từ nãy đến giờ đấy.” Có thể nói ra câu này, chứng tỏ ta đã vứt hết liêm sỉ, không sợ mất mặt nữa rồi.

​“Ngươi nhảy xuống đi,” hắn nói, “Ta đỡ được ngươi.”

​Ta nghe xong vội vàng lắc đầu nguầy nguậy: “Thế sao mà được! Ngươi mà không đỡ được thì ta ngã gãy xương mất!”

​“Tin ta.” Hắn chỉ nói vỏn vẹn hai chữ.

​Nhưng không hiểu vì sao, nghe xong ta lại thấy vô cùng an tâm, lập tức tin tưởng hắn ngay.

​“Vậy ta nhảy đây nhé!” Ta nói, hơi điều chỉnh lại tư thế một chút.

​“Nhảy đi.” Hắn đáp.

​Hít sâu hai hơi, ta nhắm tịt mắt lại, thân mình hướng ra phía ngoài lăn xuống. Một cảm giác hụt hẫng không trọng lượng thoáng chốc ập đến, ngay sau đó ta đã rơi trọn vào một cái ôm mềm mại. Hắn bị ta đè ngã nhào ra đất, nhưng hai cánh tay vẫn vòng c.h.ặ.t lấy eo ta.

​Ta nằm bò trên người hắn, mặt áp sát vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn, nghe thấy tiếng trái tim hắn đang đập từng nhịp mạnh mẽ và có lực. Không hiểu sao, tim ta lúc đó cũng đập loạn cào cào không ngừng. Ta tự nhủ chắc là do mình vừa bị dọa sợ mà thôi.

​“Không bị thương chỗ nào chứ?” Hắn hỏi ta.

​“Chân ta hình như bị chuột rút rồi.” Ta mếu máo.

​Hắn thở dài một tiếng, đỡ ta đứng dậy rồi ngồi xổm xuống trước mặt ta.

​“Lên đi.” Hắn bảo.

​Ta ngẩn người một lát, rồi chậm rãi bò lên lưng hắn, để mặc hắn nhẹ nhàng cõng ta lên. Ta vòng tay qua cổ hắn, đầu khẽ tựa bên tai hắn. Theo từng bước chân di chuyển của hắn, mấy sợi tóc mai bên tai khẽ cọ qua cọ lại làm lòng ta ngứa ngáy.

​Cứ tưởng hắn sẽ lạnh lùng, sắc bén mà quát mắng ta một trận lôi đình chứ, không ngờ hắn lại chỉ im lặng, không giống với ngày thường chút nào, thậm chí có chút…… ôn nhu?

​Nhưng chuyện này có khả năng sao? Lục Vân Giản mà cũng biết ôn nhu với ta à? Nghĩ đến đây, ta vươn một bàn tay lên sờ sờ trán hắn: “Ngươi không phát sốt đấy chứ?”

​Hắn bỗng đứng khựng lại.

​“Còn dám lộn xộn nữa là ta ném ngươi xuống đất đấy.” Hắn lạnh lùng đe dọa.

​Ta gật gật đầu, thế này mới đúng là hắn chứ!

​Lúc trở lại sảnh ngoài thì chẳng thấy một ai, hỏi thăm mới biết hóa ra mọi người đều đã đổ xô đi tìm ta hết rồi. Bọn họ còn tưởng ta bị bọn buôn người bắt cóc đi mất. Nghe đâu Thái t.ử còn báo cáo lên Thánh thượng, huy động cả cấm vệ quân trong thành. Sự tình hưng sư động chúng như thế làm ta c.ắ.n rứt lương tâm vô cùng.

​Chờ mọi người nhận được tin tức, lục tục quay trở về thì ta đang ngồi xơi ngon lành đĩa điểm tâm do đầu bếp Lâm phủ bưng lên. Cứ có người bước vào là lại hỏi ta đã đi đâu, ta cũng không chê phiền phức, kiên nhẫn giải thích lại ngọn ngành cho từng người một. Sau đó, ta liền nhìn thấy ánh mắt cạn lời của tất cả mọi người.

​Bất quá mặt mũi cũng đã mất sạch rồi, ta cũng chẳng thèm quan tâm nữa.

​Người tới cuối cùng là cha mẹ ta. Mẹ ta thì còn đỡ, cha ta là người kích động nhất. Ông khóc tu tu. Ta hoài nghi cái tật hay khóc nhè của mình chính là di truyền từ ông mà ra. Nhìn thấy ông nước mắt lưng tròng, mũi ta cũng cay cay. Thế là hai cha con ôm đầu khóc rống lên một trận, những người khác thì đứng bên cạnh cạn lời nhìn hai đứa ta diễn trò.

​Một lát sau, Thái t.ử tò mò hỏi Lục Vân Giản tại sao đệ ấy lại biết ta ở chỗ đó. Ta lập tức ngẩng đầu lên hóng hớt, chuyện này ta cũng tò mò muốn ch·ết đây.

​Chỉ thấy hắn tùy tiện liếc nhìn ta một cái, thản nhiên đáp: “Trùng hợp mà thôi.”

​Hóa ra là trùng hợp à.

​Nhưng Thái t.ử lại nửa đùa nửa thật bồi thêm một câu: “Ta còn tưởng ngày thường đệ luôn chú ý đến Hân Nhi cơ đấy.”

​Lần này Lục Vân Giản không thèm lên tiếng, còn ta thì lập tức gạt đi ngay: “Làm sao có chuyện đó được chứ!”

​10.

​Chuyện này cứ thế qua đi. Ta bị người nhà cảnh cáo nghiêm khắc rằng về sau đi đâu cũng phải mang theo người bên cạnh, bằng không thì phải thông báo một tiếng.

​Cuộc sống lại quay về quỹ đạo tẻ nhạt như cũ. Chỉ có điều mối quan hệ giữa ta và Lục Vân Giản sau vụ đó đã dịu đi chút ít, dù thỉnh thoảng hai đứa vẫn hay chí choét cãi nhau. Tình trạng này kéo dài cho đến khi ta ngày một lớn hơn.

​Một ngày nọ, cha ta lời thầm thì lôi kéo tay ta nói: “Bảo Nhi à, tuy rằng con người thì ngốc, tính khí thì đại, lớn lên cũng không được xuất sắc cho lắm, nhưng tốt xấu gì cũng là một nữ nhi. Vì danh tiếng của con, sau này đừng có chạy loạn ra ngoài nữa.”

​Phải rồi, ta đã đến tuổi cần phải cố kỵ danh tiếng, không thể cứ suốt ngày chạy ra ngoài đàn đúm với các hoàng t.ử được nữa. Mẹ bắt đầu thường xuyên dẫn ta đi tham gia các buổi yến tiệc, mua cho ta quần áo, trang sức lộng lẫy, còn mời các ma ma về dạy dỗ lễ nghi cho ta.

​Lâm Uyển cũng rơi vào tình cảnh tương tự. Khi hai đứa gặp nhau lần thứ ba trong vòng nửa tháng tại một buổi yến tiệc, nàng nắm lấy tay ta thở dài: “Không thể làm những việc mình muốn, đây chính là số phận của nữ t.ử.” Lúc này ta mới nhận ra, so với ta, trong lòng nàng tích tụ nhiều oán khí về chuyện này hơn nhiều.

​Sau khi trở về phủ, ta rửa mặt chải đầu xong xuôi rồi leo lên giường nằm. Hiếm khi ta lại nghiêm túc suy nghĩ về một vấn đề sâu sắc: tương lai của mình sau này sẽ ra sao.

​Gả chồng, đó là chuyện đương nhiên rồi. Nhưng vấn đề là, ta sẽ gả cho ai đây? Không hiểu sao, trong đầu ta bỗng chốc hiện lên bóng dáng của Lục Vân Giản. Ta lập tức lắc đầu nguầy nguầy để xua tan ý nghĩ đó. Sao mình lại nghĩ đến hắn cơ chứ!

​Đang trằn trọc cựa quậy trên giường, ta bỗng nghe thấy bên ngoài cửa sổ có tiếng động lạ, giống như có ai đó đang gõ nhẹ vào cửa sổ phòng ta.

​“Ai đó?!” Ta cảnh giác hỏi, đồng thời chuẩn bị sẵn tư thế để hét toáng lên bất cứ lúc nào.

​Tiếng gõ cửa sổ khựng lại một nhịp, ngay sau đó một giọng nói quen thuộc vang lên: “Là ta.”

​Ta thở phào nhẹ nhõm, đi tới đẩy cửa sổ ra, quả nhiên nhìn thấy Lục Vân Giản đang đứng bên ngoài.

​“Ngươi tới đây làm gì?” Ta hỏi hắn. Đến chính ta cũng không nhận ra, nửa tháng không gặp, giờ đột nhiên nhìn thấy hắn, trong lòng ta lại có chút nhen nhóm niềm vui sướng.

​“Ờ……” Ánh mắt hắn đảo qua người ta một lượt, rồi lập tức dời đi chỗ khác.

​Ta theo ánh mắt của hắn cúi đầu nhìn xuống, lúc này mới hoảng hốt phát hiện mình chỉ đang mặc độc một chiếc áo lót mỏng manh mà thôi. Mặt ta nhất thời đỏ bừng lên như tôm luộc, vội vàng chạy tót vào trong quơ đại chiếc áo khoác lên người rồi mới dám trở lại bên cửa sổ.

​“Ngươi rốt cuộc là tới làm gì hả?” Sắc mặt đỏ bừng của ta vẫn chưa kịp tan, nhưng ta vẫn cố giả vờ trấn định mà chất vấn hắn.

Chương 6:~ - Nương Nương Hôm Nay Lại Đang Bị Đặt - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia