Ta căng thẳng chẳng khác nào người bán hàng rong, chỉ hận không thể lập tức đem tất cả những điều tốt đẹp của mình bày ra trước mặt hắn, vụng về cất tiếng:
“Ta… ta có mang theo tỳ bà.”
“Sư phụ cũng khen ta đàn rất hay… huynh có muốn nghe không?”
Kỳ Dung không nói lấy một lời, chỉ thấy ánh mắt hắn ngày càng trầm xuống.
Nhận ra hắn không vui, giọng ta cũng càng lúc càng nhỏ.
“Ta còn biết thêu thùa.”
“Cũng biết gấp chong ch.óng giấy…”
Sau bức rèm, không gian yên tĩnh như mặt nước c.h.ế.t, mãi đến khi tên tùy tùng bên cạnh nhíu mày cất tiếng:
“Công t.ử… có phải người nhận nhầm người rồi không?”
“Tiểu nhân nhớ vị cô nương hôm ấy hoạt bát, táo bạo lắm, hình như là…”
Hắn chưa kịp nói hết câu, nhưng ánh mắt cũng giống Kỳ Dung, đều lặng lẽ hướng về phía Ôn Phán đang làm nũng trong lòng mẫu thân.
Rất lâu về sau ta mới biết.
Hôm ấy Ôn Phán đến nhạc phường, nghe Kỳ Dung gảy đàn, nhất thời ngứa nghề nên cầm lấy tỳ bà.
Chỉ nghe qua một lần, nàng đã đàn lại được nguyên vẹn.
Kỳ Dung kinh ngạc trước thiên phú của nàng, lập tức hỏi thăm lai lịch.
Tỳ nữ bên cạnh vội kéo nhẹ ống tay áo Ôn Phán, nhỏ giọng nhắc nhở rằng khuê danh của nữ t.ử sao có thể tùy tiện nói cho người ngoài biết.
Ôn Phán đảo tròn đôi mắt, cười vừa lanh lợi vừa tinh quái.
“Ta là trưởng nữ Ôn gia, Ôn Uẩn.”
…
Ta ôm cây tỳ bà, cúi đầu lặng lẽ chờ đợi số phận của mình.
Kỳ Dung vốn là người tốt, cuối cùng vẫn không nỡ.
“Không nhận nhầm.”
“Chính là nàng ấy.”
Vốn dĩ hôn kỳ đã định từ năm ta mười bốn tuổi.
Thế nhưng Kỳ Dung cứ lần lữa kéo dài, mãi đến năm ta mười bảy tuổi vẫn chưa có ngày thành thân rõ ràng.
Suốt ba năm ấy, ta cố gắng đối tốt với Kỳ Dung, cố gắng khiến hắn dần thích mình, cũng giống như ta bất kể đông hạ khổ luyện tỳ bà, chỉ mong có ngày đuổi kịp Ôn Phán thiên tư hơn người.
Chỉ tiếc, hết lần này đến lần khác, ta chỉ nhận về thất vọng, rồi dần dần hóa thành tuyệt vọng.
Bởi hắn đã từng gặp Ôn Phán rực rỡ và táo bạo, sáng ch.ói và phóng khoáng, khác ta một trời một vực.
Thế nên mọi cố gắng, mọi sự lấy lòng, mọi phép tắc và sự lặng lẽ của ta đều trở nên vụng về, gượng ép, chẳng khác gì bất kỳ khuê tú nào khác mà hắn từng gặp ở thành Biện Kinh.
…
Đông chí năm ấy, tuyết rơi lất phất.
Không chịu nổi sự thúc giục của Kỳ đại nương t.ử, Kỳ Dung đành đến tìm ta.
Hắn muốn nhân cơ hội thúc đẩy hôn sự, nhưng lời nói ra vẫn luôn mang vẻ như đang nghĩ cho ta: “Qua năm mới, ta sẽ đưa nàng vào cung, xin quan gia ban một đạo thánh chỉ tứ hôn. Chỉ là ta nghĩ A Uẩn còn phải chuẩn bị giá y, cũng không nỡ rời xa phụ mẫu, nên hôn sự của chúng ta… có lẽ không nên gấp gáp như vậy.”
Ta còn chưa kịp gật đầu thì xe ngựa của Từ nội thị đã đến.
Kỳ Dung thoáng sững người, khom mình thi lễ rồi hỏi: “Từ đại nhân, ngài đến Ôn phủ có việc gì vậy?”
Từ nội thị chỉ mỉm cười mà không nói rõ: “Thần đến đón A Uẩn cô nương vào cung.”
Kỳ Dung lập tức hiểu lầm.
Hắn cho rằng nhất định vì hôm ấy ta giận dỗi chỉ vì một phần tô du bào loa nên mới lén đưa thư cho Từ nội thị, cầu xin quan gia đứng ra làm chủ để sớm định hôn sự giữa ta và hắn.
Trong lòng tuy có chút tức giận, nhưng hắn vẫn ôn tồn nói với ta: “A Uẩn, ta đã hứa sẽ cưới nàng thì nhất định không nuốt lời. Vì sao nàng lại nóng lòng đến vậy, còn phải cầu xin đến trước mặt quan gia?”
Tuyết lặng lẽ rơi xuống, phủ lên vạt áo, bám vào tay áo, mang theo từng đợt hàn ý.
Ta quay đầu nhìn Kỳ Dung, từng chữ rõ ràng: “Điều ta cầu… không phải hôn sự của chúng ta.”
Không đợi hắn hỏi thêm một câu, ta đã buông rèm xe xuống.
Bánh xe nghiến lên lớp tuyết mới, phát ra tiếng lạo xạo, dần dần khuất hẳn trong màn gió tuyết.
Chỉ còn mình Kỳ Dung đứng ngây người tại chỗ.
Hắn không hiểu.
Nếu ta không cầu tứ hôn, một mình vào cung thì còn có thể cầu điều gì nữa?
…
“Nữ lang đừng sợ, quan gia là người rất tốt.”
Từ xa đã trông thấy trong ngự uyển có một bóng người đang chăm sóc hoa cỏ, trên cành mai còn đậu một con vẹt trắng như tuyết.
Trên đường đi, Từ nội thị kể với ta rằng tiên Hoàng hậu tuy không có con nối dõi nhưng lại rất thích cảnh náo nhiệt, trong cung nuôi rất nhiều hoa cỏ, chim muông, thậm chí còn nuôi cả hai con hươu nhỏ.
Chỉ tiếc hai năm trước Hoàng hậu băng hà, tất cả hoa cỏ và chim thú ấy đều do bệ hạ tự mình chăm sóc.
“Ngươi là trưởng nữ Ôn gia sao? Ngẩng đầu lên để trẫm nhìn.”
Ta vô thức ôm c.h.ặ.t cây tỳ bà trong lòng, cẩn thận ngẩng đầu lên, lén quan sát bệ hạ.
Bệ hạ năm nay ba mươi lăm tuổi, tuổi tác cũng xấp xỉ phụ thân ta.
Khóe mắt đã có vài nếp nhăn mảnh, thân hình gầy gò nhưng thần sắc ôn hòa.
“Mới mười bảy tuổi?”
Ta khẽ gật đầu.
“Lại để trẫm gặp một chuyện khó xử.”
Ta cứ ngỡ điều bệ hạ nói là tuổi ta còn quá nhỏ, hoặc người không vừa mắt ta.
Ta vội quỳ xuống, cuống quýt đem hết những điều mình biết kể ra: “Thần nữ đàn tỳ bà rất khá, nữ công cũng làm rất tốt.”
Thấy bệ hạ mãi không lên tiếng, ta lấy hết dũng khí nói tiếp: “…Thần nữ còn biết gấp chong ch.óng giấy. Giữ thần nữ ở bên cạnh, thần nữ sẽ có ích.”
Con vẹt trắng vỗ cánh bay xuống đậu trên vai ta, nghiêng đầu bắt chước: “Chong ch.óng giấy! Có ích! Có ích!”
Một câu ấy khiến bệ hạ bật cười.
“Ôn Uẩn đã giỏi như vậy, vì sao lại muốn vào cung?”
Ta không dám giấu giếm, nghiêm túc đáp: “Nếu thần nữ trở thành phi tần thì sẽ có một nơi để ở, cũng sẽ có người thật lòng lắng nghe tiếng đàn của thần nữ.”
Ánh mắt bệ hạ rơi xuống cây tỳ bà khảm xà cừ trong lòng ta, dường như nhớ lại chuyện cũ.
“Dựa vào tài nghệ của Ôn Uẩn cùng cây tỳ bà này, nếu tham gia hội cầm Tết Thượng Nguyên thì có thể đoạt khôi thủ không?”