10
Điện Càn Thanh, Triệu Cảnh ngồi trên long ỷ, sắc mặt xanh mét.
Bên trái là Diêu Sùng, mặt mày tái nhợt, mồ hôi lạnh trên trán túa ra như tắm.
Bên phải là Thẩm Lệ, vẫn chưa cởi giáp, ngay cả thanh đao đeo bên hông cũng chưa tháo xuống, toàn thân toát ra mùi m.á.u tanh nồng nặc mang từ chiến trường trở về.
Bùi Viễn đứng giữa đại điện, từng câu từng chữ đọc lên những chứng cứ Diêu Sùng thông đồng với địch, phản quốc.
Mỗi bức thư đều được đọc rõ ràng rành mạch, mỗi một vụ giao dịch đều được trình bày minh bạch không sót.
Đầu gối Diêu Sùng càng lúc càng mềm nhũn, cuối cùng "phịch" một tiếng quỳ sụp xuống đất, cả người run lẩy bẩy.
"Bệ... bệ hạ, lão thần oan uổng, lão thần oan uổng mà!"
"Oan uổng?"
Bùi Viễn đọc xong một bức thư, lạnh lùng nói:
"Bức thư này là do chính tay Diêu đại nhân viết, phía trên còn có tư ấn của Diêu đại nhân. Có cần mời quan giám định ấn tín ngự dụng của bệ hạ đến kiểm tra hay không?"
Diêu Sùng mặt cắt không còn giọt m.á.u, mềm nhũn ngã quỵ xuống đất.
Bàn tay Triệu Cảnh siết c.h.ặ.t t.a.y vịn long ỷ đến mức gân xanh nổi đầy.
Quả thật hắn kiêng dè Thẩm gia, quả thật muốn chèn ép Thẩm Vãn Âm, nhưng từ trước đến nay hắn chưa từng nghĩ đến chuyện bán nước.
Hắn là hoàng đế, giang sơn này là của hắn.
Diêu Sùng cấu kết với ngoại địch, chính là muốn đào tận gốc nền móng của hắn.
"Người đâu."
Giọng Triệu Cảnh như bị ép ra từ kẽ răng.
"Tống Diêu Sùng vào thiên lao, giao Tam ty hội thẩm, cả nhà..."
Hắn khựng lại, chữ "chém" còn chưa kịp thốt ra, Thẩm Lệ đã bước lên một bước, quỳ một gối xuống.
"Bệ hạ, thần có một thỉnh cầu."
Triệu Cảnh nhìn vị thiếu tướng quân vừa từ đống x.á.c c.h.ế.t trở về này, không dám không đồng ý.
"Nói."
"Diêu Sùng thông đồng với địch, phản quốc, tội đáng tru di cửu tộc. Nhưng trong hậu cung Diêu gia vẫn còn một người."
"Diêu quý phi nhiều lần mưu hại phế hậu, ép cung nữ Thu Hà đến c.h.ế.t, sai thái giám Chu Đức Hải phóng hỏa g.i.ế.c người. Thần thỉnh cầu bệ hạ giao luôn Diêu quý phi cho Tam ty nghị tội."
Sắc mặt Triệu Cảnh thay đổi liên tục.
Diêu quý phi là nữ nhân hắn sủng ái suốt nhiều năm, trong lòng hắn rốt cuộc vẫn có chút không nỡ.
Đúng lúc ấy, ngoài điện bỗng vang lên một giọng nữ trong trẻo lạnh lùng.
"Nếu bệ hạ không nỡ, thần thiếp có thể thay bệ hạ chia sẻ nỗi lo."
Tất cả mọi người đều quay đầu nhìn lại.
Thẩm Vãn Âm mặc một thân y phục trắng đơn giản, từ hướng thiên lao chậm rãi bước đến.
Nàng gầy đi rất nhiều, trên bộ tù phục vẫn còn dính những vết m.á.u đã khô, nhưng từng bước đi đều vô cùng vững vàng, sống lưng thẳng tắp.
Phía sau nàng là ta.
Dòng chữ điên cuồng lướt qua.
【Nương nương được ra khỏi ngục rồi!】
【Khí thế bùng nổ toàn diện, đây mới là phong thái của chính cung nương nương!】
【Tên cẩu hoàng đế, mở to mắt mà nhìn đi, đây mới là người phụ nữ ngươi không xứng với tới!】
Thẩm Vãn Âm bước vào đại điện, không quỳ, chỉ bình tĩnh nhìn thẳng Triệu Cảnh đang ngồi trên long ỷ.
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
"Bệ hạ có biết, lúc Diêu thị ở bên tai người thổi gió gối đầu, thì phụ thân nàng ta đang đem lương thảo của tướng sĩ tiền tuyến dâng cho người Nhu Nhiên không?"
"Nếu bệ hạ vẫn muốn che chở cho nàng ta, thần thiếp không còn gì để nói. Nhưng phụ thân và huynh trưởng của thần thiếp đã đổ m.á.u nơi biên cương, bệ hạ dù sao cũng phải cho bọn họ một lời giải thích."
Nàng nói xong, cả đại điện chìm vào tĩnh lặng.
Sắc mặt Triệu Cảnh lúc xanh lúc trắng, môi run rẩy hồi lâu, cuối cùng mới nghiến răng nói ra một câu.
"Truyền chỉ, phế bỏ ngôi vị Quý phi của Diêu thị, đày vào lãnh cung, cùng án với Diêu Sùng, giao Tam ty xử lý."
Dừng một chút, hắn lại bổ sung:
"Khôi phục ngôi vị Hoàng hậu của Thẩm thị, chọn ngày cử hành đại điển phục lập."
Thẩm Vãn Âm khẽ gật đầu, vẻ mặt bình thản, không tạ ân cũng không hề kích động.
Dường như tất cả những điều này, vốn chỉ là công bằng mà nàng đáng được nhận.
11
Cung Dục Tú, Diêu quý phi quỳ dưới đất, chật vật đến mức không còn ra hình dạng.
Khoảnh khắc nhìn thấy Thẩm Vãn Âm bước qua cổng cung, nàng ta hoàn toàn phát điên.
"Thẩm Vãn Âm, con tiện nhân ngươi! Ngươi tưởng ngươi thắng rồi sao? Cho dù ta có c.h.ế.t, ta cũng sẽ kéo ngươi chôn cùng!"
Nàng ta đột nhiên rút từ trong tay áo ra một con d.a.o găm, như kẻ điên lao thẳng về phía Thẩm Vãn Âm.
Theo bản năng, ta chắn trước mặt Thẩm Vãn Âm nhưng nàng lại đẩy ta sang một bên, giơ tay chộp lấy cổ tay đang cầm d.a.o của Diêu quý phi.
Chỉ nghe "rắc" một tiếng giòn tan.
Diêu quý phi phát ra tiếng kêu t.h.ả.m thiết xé lòng, cổ tay bị bẻ gãy ngay tại chỗ.
Thẩm Vãn Âm ghé sát bên tai nàng ta, giọng nói nhỏ đến mức chỉ hai người có thể nghe thấy.
"Diêu thị, ngươi có biết trên chiến trường xử lý kẻ phản bội như thế nào không?"
Diêu quý phi đau đến toàn thân run rẩy, không thốt nên lời.
Thẩm Vãn Âm gằn từng chữ:
"Ngũ mã phanh thây."
"Nhưng ngươi yên tâm, bổn cung sẽ không để ngươi c.h.ế.t dễ dàng như vậy. Ngươi muốn thiêu c.h.ế.t bổn cung, muốn ép người của bổn cung đến c.h.ế.t, muốn hại huynh trưởng của bổn cung."
"Món nợ này, bổn cung sẽ bắt ngươi trả từng chút một."
Nàng buông tay, Diêu quý phi mềm nhũn ngã xuống đất, như một vũng bùn nhão.
Ba ngày sau, kết quả Tam ty hội thẩm được công bố.
Diêu Sùng thông đồng với địch, phản quốc, chứng cứ xác thực, bị phán xử lăng trì, tru di tam tộc.
Diêu quý phi tham gia mưu hại Hoàng hậu, ép c.h.ế.t cung nữ, phóng hỏa hành hung, nhiều tội gộp lại, bị phán c.h.é.m đầu lập tức.
Trên pháp trường, dân chúng vây xem đông nghịt như núi.
Khi Diêu quý phi bị áp giải lên đoạn đầu đài, nàng ta đã không còn vẻ ngang ngược kiêu căng như ngày trước.
Đầu tóc rối bù, ánh mắt đờ đẫn, miệng không ngừng lẩm bẩm điều gì đó.
Ta đứng giữa đám đông, nhìn nàng ta quỳ dưới lưỡi đao.
Ngay khoảnh khắc trước khi lưỡi đao hạ xuống, nàng ta bỗng ngẩng đầu lên, như thể trong chớp mắt lấy lại được chút tỉnh táo, nhìn về phía ta đang đứng ở phía xa.
Nàng ta nhận ra ta, môi nàng ta khẽ mấp máy, dường như muốn nói điều gì đó.
Lưỡi đao hạ xuống, ta xoay người, không nhìn thêm nữa.
Dòng chữ nhẹ nhàng lướt qua.
【Kết thúc rồi.】
【Thiện ác cuối cùng cũng có báo ứng, trời xanh từng tha cho ai đâu.】
【Khoan đã, vẫn còn một kẻ chưa bị tính sổ, Chu Đức Hải!】