Nàng đứng lặng rất lâu.
Về sau…
Tiêu Lệnh Nghi tự xin đến cung Thái hậu chép kinh.
Không bao giờ nhắc đến chuyện lập hậu nữa.
Kể từ ngày ấy Thái hậu cũng không còn nhắc đến Chu gia.
Ba chi của Chu gia lần lượt sụp đổ.
Ngày Nữ y phòng mở cửa trở lại, A Tang dẫn theo một đám cung nữ quỳ trước cửa dập đầu.
Ta không để bọn họ quỳ.
Chỉ sai người lau sạch tấm biển trước cửa.
Trên đó có năm chữ.
Chính tay Hoàng hậu lúc sinh thời viết.
“Bệnh không phân quý tiện.”
Khoảnh khắc ấy ta bỗng hiểu ra.
Hậu vị có lẽ không chỉ là mũ phượng và chuyện phải dậy sớm.
Nó còn có thể bảo vệ được vài cánh cửa.
Ví dụ…
Cánh cửa của Nữ y phòng.
Hay cánh cửa để các cung nữ có thể nói một câu:
“Ta bị bệnh rồi.”
Mà không cần quỳ xuống xin tha trước.
…
Sau khi Chu gia sụp đổ, các triều thần vẫn không chịu phục.
Bọn họ không dám nói ta khắc Hoàng hậu nữa.
Liền đổi sang cách khác.
Nói ta xuất thân thấp hèn, chỉ may mắn phá được vài chuyện trong nội cung, không đủ đức để làm mẫu nghi thiên hạ.
Nói ta mở Nữ y phòng, điều tra phủ Nội Vụ, động đến kho lương và quân phục…đều là vượt quá bổn phận.
Vị Lễ Bộ Thị lang khéo ăn nói nhất còn đứng giữa triều hỏi:
“Nếu hậu cung ai cũng như Ôn thị, lấy việc dò xét chuyện riêng, kiểm tra sổ sách làm tài năng, vậy cung cấm còn đâu quy củ?”
Hoàng thượng không nổi giận ngay.
Người triệu mấy vị đại thần ấy cùng ta đến Ngự Thư Phòng.
Lúc ta đến…Vị Lễ Bộ Thị lang vẫn quỳ thẳng tắp.
Giống hệt một cây trúc.
Thà gãy chứ không chịu cong.
Hoàng thượng hỏi:
“Ôn Chiếu Thủy, bọn họ nói ngươi dò xét chuyện riêng, kiểm tra sổ sách. Ngươi nhận không?”
Ta suy nghĩ một lát.
“Thần thiếp nhận một nửa.”
Vị Thị lang lập tức ngẩng đầu.
“Bệ hạ nghe rồi chứ! Chính Ôn thị đã thừa nhận!”
“Thần thiếp nhận chuyện kiểm tra sổ sách.”
“Không nhận chuyện dò xét chuyện riêng.”
Ông ta cười lạnh.
“Nữ y phòng lưu bệnh án của cung nữ, chẳng phải là dò xét chuyện riêng sao?”
Ta nhìn ông ta.
“Trong phủ của đại nhân có phòng kế toán không?”
“Đương nhiên có.”
“Phòng kế toán ghi chép mỗi tháng tiêu hao gạo, than, vải vóc, xe ngựa… đó có phải dò xét chuyện riêng không?”
“Đó là việc trong phủ.”
“Cung nữ bị bệnh sẽ chậm việc, sẽ lây bệnh, sẽ c.h.ế.t trong phòng trực. Nữ y phòng ghi bệnh án là để biết ai bị bệnh, vì sao bị bệnh, làm thế nào để không có thêm người mắc bệnh.”
“Vì sao gạo, than, xe ngựa thì được gọi là việc trong phủ…Còn mạng người lại thành chuyện riêng tư?”
Vị Thị lang nghẹn lời.
Ta nói tiếp:
“Đại nhân bảo thần thiếp vượt quá bổn phận.”
“Vậy nếu lương thực mốc ở Phong Thương được đưa đến biên quân, những tướng sĩ c.h.ế.t rét, ngã bệnh ấy thuộc bổn phận của ai?”
“Nếu không ai điều tra vụ áo bông nhét bông cũ, doanh trại Bắc Cảnh còn có quy củ gì?”
“Nếu Thái hậu ăn bánh đào mừng thọ rồi phát bệnh, chẳng lẽ Lễ Bộ chỉ cần viết cho đẹp nghi thức của thọ yến là đủ?”
Ngự Thư Phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng tim mình đập.
Ta vốn lười tranh cãi với người khác.
Nhưng bọn họ lúc nào cũng thích lấy hai chữ quy củ để che đậy những chuyện bẩn thỉu.
Ta nghe mà thấy phiền.
“Thần thiếp không biết trị quốc.”
Ta quỳ xuống.
“Cũng không muốn trị quốc.”
“Thần thiếp chỉ biết hậu cung không phải đình đài lầu các trong tranh. Nơi ấy có người sinh sống. Con người sẽ bị bệnh, sẽ đói, sẽ bị hại. Cũng sẽ vì vài dòng chữ trong sổ sách mà sống hoặc c.h.ế.t.”
“Nếu như vậy cũng gọi là vượt quá bổn phận thì thần thiếp chỉ có thể nói…lần sau thần thiếp vẫn sẽ vượt.”
Hoàng thượng bỗng bật cười.
Sắc mặt vị Thị lang lập tức trắng bệch.
Hoàng thượng đẩy một chồng tấu chương đến trước mặt bọn họ.
“Đây là số người c.h.ế.t vì bệnh do Thượng Cung Cục thống kê sau khi mở Nữ y phòng.”
Người lại đẩy thêm một chồng nữa.
“Đây là mức hao hụt của phủ Nội Vụ trước và sau khi Ôn Chiêu Nghi tiếp quản sổ sách lục cung.”
Rồi lại thêm một chồng.
“Đây là quân báo từ Bắc Cảnh.”
Giọng người rất bình thản.
“Chư khanh luôn miệng nói quy củ.”
“Hôm nay trẫm cũng muốn hỏi một câu.”
“Quy củ…là để cứu người, hay để che giấu cái xấu?”
Không ai dám trả lời.
Hoàng thượng nhìn sang ta.
“Ôn Chiếu Thủy.”
“Thần thiếp có mặt.”
“Trẫm biết ngươi không muốn làm Hoàng hậu.”
“Nhưng trẫm cần một người có thể khiến hậu cung bớt c.h.ế.t đi vài người. Cũng khiến tiền triều bớt lấy hậu cung làm bàn cờ.”
Ta cúi đầu.
Khẽ thở dài trong lòng.
Lời đã nói đến nước này, nếu ta còn giả vờ không hiểu thì đúng là chẳng biết điều nữa.
Cuối cùng vị Lễ Bộ Thị lang cũng cúi đầu.
“Thần…không còn dị nghị.”
Đúng lúc ấy quân báo từ Bắc Cảnh truyền về.
Mùa đông năm nay quân phục được chuyển đến kịp thời, số người bị cóng giảm bảy phần so với những năm trước.
Trong tấu chương luận công của Binh Bộ ghi rõ rành rành:
“Nội đình Ôn Chiêu Nghi phát hiện áo bông nhét bông cũ, giúp biên quân tránh được tổn thất vì giá rét.”
Tin tức nhanh ch.óng lan khắp dân gian.
Mọi người đều nói trong cung có một vị Ôn nương nương có thể nhìn thấu họa do con người gây ra.
Bảo vệ hoàng tự.
Cứu giúp biên quân.
Không tranh không đoạt.
Là người có phúc khí.
Tiểu Mãn nghe vậy thì vô cùng tự hào.
Hoàng thượng nghe xong cũng không phủ nhận.
Chỉ có ta nghe xong lại thấy vô cùng hoảng hốt.
Ngày thánh chỉ lập hậu được ban xuống, ta đang thu dọn hành lý ở Lãnh Uyển.
Không phải để chuyển đến Phượng Nghi Cung.
Mà là chuẩn bị bỏ chạy sang Tây Uyển, nơi các Thái phi đang ở.
Chỉ tiếc thánh chỉ còn chạy nhanh hơn ta.
…
Ta trở thành Hoàng hậu.
Là vị Hoàng hậu không giống Hoàng hậu nhất kể từ khi Đại Lương khai quốc.
Ngày cử hành đại điển sắc phong, chiếc mũ phượng nặng đến mức cổ ta suýt gãy.
Lúc đi đến bên cạnh Hoàng thượng, ta khẽ nói:
“Nặng quá.”