Nhưng tôi luôn dốc hết tâm sức nuôi dạy con, nó từ bé đã ngoan ngoãn hiểu chuyện, sao có thể là loại người như hắn bôi nhọ?
Tôi hít sâu một hơi, lập tức gọi cho quản lý trung tâm chăm sóc sau sinh.
Tôi không biết hiện giờ con gái mình ra sao, nhưng lúc này không có gì quan trọng hơn sự an toàn và sức khỏe của nó.
Thế nhưng khi tôi yêu cầu trung tâm tiếp tục cung cấp dịch vụ, người ở đầu dây bên kia lại dùng giọng điệu mỉa mai, châm chọc:
“Bà là mẹ của Tống Vận đúng không? Đúng là mẹ nào con nấy. Con gái bà chẳng qua chỉ là một đứa được người ta tài trợ ăn học, vậy mà cũng dám mượn danh nghĩa Tập đoàn Tống thị để đặt cả tầng phòng cao cấp à?”
“Loại nhà quê như các người, bám được người giàu là c.ắ.n c.h.ặ.t không nhả đúng không? Nhưng bà cũng nên dạy lại con gái mình đi chứ!”
“Nó ở tầng cao cấp nhất, hưởng dịch vụ tốt nhất, vậy mà ngày nào cũng dẫn đàn ông lạ về phòng, bẩn thỉu đến không chịu nổi! Bà bảo người khác nhìn vào thì ra thể thống gì?”
“Cũng may Tổng giám đốc Trần hiểu chuyện, đã đuổi con gái bà đi, để thiên kim thật sự của Tống thị dọn vào! Nếu bà thật sự thương con thì tự đến mà chăm nó đi! Không có tiền mà còn đòi hỏi đủ thứ…”
Đứa con gái mà tôi nâng niu từ nhỏ đến lớn, bây giờ lại bị người ta tùy tiện nh.ụ.c m.ạ như vậy sao?
Tôi tức đến mức lập tức dập máy, ra lệnh cho trợ lý điều tra toàn bộ sự việc.
Dựa vào đâu mà chúng dám nói con gái tôi bẩn thỉu?
Còn Lưu Tiểu Điềm kia, từ lúc nào lại biến thành đại tiểu thư của Tập đoàn Tống thị?
Thấy tôi nổi giận, trợ lý không dám chậm trễ, lập tức hành động.
Chưa đầy nửa tiếng sau, một đoạn video được gửi đến trước mặt tôi.
Cũng chính nhờ đoạn video ấy, tôi mới biết toàn bộ sự thật.
Cuối t.h.a.i kỳ, Lưu Tiểu Điềm cảm thấy không thoải mái. Trần Đình Hạc vì muốn dỗ dành cô ta nên đã tổ chức một buổi tiệc.
Nhưng đám súc sinh đó lại lấy con gái tôi ra làm trò cá cược.
Chúng cược xem ai có thể khiến con bé sinh non trước.
Ban đầu, bọn chúng thi nhau buông lời thô tục, dùng những câu chữ dơ bẩn nhất để nh.ụ.c m.ạ con gái tôi.
Trong video, con bé ôm c.h.ặ.t đ.ầ.u, khóc đến không thành tiếng, cố dùng hai tay bịt tai lại như muốn trốn khỏi cơn ác mộng.
Đúng lúc ấy, Lưu Tiểu Điềm cau mày nói:
“Các người vô dụng thật đấy! Chỉ biết dùng miệng thôi sao? Nếu chỉ có chút bản lĩnh này thì sau này khỏi cần đến dự tiệc của Tập đoàn Tống thị nữa!”
Nghe vậy, đám người kia lập tức quay ngoắt sang nhìn con gái tôi.
Không ai nói thêm lời nào, chúng trực tiếp giơ chân đá mạnh vào bụng nó, nhe răng cười nham hiểm.
“Đừng trách bọn tao. Ai bảo mày dám đắc tội với thiên kim Tống thị chứ? Tao đang cần một bàn đạp, mày lại tự đưa mình tới cửa!”
Bọn chúng càng lúc càng quá đáng, thay phiên nhau nghĩ ra đủ trò để hành hạ con gái tôi.
Cho đến khi có kẻ bắt đầu tháo thắt lưng.
Bọn chúng liếc nhìn nhau, rồi bất ngờ đồng loạt lao về phía con bé.
Từ đầu đến cuối, Trần Đình Hạc chỉ khoác vai Lưu Tiểu Điềm, cùng cô ta ngửa mặt cười lớn.
Tim tôi như bị ai bóp nghẹt.
Tôi chỉ có thể c.ắ.n c.h.ặ.t răng, cố kìm nước mắt, tiếp tục xem đoạn video kinh hoàng ấy.
Con gái tôi sinh non.
Ở bệnh viện, nó liều cả mạng sống mới sinh được đứa bé ra.
Lưu Tiểu Điềm lại tát con bé mấy cái thật mạnh, sau đó cười đầy đắc ý:
“Tống Vận, mày tưởng có một bà mẹ giàu có thì ghê gớm lắm à? Cuối cùng cũng chỉ đẻ ra một đứa vô dụng!”
“Tao nói cho mày biết, trong bụng tao là con trai! Trần Đình Hạc vốn chẳng yêu mày, bọn tao tiếp cận mày chỉ vì muốn thừa kế công ty nhà mày thôi!”
“Tại sao tao chỉ là đứa được tài trợ, còn mày lại là thiên kim tiểu thư? Từ nay về sau, cuộc sống sung sướng của mày đều sẽ thuộc về tao!”
Nhìn con gái mặt mũi tái nhợt, yếu ớt nằm trên giường bệnh, c.ắ.n răng không dám bật khóc thành tiếng, trái tim tôi đau như bị ném vào chảo dầu.
Tôi chợt nhớ mỗi lần gọi video với con, trước khi tắt máy, con bé luôn như muốn nói gì đó.
Nhưng cuối cùng, nó chỉ mỉm cười, dịu dàng dặn tôi:
“Mẹ cứ yên tâm làm việc nhé, nhưng mẹ cũng phải giữ gìn sức khỏe đó.”
Không ngờ con gái tôi lại phải một mình chịu đựng nhiều đau đớn như vậy.
Tôi âm thầm thề trong lòng.
Tất cả những kẻ đã làm tổn thương con gái tôi, tôi nhất định sẽ khiến chúng trả giá.
Đúng lúc ấy, thư ký nhắc tôi rằng máy bay đã hạ cánh.
Xe riêng đến đón đã chờ sẵn.
Chúng tôi lập tức lên xe, chạy thẳng đến trung tâm chăm sóc sau sinh.
Nhưng giữa đường, tôi lại nhận được cuộc gọi từ trung tâm.
Vẫn là giọng điệu lạnh nhạt, mỉa mai của vị quản lý ban nãy vang lên:
“Bà là mẹ của Tống Vận đúng không? Rốt cuộc khi nào bà mới đến đón con gái mình về vậy? Trung tâm chúng tôi chỉ phục vụ những khách hàng cao cấp nhất. Kiểu gia đình nghèo hèn từ xó xỉnh như nhà bà, nếu không phải nể mặt Tập đoàn Tống thị, tôi còn chẳng buồn tiếp.”
“Vừa rồi Tổng giám đốc Trần và thiên kim nhà họ Tống đã dặn, nói mẹ của Tống Vận đắc tội với họ, nên chúng tôi cũng không cần đối xử t.ử tế với cô ta nữa.”
“Con gái bà bây giờ đang ở dưới tầng hầm, phát điên làm loạn lên. Lúc thì kêu không có cơm ăn, lúc thì than nóng. Xì, không có mệnh công chúa mà còn bày bệnh công chúa! Trong phòng chẳng phải có vòi nước máy sao? Thức ăn thừa trong thùng rác cạnh nhà ăn, bước ra cửa là thấy ngay…”