Người đến báo tin chắc là do chạy quá nhanh, lúc này mệt đến mức thở không ra hơi.
Đại Trụ và Nhị Oa là hai đứa nằm trong số mấy tên chiến hữu lêu lổng của anh tôi.
Người nhà của họ lúc này đang vây quanh cửa nhà tôi xem náo nhiệt.
Vừa nghe thấy con trai mình đ.á.n.h nhau với người ta, náo nhiệt cũng chẳng buồn xem nữa, vắt chân lên cổ mà chạy.
Những người vốn đang tụ tập xem náo nhiệt ở nhà tôi cũng lũ lượt chuyển dời địa bàn theo.
Đến khi tất cả chúng tôi chạy tới nơi, đập vào mắt là một khung cảnh rất kinh hoàng.
Đại Trụ và Nhị Oa đang nằm sóng soài trên vũng m.á.u.
Trên người họ chằng chịt những vết c.h.é.m sâu hoắm, m.á.u tươi không ngừng tuôn ra xối xả.
Bố mẹ của họ đều đờ đẫn cả người, đứng c.h.ế.t lặng tại chỗ một hồi lâu mới khóc lóc t.h.ả.m thiết lao lên ôm lấy con trai mình.
Nếu không phải vì vóc dáng và quần áo của hai đứa khác nhau, ước chừng chẳng ai phân biệt nổi ai là ai, bởi vì trên người họ đã chẳng còn tìm ra nổi một miếng thịt nào lành lặn.
Chẳng ai biết tại sao hai đứa lại đ.â.m ra c.h.é.m g.i.ế.c lẫn nhau như vậy.
Chỉ có sắc mặt của anh trai tôi và bố mẹ tôi là trong nháy mắt trở nên trắng bệch như tờ giấy nến.
7
Những kẻ ngồi đ.á.n.h bài với anh trai tôi đêm hôm đó, tính đến hôm nay chỉ còn sống sót đúng một đứa.
"Chắc chắn là Tiếu Tiếu về báo thù rồi! Chắc chắn là như vậy!"
Anh trai tôi bấm c.h.ặ.t lấy cánh tay mẹ tôi, trên mặt gã ngoài sự sợ hãi tột độ ra thì không còn sót lại bất kỳ biểu cảm nào khác.
"Đi... đi tìm thầy Trương, ngay bây giờ, ông ta chắc chắn biết là có chuyện gì."
Mẹ tôi cũng bắt đầu rơi vào trạng thái hoảng loạn, cái vẻ hống hách hách dịch trước kia hoàn toàn bốc hơi sạch sẽ.
Bám theo họ đến nhà thầy Trương, vừa tới cửa đã nghe thấy tiếng tranh cãi om sòm vọng ra từ bên trong.
"Thầy Trương, không phải ông bảo chắc chắn có thể giúp chúng tôi giải quyết cái rắc rối này sao, chúng tôi đã đưa cho ông bao nhiêu tiền rồi, ông không thể chỉ ôm tiền rồi không làm tròn bổn phận thế chứ!"
Người đang nói chuyện với thầy Trương tên là Trương Bình, trong số bốn người uống rượu với anh tôi, hiện tại chỉ còn lại mỗi gã.
Không ngờ gã cũng đã đ.á.n.h hơi thấy điềm chẳng lành mà chạy đến đây tìm.
"Những gì tôi cần làm đều đã làm cả rồi, oán khí của Từ Tiếu đối với mấy người các anh cũng đã được tôi chuyển dịch hết lên đầu nhà thằng Đại Cường rồi còn gì.
Bãi mộ tôi cũng đã đi xem qua, chẳng có một chút vấn đề nào cả. Anh cứ yên tâm đi, đây chắc chắn đều là sự trùng hợp thôi, cho dù Từ Tiếu có muốn quay về báo thù thì cũng phải đi tìm nhà thằng Đại Cường trước chứ, làm sao có chuyện lại tìm đến các anh trước được, anh nhìn xem nhà thằng Đại Cường chẳng phải vẫn đang yên lành đấy sao. Thế nên á, chắc chắn là trùng hợp."
Thầy Trương đối mặt với sự chất vấn của Trương Bình thế mà lại không hề tức giận, còn rất ôn tồn, bình tĩnh phân tích cho gã nghe.
Từ cuộc đối thoại của hai người bọn họ, bố mẹ tôi mới ngã ngửa ra là mình đã bị thầy Trương tính kế một vố đau đớn.
Hóa ra bốn người bọn Trương Bình vừa biết tin chị dâu tôi c.h.ế.t, vì chột dạ và sợ hãi nên ngay lập tức đã đi tìm thầy Trương.
Còn đưa cho thầy Trương rất nhiều tiền để nhờ ông ta giúp đỡ.
Oán khí của chị dâu cực kỳ nặng, thầy Trương căn bản không có cách nào trấn áp nổi.
Thế nên ông ta mới nghĩ ra một cái kế bẩn.
Ông ta trích lấy m.á.u của cả nhà chúng tôi hòa cùng m.á.u gà và m.á.u ch.ó hắt lên quan tài, mục đích chính là để dẫn dụ toàn bộ oán khí đổ dồn lên người chúng tôi.
Làm như vậy, chị dâu dù có quay về báo thù thì cũng chỉ tìm đến nhà chúng tôi, còn bốn người bọn họ có thể hoàn toàn đứng ngoài cuộc phủi tay tai qua nạn khỏi.
Giờ đây chị dâu chưa tìm đến nhà chúng tôi báo thù, thầy Trương liền lầm tưởng rằng cái c.h.ế.t của ba người kia chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Bố mẹ và anh trai tôi sau khi nghe rõ đầu đuôi ngọn ngành, tức đến lộn ruột trực tiếp tông cửa xông vào trong phòng đòi tính sổ với thầy Trương.
"Uổng công chúng tôi gọi ông một tiếng thầy Trương, ông giúp chúng tôi làm đám tang, nhà chúng tôi cũng đâu có đưa thiếu cho ông đồng tiền nào đâu, cái loại chuyện thất đức này mà ông cũng làm ra được! Mau trả lại tiền cho tôi ngay!"
Mẹ tôi dù đang đùng đùng nổi giận nhưng suy cho cùng vẫn đặt đồng tiền lên trên hết.
Bố tôi thì gầm lên, giơ nắm đ.ấ.m muốn nện thẳng vào mặt thầy Trương.
Chẳng ai ngờ anh trai tôi lúc này bỗng dưng lại trở nên lý trí lạ thường, thế mà lại ra tay cản bố tôi lại.
"Tiền không cần ông phải trả, nhưng ông bắt buộc phải bảo đảm an toàn cho cả nhà chúng tôi. Ba người bọn họ đều đã c.h.ế.t sạch rồi, tôi không tin đây là cái trò trùng hợp gì đâu. Ông đi theo chúng tôi về nhà, ở lại nhà tôi canh giữ, lúc nào cũng phải bảo vệ an toàn cho chúng tôi. Nếu sau một tháng mà không có chuyện gì xảy ra thì ông mới được phép rời đi."
Anh tôi mặt không cảm xúc túm lấy cổ áo của thầy Trương, dọa cho lão ta một phen khiếp vía.
"Nếu ông không đồng ý, cùng lắm thì chúng ta cùng c.h.ế.t chung."
Giọng điệu nói chuyện của anh tôi càng lúc càng trở nên lạnh lẽo, thấu xương.
Thầy Trương không dám ho he thêm một lời vô ích nào, chỉ đành líu ríu gật đầu lia lịa.
8
Trương Bình thấy chúng tôi định lôi thầy Trương đi, thế mà cũng mặt dày mày dạn lủi thủi bám gót theo chúng tôi về nhà.
Cái tên Trương Bình này da mặt dày vô đối, mặc kệ chúng tôi có đuổi khéo đuổi thẳng thế nào gã cũng nhất quyết không chịu đi, gã bảo cho dù có phải để gã ngủ bờ ngủ bụi ngoài sân nhà tôi gã cũng cam lòng.