4
Sau một thoáng yên lặng, bầu không khí dần náo nhiệt trở lại.
Trên bàn dù có thêm một người nhưng cô ấy gần như chẳng có chút cảm giác tồn tại nào.
Đúng như Trì Kiêu nói, cô ấy không đụng đũa cũng không nói năng gì, chỉ lặng lẽ ngồi thẫn thờ cạnh cậu ấy.
Lúc đi vệ sinh quay lại chỗ ngồi, tôi vô tình liếc xuống dưới khăn trải bàn.
Những ngón tay thon thả, trắng trẻo của cô gái ấy đang khẽ níu lấy vạt áo khoác của Trì Kiêu.
Trì Kiêu rõ ràng cảm nhận được, nhưng cậu ấy cũng không né tránh.
Mấy đứa bạn bên cạnh cứ tranh nhau trò chuyện xôn xao, tôi nhanh ch.óng bị cuốn theo và phân tán chú ý.
Tàn tiệc, hai ba đứa bạn thân cứ nháo nhào đòi đổi địa điểm đi tăng hai, bảo là khó khăn lắm tôi mới khỏi bệnh, phải ăn mừng thâu đêm suốt sáng.
Kết quả là bị Trì Kiêu lạnh giọng quát cản lại:
“Cậu ấy vừa mới khỏe lại, chịu nổi mấy trò quậy phá này của tụi mày chắc?”
Mấy đứa bạn đành tiu nghỉu ngậm miệng, lưu luyến vẫy tay chào tạm biệt tôi.
Ra ngoài mới phát hiện cơn mưa bắt đầu từ lúc chập tối vẫn chưa dứt, cứ rả rích dầm dề cho tới tận bây giờ.
“Lát nữa xe tới tớ sẽ đưa cậu về.”
Lúc Trì Kiêu nói chuyện với tôi, cậu ấy hơi cúi người và ghé sát đầu sang, giọng điệu y hệt như thời còn đi học.
Vừa dịu dàng lại vừa khiến người ta không thể chối từ.
Tôi ngẫm nghĩ một chút, đưa mắt nhìn về phía cô gái xinh đẹp vẫn luôn im lặng đi theo sau cậu ấy.
Hôm nay cô ấy mặc chiếc váy lụa mỏng manh.
Đêm mưa vừa ẩm vừa lạnh, có lẽ đứng ngoài sảnh bị gió lùa trúng nên cô ấy đang khẽ rụt rè ôm lấy hai cánh tay.
Tôi hếch cằm về phía cô ấy, nháy mắt ra hiệu cho Trì Kiêu.
Ai ngờ cậu ấy lại nhíu mày, cúi xuống tự nhìn trang phục trên người mình: “Sao thế? Tớ mặc sai gì à?”
Tôi bất lực đỡ trán.
Trong ấn tượng của tôi, Trì Kiêu không phải là người thiếu tinh tế đến vậy.
Dáng vẻ giả vờ giả vịt lúc này của cậu ấy ngược lại giống như đang cố ý tị hiềm.
May mà trước khi ra cửa, quản gia có nhắc tôi trời trở lạnh nên tôi mặc tận hai lớp áo.
Cởi bớt một chiếc cũng chẳng sao.
Tôi đang tính cởi chiếc áo khoác ngoài đưa cho cô ấy thì cả người đột nhiên bị một chiếc áo khác bao bọc lấy.
Cô gái kia ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn tôi với vẻ mặt vô cùng phức tạp.
Tôi thấy điệu bộ của cô ấy như muốn từ chối, nhưng còn chưa kịp lên tiếng thì...
Vai tôi bỗng dưng trĩu xuống.
5
Một mùi hương gỗ trầm thoang thoảng mang theo hơi ấm áp sát tới, tựa như ôm trọn lấy cả người tôi.
Tôi cũng ngơ ngác một giây, sau đó tặc lưỡi đầy bất mãn, chê Trì Kiêu vẽ chuyện.
Vậy mà sắc mặt cậu ấy còn khó coi hơn cả tôi, cứ như thể người làm sai là tôi vậy.
“Cậu không cần sức khỏe nữa à?” Trì Kiêu nhíu c.h.ặ.t mày, “Vừa mới khỏe đã loay hoay cởi áo, muốn bị sốt một trận nữa để tớ phải chăm sóc cậu cả tháng mới chịu đúng không?”
Đó toàn là chuyện hồi cấp ba rồi, tôi đã sớm quên gần hết, sao cậu ấy vẫn còn ghi nhớ rõ mồn một thế nhỉ.
Được rồi được rồi, ghi nhận công lao của cậu cả đời luôn được chưa.
Tôi nhíu mày cố sức giãy ra, cậu ấy thấy tôi vừa khỏi bệnh nặng nên cũng không dám giữ quá c.h.ặ.t.
Đành phải để tôi ném trả chiếc áo măng tô lại cho cậu ấy.
Trì Kiêu bày ra vẻ mặt vừa buồn cười vừa bất lực:
“Sơ Sơ, sao bệnh khỏi rồi mà tính khí cũng bướng bỉnh theo thế?”
Tôi chẳng buồn để tâm đến cậu ấy, chỉ khẽ nắm lấy cánh tay lành lạnh của cô gái kia rồi lắc đầu với cô ấy.
Vẻ mặt cô ấy rất phức tạp, nhìn tôi một hồi lâu, cuối cùng không từ chối nữa.
Cô ấy đưa tay sửa lại cổ áo, khẽ nói lời cảm ơn tôi.
Chính cái nhấc tay này đã giúp tôi thoáng thấy trên cổ tay cô ấy hình như có đeo thứ gì đó.
Những viên kim cương vụn lấp lánh như một dải ngân hà.
Tôi nhịn không được, lại liếc nhìn thêm một cái.
Vừa vặn lúc này điện thoại reo lên, kéo tôi ra khỏi trạng thái thẫn thờ ấy.
Là cuộc gọi từ tài xế của gia đình.
“Có người đón tôi rồi, cậu đưa em ấy về đi.”
Đầu óc tôi vẫn đang mải nghĩ ngợi nên buột miệng nói một câu, lúc quay lưng bước đi cảm giác cứ như đang chạy trốn vậy.
6
“Cái gì cơ, giờ mày mới biết á? ... Đúng rồi, tên là Giang Chi.”
Về đến nhà, lòng tôi cứ bồn chồn không yên, bèn quấn chiếc áo choàng tắm nằm lười trên sofa gọi video cho cô bạn thân Trương Trương.
Ở đầu dây bên kia, nó đang vểnh ngón tay ngắm nghía bộ móng vừa mới làm.
“Giang Chi, sinh viên năm hai trường Đại học Giang Nam, nghe nói là trẻ mồ côi, quê ở vùng nông thôn mạn Hồng Nguyên. Vừa vào trường đã bám lấy Trì Kiêu rồi.”
“Nhìn không ra đúng không? Này nhé, giờ từ đầu đến chân cô ta diện đồ sang chảnh lắm, toàn là Trì Kiêu mua cho theo sở thích của mày đấy, khác gì một con b.úp bê người thật đâu.”
“Thế nên tao mới hỏi mày là có phải nghe ngóng được tin tức gì nên mới vội về nước giành lại địa bàn không đó.”
Tôi nhìn bức ảnh và bản sơ yếu lý lịch gửi qua, im lặng nửa ngày trời không nói gì.
“Sao đến cả lý lịch của người ta mày cũng tra ra được thế?”
Trương Trương lý lẽ hùng hồn: “Tự cô ta nộp mà, muốn vào công ty tao thực tập. Mấy kiểu người lộn xộn thích đi đường tắt thế này, tao thèm vào bận tâm.”
Đây là lần thứ hai tôi xem bức ảnh này. Nhân vật chính thực ra không phải cô ấy.