Chu thị ngồi gần đó, mắt đã đỏ hoe.

Bà nhìn sang Thẩm Vân Nhu.

Nàng ta quỳ trên đất, cả người run lên vì khóc.

“Phụ thân, mẫu thân, con thật sự rất sợ. Con không cố ý hại tỷ tỷ. Mọi chuyện đi đến hôm nay, chính con cũng không biết phải làm thế nào.”

Chỉ vài lời ấy đã khiến Chu thị mềm lòng.

“Vân Nhu, đừng khóc nữa.”

Ta nhìn bà.

“Mọi chứng cứ đã đặt trước mắt, mẫu thân vẫn muốn che chở cho nàng ta sao?”

Chu thị nhắm mắt, giọng đầy đau khổ.

“Chiếu Vi, dù sao nó cũng là cô nương do Thẩm gia nuôi lớn. Một khi chuyện này truyền đi, đời nó sẽ không còn gì.”

Ta hỏi rất khẽ:

“Còn đời con thì sao?”

Chu thị lập tức cứng người.

Ta bước đến trước mặt bà.

“Nếu người có t.h.a.i trước khi thành thân là con, mẫu thân có bắt Thẩm Vân Nhu nhận thay tội tư thông để bảo vệ con không?”

Bà không trả lời được.

Ta tự trả lời thay bà:

“Mẫu thân sẽ không làm thế.”

Nước mắt Chu thị rơi xuống.

“Người sẽ bắt con nhận lỗi, bắt con đừng khiến Thẩm gia mất mặt.”

“Chiếu Vi…”

“Mẫu thân không cần phủ nhận.”

Ta lùi lại, giữa hai chúng ta chỉ còn một khoảng cách ngắn mà tưởng như đã xa hơn cả một đời.

“Bởi ngay vừa rồi, người đã chọn rồi.”

Sắc mặt bà xám đi.

Thẩm Nghiễn Chu nhìn mẫu thân, nhưng không nói gì.

Đến lúc này, Tạ Nghiễn Từ mới thật sự hoảng.

Hắn nhìn Thẩm Vân Nhu.

Ánh mắt không còn dịu dàng như trước, mà giống như đang cân nhắc liệu nàng ta có còn đáng để hắn tiếp tục bảo vệ hay không.

Thẩm Vân Nhu lập tức nhận ra.

Nàng ta túm lấy áo hắn.

“Ca ca, huynh không thể bỏ mặc muội.”

Hắn thấp giọng:

“Vân Nhu, đừng nói thêm.”

Nàng ta sững người.

Tạ Nghiễn Từ quay về phía tộc lão.

“Chuyện vẫn còn nghi vấn. Thai trong bụng Vân Nhu chưa chắc là của ta. Có thể nàng ấy từng qua lại với một người khác…”

Thẩm Vân Nhu đột ngột ngẩng đầu.

Vẻ mong manh trên mặt nàng ta biến mất hoàn toàn.

“Tạ Nghiễn Từ.”

Đó là lần đầu nàng ta gọi thẳng tên hắn.

Mọi người đều quay lại.

Nàng ta run tay lấy từ trong n.g.ự.c áo ra một miếng ngọc bội xanh.

Đó là vật Tạ Nghiễn Từ đeo bên người nhiều năm.

Ta từng trông thấy nó.

Ở kiếp trước, sau khi đứa trẻ được đưa về Tạ phủ, bên hông nó cũng đeo một chiếc khóa ngọc chạm hoa văn tương tự.

Thẩm Vân Nhu lại rút ra vài phong thư.

Nàng ta vừa khóc vừa cười.

“Huynh từng hứa, đợi mọi chuyện lắng xuống, huynh sẽ để ta sạch sẽ bước vào Tạ gia.”

Mặt Tạ Nghiễn Từ không còn chút m.á.u.

Nàng ta ném toàn bộ thư xuống chân hắn.

“Giờ huynh lại muốn nói hài t.ử là của một kẻ ngoài nào đó sao?”

Những tờ giấy tung ra trên nền đá.

Một lá rơi ngay cạnh chân ta.

Nét chữ trên đó chính là của Tạ Nghiễn Từ.

Trong thư, hắn bảo Vân Nhu tạm thời nhẫn nhịn, đợi ta nhận lấy lời đồn tư thông, hắn sẽ thu xếp cho Tạ Thừa An cưới nàng ta. Khi đứa trẻ ra đời, sớm muộn cũng có thể trở lại Tạ phủ, nàng ta sẽ không phải chịu khổ mãi.

Ta nhặt lá thư lên, đưa cho vị tộc lão ngồi đầu.

“Chư vị.”

“Đây có phải thứ thể diện mà Tạ gia muốn giữ hay không?”

Bàn tay người nhận thư run lên.

Tạ phu nhân tối sầm mặt mày, phải có nha hoàn giữ lấy mới không ngã.

Tạ Nghiễn Từ lao tới muốn đoạt lại, nhưng Thẩm Nghiễn Chu đã chặn trước mặt hắn.

“Tạ đại nhân cần gì phải vội?”

Thẩm Vân Nhu ngồi dưới đất, tóc mai đã rối, nước mắt còn vương trên má, nhưng ánh mắt chỉ chăm chăm nhìn người đàn ông trước mặt.

“Huynh nói sẽ che chở cho ta.”

Tạ Nghiễn Từ nghiến giọng:

“Ta bảo muội im đi.”

Nàng ta bật cười chua chát.

“Ta im để huynh đẩy hài t.ử cho người khác, rồi một mình ta đi chịu c.h.ế.t sao?”

“Muội nói ra hết thì được lợi gì?”

“Ta đã không còn đường sống tốt, huynh cũng đừng mong bình yên.”

Lời ấy như lưỡi d.a.o cuối cùng xé nát tấm màn che trong từ đường.

Ta đứng nhìn hai người từng cùng nhau mưu tính bắt đầu quay sang tổn thương lẫn nhau.

Kiếp trước, trong khi ta bị khóa giữa hậu viện, một người bày kế, một người thuận theo, một người được gả đi, một người bị ép nhận trách nhiệm.

Sự thật chưa từng được đặt trước tổ tiên để phân định.

Kiếp này, ta chỉ mở một cánh cửa.

Những kẻ cùng chung bí mật đã tự đưa d.a.o vào tay nhau.

Các tộc lão truyền những lá thư lần lượt đọc.

Càng xem, gương mặt họ càng tối.

Một phong viết rằng phải tung tin ta tư thông trước, rồi để Tạ gia đứng ra giả vờ khoan dung, khiến thiên hạ tin rằng nhà họ Tạ vì nể tình chính thê nên không truy cứu.

Sau đó, khi Thẩm Vân Nhu được gả cho Tạ Thừa An, người ngoài sẽ còn ca ngợi Tạ gia nhân nghĩa.

Một phong khác ghi rõ, sau khi hài t.ử ra đời, nếu dung mạo quá giống Tạ Nghiễn Từ thì sẽ nuôi ở biệt viện vài năm.

Nếu không giống, sẽ nói đó là đứa con Tạ Thừa An để lại trước khi c.h.ế.t, rồi đưa về Tạ phủ.

Mọi bước đều được hắn viết rõ đến mức không còn chỗ cho hai chữ hiểu lầm.

Thẩm Hoài Chương đọc xong, bàn tay run lên vì giận.

Ông đứng phắt dậy, giáng thẳng một cái tát lên mặt Tạ Nghiễn Từ.

Tiếng tát vang dội trong từ đường.

Tạ Nghiễn Từ bị đ.á.n.h lệch mặt, khóe môi rịn m.á.u.

Phụ thân trầm giọng:

“Thẩm gia gả nữ nhi cho ngươi, không phải để ngươi lấy cuộc đời nó làm nơi chứa bùn nhơ cho kẻ khác.”

Tạ Nghiễn Từ không dám đ.á.n.h trả.

Hắn quay sang nhìn ta, như thể đến lúc này mới nhớ người bị hắn đẩy ra hi sinh vẫn đang đứng trước mặt.

Ta không nhìn hắn.

Ta chỉ hỏi các tộc lão:

“Chư vị còn muốn xét tội tư thông của ta nữa không?”

Không ai đáp.

“Vậy những lời đồn ngoài kia, ai sẽ đứng ra trả lại trong sạch cho ta?”

Tạ phu nhân khóc lóc:

“Chiếu Vi, Tạ gia sẽ đền bù cho con. Còn đứa trẻ của Vân Nhu…”

Ta ngắt lời:

“Đừng lấy đứa trẻ ấy ra nói với ta.”

5 - Oan Danh Về Tay Kẻ Gieo - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia