Tính cách cậu ấy rất điềm đạm lại chín chắn sớm, so với bất kỳ người bạn đồng trang lứa nào khác đều quan tâm đến bệnh tình của tôi hơn cả.

Chỉ cần tôi đi cùng cậu ấy, bố mẹ tôi thường sẽ không mảy may nghi ngờ điều gì.

Không giống những người khác chỉ hời hợt nói đỡ giúp tôi vài câu, Trì Kiêu là thực sự nghiêm túc giám sát tôi từng chút một.

Cậu ấy luôn tựa lưng vào bức tường phía sau phòng tập múa, đôi mắt đen láy sắc sảo hơn cả chim ưng, chăm chú dõi theo từng cử động của tôi qua tấm gương lớn.

Học múa vốn dĩ là chuyện “một phút huy hoàng trên sân khấu, mười năm khổ luyện ngoài đời”.

Cường độ tập luyện của tôi đương nhiên không thể sánh bằng học viên múa chuyên nghiệp, đôi khi động tác không đạt chuẩn khiến tôi nảy sinh cảm giác vô cùng thất bại.

Những lúc tính khí cáu kỉnh nổi lên, vì không muốn ai nhìn thấy dáng vẻ thất bại của mình, tôi sẽ quay sang nổi cáu rồi tìm cách xua đuổi cậu ấy đi.

Nhưng nếu cậu ấy dễ dàng chịu rời đi như thế, thì đã chẳng phải là Trì Kiêu rồi.

“Cái c.h.ế.t của chim họa mi” — suýt chút nữa đã trở thành lời tiên tri vận vào đời tôi thật sự.

14

Năm học lớp mười một, trường tổ chức buổi biểu diễn văn nghệ.

Tôi biết thừa sức khỏe của bản thân đã sa sút nghiêm trọng so với trước kia, tốt nghiệp xong có lẽ vĩnh viễn không thể múa được nữa.

Vì vậy tôi đã cố chấp làm liều, muốn tranh thủ trước khi chương trình tổ chức vòng sơ tuyển phải biên đạo xong xuôi bài múa này, cốt để giành lấy cơ hội cuối cùng được đứng trên sân khấu.

Đó là lần tôi lên cơn đau tim dữ dội nhất từ trước đến nay.

Nếu như lúc ấy không có Trì Kiêu túc trực bên cạnh, tôi nghĩ cuộc đời mình e rằng chẳng bao giờ có cơ hội phát hiện ra bản thân còn có năng khiếu làm bánh ngọt.

Sau khi tình trạng đã ổn định, tôi nằm trên giường bệnh nói lời cảm ơn cậu ấy, kết quả là lần đầu tiên nhìn thấy hốc mắt Trì Kiêu đỏ hoe.

Cậu ấy quay mặt đi chỗ khác, khàn giọng nói lời xin lỗi tôi.

Thời điểm ấy, ngày tôi sang Thụy Sĩ chữa trị cũng đã được ấn định rõ ràng.

Tôi không muốn bầu không khí trở nên quá ủ rũ, vả lại chuyện này căn bản chẳng phải lỗi tại cậu ấy, liền chủ động chuyển chủ đề, mỉm cười hỏi: “Tớ múa có đẹp không?”

“Hời cho cậu rồi nhé, đây có lẽ là điệu múa cuối cùng trong đời tớ được nhảy đấy...”

Câu nói có phần xui xẻo này khiến mặt Trì Kiêu lập tức cắt không còn giọt m.á.u, cậu ấy luống cuống nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi:

“Kiều Ngữ Sơ, cậu nhất định phải lành lặn khỏe mạnh trở về, nghe rõ chưa! Tớ còn muốn được tận mắt xem cậu múa trọn vẹn một bài múa nữa, cậu hứa với tớ đi.”

Dỗ dành người khác vốn là sở trường của tôi rồi. Tôi liền gật đầu đồng ý ráo hoảnh.

Nhưng điều kỳ lạ là, mãi đến nhiều năm sau tôi mới chợt nhận ra, niềm chấp niệm mãnh liệt đối với việc nhảy múa của mình dường như đã bị bỏ lại trên bàn mổ mất rồi.

Sau này ngẫm lại, có lẽ so với việc yêu thích múa, tôi chỉ là một kẻ ưa cậy mạnh, bướng bỉnh mà thôi.

Chính vì bản thân không thể khống chế hay thuần phục hoàn toàn cơ thể suy nhược này, nên mới sinh ra lòng không cam chịu, cứ thế ép buộc chính mình làm bằng được.

Chỉ là, cái giá phải trả cho sự không cam tâm ấy chính là chín năm đằngẵng nơi đất khách quê người, vượt qua một hành trình chữa bệnh dài đằng đẵng vô tận.

Đây là điệu múa cuối cùng còn dang dở của tôi.

Nhưng giờ đây, nó đã không còn là điều khiến tôi tiếc nuối nữa rồi.

 15

Chín năm sau, chính là ngày hôm nay, Giang Chi đang đứng trên sân khấu rộng lớn kia, một luồng ánh sáng spotlight bao trùm lấy bóng dáng cô ấy, một mình xoay người, nhảy múa thướt tha.

Tà váy tung bay, cô ấy thực hiện động tác nhảy lên không trung cuối cùng một cách vô cùng nhẹ nhàng, uyển chuyển.

Tựa như chú chim họa mi rốt cuộc đã thoát ra khỏi chiếc l.ồ.ng giam cầm, dùng những bước nhảy phức tạp mà diễm lệ, phô diễn ra vũ điệu tìm kiếm sự sống trong cõi c.h.ế.t.

Bất kỳ ai nhìn vào cũng chẳng thể tin nổi người đứng trên sân khấu kia mới chỉ học múa vỏn vẹn hai năm ngắn ngủi.

Trên đời này kẻ có thiên phú nhiều vô kể, nhưng Giang Chi ơi, em rốt cuộc là đang nhảy vì ai đây?

Ánh sáng rọi thẳng lên bờ vai đang phập phồng kịch liệt của cô ấy.

Giang Chi đứng dậy đầy tao nhã giữa những tràng pháo tay giòn giã vang dội như sấm, khẽ vươn chiếc cổ thon dài như chim thiên nga, chăm chú nhìn xuống khán đài suốt vài giây đồng hồ.

Có vẻ như cô ấy không tìm thấy bóng hình người mình mong đợi trong biển người đông đúc kia.

Cô ấy cuối cùng vẫn cúi đầu chào theo làn rèm sân khấu đang từ từ hạ xuống.

Tôi ôm bó hoa lớn đặt ở chiếc ghế bên cạnh lên, dưới sự dẫn đường của một bạn cán bộ lớp, rảo bước đi về phía hậu trường.

Khu vực hậu trường chất đầy trang phục diễn và đạo cụ lộn xộn, các nhân viên bận rộn qua lại không ngớt.

Phía sau cánh cửa khép hờ, tôi nhìn thấy Giang Chi đang đứng thẫn thờ một mình trước bàn trang điểm.

Tấm lưng gầy gò của cô ấy dưới ánh đèn mờ ảo không còn giữ vẻ thẳng tắp kiêu hãnh nữa, mà khẽ run rẩy như thể vừa trút hết toàn bộ sức lực của mình.

“Hi.” Tôi tựa người vào khung cửa, cất tiếng chào hỏi.

Giang Chi giật thót mình, vội vàng quay phắt đầu lại.

Đôi mắt được trang điểm lấp lánh phấn nhũ của cô ấy giờ đây ướt đẫm nước mắt.

Thấy người tới là tôi, cô ấy vội vã quay đi, có chút xấu hổ giật mấy tờ khăn giấy che mặt, giọng nói nghẹn ngào: “Chị... sao chị lại tới đây...”

Tôi chậm rãi bước vào phòng, trao bó hoa cho cô ấy.

Chương 6 - Ở Nước Ngoài Suốt Chín Năm Ròng Rã, Cuối Cùng Tôi Cũng Trở Về - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia