Lão quản sự đầy vẻ hòa ái: "Chỗ này không sai đâu, người đang chờ đợi cô nương, chính là Tấn Vương điện hạ." 

Thân phận của Tấn Vương cả kinh thành này ai mà không biết, ngài ấy là ấu t.ử do Hoàng hậu sinh ra, cũng là đệ đệ ruột của Thái t.ử đương triều. 

Dân gian đồn ngài ấy dung mạo cực kỳ xuất chúng, nhưng tính tình lại hung hãn tàn nhẫn, lại quanh năm dẫn binh chinh chiến, trên người dường như lúc nào cũng vương đầy huyết khí. 

Bách tính thậm chí còn mang danh xưng của Tấn Vương ra để dọa nạt trẻ con đang khóc. 

Ngày hôm đó ta nhổ tên chữa thương cho ngài ấy, từ y phục trang sức đã đoán được thân phận ngài ấy không hề thấp. 

Lại thấy ngài ấy đối xử khiêm nhường với người khác, mày mắt lại ôn nhuận thanh tuấn. Ta còn tưởng ngài ấy cùng lắm chỉ là quý công t.ử của thế gia nào đó. 

Lão thiên gia ơi, sớm biết người ta cứu là Tấn Vương. Dù cả đời này không gả đi được, ta cũng tuyệt đối không dám gửi bức thư kia đi. 

Ta đi theo quản sự bước vào trong, trong đầu không ngừng tính toán xem nên dọn dẹp tàn cuộc này như thế nào.

7.

Ánh nắng cuối xuân nhẹ nhàng mỏng manh, hành lang dài quanh co khúc khuỷu, những chiếc chuông gió màu trắng ngà dưới hiên đung đưa qua lại trong gió. 

Ta giương mắt nhìn qua, chỉ thấy những cánh hoa rơi rào rạt ngoài hành lang, một nam nhân dáng người cao ngất đang lẳng lặng đứng trong ánh sáng. 

Ta vội vàng khuỵu gối, cúi gục đầu gần như dán sát vào n.g.ự.c: "Tấn Vương điện hạ, tiểu nữ......" 

Triệu Hành đỡ lấy cẳng tay ta nâng ta lên, trong ánh mắt giấu nụ cười rõ nét. 

"Ngày hôm đó nàng cạy miệng bóp t.h.u.ố.c cho bổn vương, đâu có nhát gan như ngày hôm nay." 

Mặt ta lập tức đỏ bừng, lúc đó ngài ấy rõ ràng vẫn còn đang hôn mê cơ mà? Sao đến cả chuyện ta vỗ má đút t.h.u.ố.c cho ngài ấy cũng nhớ rõ mồn một vậy. 

Ta lắp bắp giải thích: "Lúc đó quả thật tình thế nguy cấp, kính xin điện hạ ngàn vạn lần thứ tội." 

"Bổn vương không hề trách nàng. Ý của ta là, nàng hãy lấy dũng khí của cái ngày cứu người ra, ở trước mặt ta cũng cứ thoải mái như cũ, không cần phải câu nệ lễ nghĩa khắp nơi." 

Ta đành phải nói thật: "Nhưng ta thực sự không dám." 

Triệu Hành đi bên tay trái ta, mỗi lần mở miệng, ngài ấy luôn nghiêng đầu nhìn ta. Ngài ấy vừa nghiêng mặt, mái tóc đuôi ngựa buộc cao lại bay phấp phới sau lưng theo gió. 

Rõ ràng là một lang quân trẻ tuổi sáng sủa ngập tràn ý khí, nào có giống như lời đồn đáng sợ kia. Ta không nhịn được cứ lén nhìn, thỉnh thoảng bị ngài ấy bắt gặp ánh mắt, liền lập tức rụt cổ cúi đầu. 

Dọc đường đi phần lớn là ngài ấy nói chuyện, đầu óc ta choáng váng, chỉ nghe được đứt quãng. Ngài ấy nói duyên phận của chúng ta thực sự kỳ diệu, ngài ấy vừa từ biên ải trở về kinh thành đã nhận được thư của ta, trong lòng vô cùng vui mừng. 

Nói đến cuối cùng, ngài ấy đột nhiên chuyển hướng câu chuyện: "Thẩm cô nương, ta thường nghe người ta nói, ơn cứu mạng không gì báo đáp được, nhưng nếu lấy việc dâng hiến tấm thân ra để trả ơn, vậy chẳng phải là lấy oán báo ân sao?" 

"Nói như vậy..." Ngài che môi ho hắng: "Cô nương sẽ không cho rằng, lấy bản thân ra báo đáp thực ra là đang làm khó ân nhân chứ?" 

Ta không mảy may suy nghĩ liền lắc đầu: "Sao có thể như vậy được?" 

Ngài nắm c.h.ặ.t góc tay áo, thấy rõ là đã thở phào nhẹ nhõm: "Nàng không để bụng, vậy nàng xem bổn vương nên tới phủ của nàng cầu thân vào lúc nào?" 

"Hả?" Ta mờ mịt nhìn ngài ấy: "Chuyện, chuyện này có phải là quá nhanh rồi không?" 

Trong đầu ta hoàn toàn trống rỗng, lẽ nào ngài ấy lại coi câu nói đùa kia là thật? 

Cũng quên mất bản thân ta chỉ là một cô nhi ăn nhờ ở đậu, ngay cả gả cho con trai nhà Thị lang cũng được coi là trèo cao. 

Nếu nói Tấn Vương nguyện ý cưới ta, ta làm sao sinh ra được cái gan lớn như vậy? 

"Một chút cũng không nhanh." 

Giọng điệu của ngài ấy quả quyết, rõ ràng không chịu lùi bước: "Nếu không phải lúc đó quân tình khẩn cấp, ta phụng chiếu xuất chinh thì đã sớm trở về mang chính mình ra báo ơn rồi." 

Ta c.ắ.n môi âm thầm dốc sức, con người nếu cứ mù quáng co rúm lại thì chẳng nắm bắt được lợi lộc gì cả. Đến chuyện mượn ơn đòi báo đáp mà ta còn dám làm, thì tại sao không dứt khoát mưu cầu luôn cái lớn nhất? 

Ngài ấy đã tình nguyện hứa hẹn, ta còn giả bộ làm gì nữa? 

Huống hồ nếu không có ta cứu giúp, ngài ấy sợ rằng đã qua đời đến tám trăm lần rồi. Trên đời này sẽ không còn ai xứng đáng với ngài ấy hơn ta. 

Ta cứ thế từng câu từng chữ tự làm bản thân lớn gan lên. 

Ta dứt khoát một hơi đáp trả: "Nhờ người đem bát tự đi so, tiếp theo chọn một ngày lành, ta sẽ dẫn ngài đi bái kiến cô mẫu, còn về phía ngài...... ngài muốn dẫn ta đi gặp ai cũng được." 

Vành tai Triệu Hành đỏ rực lên, lập tức chốt hạ cùng ta: "Được, cứ làm như vậy đi." 

Trước khi lên xe ta lại ngoảnh đầu quay lại, trong lòng vẫn không yên tâm. 

"Nếu như có người chạy đến trước mặt ngài nói xấu ta, ngài nhớ phải hỏi ta trước, ngàn vạn lần đừng chỉ nghe bọn họ nói, có được không?" 

Ngài ấy đích thân đỡ lấy càng xe, nghiêm túc nhìn ta: "Nàng cứ yên tâm, ta chỉ chịu nghe những lời chính miệng nàng nói ra."

5 - Ơn Cứu Mạng Dùng Thân Báo Đáp - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia