16
Nơi vốn khiến tôi thư giãn giờ lại làm tôi thấy khó chịu. Bởi vì làm gì cũng nhớ đến Bùi Cẩn, khắp nơi trong căn nhà đều có dấu vết của hắn.
Lúc bực bội nhất, thậm chí tôi còn lôi vali ra định thu dọn hành lý.
Nhưng... bình thường việc nhà và sắp xếp hành lý đều không phải tôi làm, tìm mãi chẳng thấy đồ ở đâu, càng tức hơn.
Mãi đến khi tôi định mở phim xem cho thư giãn, vừa bật máy tính của Bùi Cẩn lên, thứ xuất hiện trước cơn giận lại là sự cạn lời.
—— Gần đây vợ lạnh nhạt có phải vì quá mệt không?
—— Nguyên nhân dẫn đến tình cảm vợ chồng rạn nứt.
—— Vợ không còn yêu tôi nữa thì phải làm sao!
—— Hối hận vì để vợ đi làm có phải quá ích kỷ không?
Tên này không họp hành, không ký hợp đồng, ngày nào cũng lên mạng tìm mấy thứ trời ơi đất hỡi này sao?
Tôi kéo từng dòng trong lịch sử tìm kiếm của hắn lên xem.
—— Bận làm việc nên bỏ bê vợ thì phải làm sao?
—— Làm sao để vợ độc lập hơn? Cô ấy cứ xoay quanh mình, ở một mình sẽ cô đơn lắm.
—— Vợ lần đầu đi làm cần chú ý những gì?
—— Làm sao bắt gian phu?
Miệng thì kín như hồ lô bị cưa không mở nổi, trước mặt tôi chẳng nói được một câu, quay sang trút hết tâm sự cho trình duyệt nghe đúng không?
Thế sao không lấy trình duyệt làm vợ luôn đi?
"Cạch——"
Ngay lúc lửa giận của tôi càng lúc càng bốc cao, Bùi Cẩn bị tôi đuổi xuống xe cuối cùng cũng chậm chạp trở về.
Cửa vừa mở, cùng với hơi ẩm của màn mưa tràn vào là hương hoa.
Tôi nghiêng đầu nhìn, Bùi Cẩn đang ôm một bó hoa, căng thẳng nhìn tôi.
Chỉ nhìn cũng biết bó hoa này được Bùi Cẩn cẩn thận lựa chọn, từng đóa nở rực rỡ đầy đặn, màu sắc phối hợp vừa vặn.
"Xin lỗi, anh nghĩ nếu là hẹn hò thì vẫn nên có một bó hoa."
Rõ ràng hắn đã nhìn thấy tấm thiệp tôi để lại.
Nhưng lúc này tôi chẳng còn chút hứng thú nào, chỉ hừ lạnh một tiếng.
Tôi hùng hồn nói: "Em không hẹn hò với đàn ông có vợ."
Hắn hơi khó hiểu: "Nhưng vợ anh là em mà."
Tôi nói: "Đừng viện cớ! Nhìn thấy anh là em bực!"
Tôi quay đầu chạy nhanh hơn, mấy bước đã lao vào phòng ngủ rồi đóng sầm cửa.
"Ra sofa ngủ đi!"
Cả đời này... cả năm nay... cả tháng này... cả tuần này tôi đều không thèm để ý đến hắn nữa!
17
Đã quyết tâm rồi nên lòng tôi vô cùng kiên định.
Không ngờ Bùi Cẩn lại ngoan ngoãn hơn tôi tưởng, thật sự không trèo cửa sổ vào.
Có lẽ cũng vì ngoài trời đang mưa.
Chỉ là lúc tôi trằn trọc mãi không ngủ được, hắn dùng lực rất nhẹ gõ cửa mấy cái.
Sau đó, một tấm bưu thiếp được đẩy vào.
Bùi Cẩn: [Tên ngốc đến thỉnh an nương nương.]
Đáp lại hắn là tấm bưu thiếp bị xé làm đôi.
Nhưng dường như Bùi Cẩn đã đoán trước từ lâu, chớp mắt lại đẩy vào một tấm mới.
Bùi Cẩn: [Xin lỗi xin lỗi, anh lộn ngược ra sau cho em xem nhé?]
—— Xé tiếp, nhét trả ra ngoài.
Bùi Cẩn: [Đói chưa? Tiểu nhân nấu canh giải rượu cho ngài rồi.]
Thật ra tôi không uống rượu, nhưng đúng là hơi đói.
Tôi lạnh mặt nhét tấm thiệp trở ra.
Một lát sau, cửa hé ra một khe nhỏ.
Bùi Cẩn quy củ núp ngoài cửa, chỉ đưa vào một bát canh nhỏ.
Nửa tiếng sau, bên trong phòng đã có thêm hoa tươi, bánh ngọt, trà sữa, trái cây, thú bông và đủ thứ linh tinh...
Tôi kinh ngạc vô cùng, chẳng lẽ người đàn ông này có một cái túi thần kỳ không đáy sao?
Sao lại có nhiều quà đến thế?
Tôi đẩy mạnh cửa ra... không đẩy được.
Bùi Cẩn ở ngoài cửa loạng choạng một cái, hơi chật vật né sang bên.
Hắn cao ráo thẳng tắp, phải co người núp ngoài cửa như vậy quả thật hơi làm khó hắn.
Nhất là phía sau còn nhét cả một túi quà.
Nhìn dáng vẻ hắn luống cuống rồi vội vàng đứng vững, cuối cùng tôi vẫn không nhịn được bật cười.
Nghe thấy tiếng cười của tôi, Bùi Cẩn mới dè dặt thò đầu ra khỏi cửa.
Lập tức bị tôi trừng mắt dọa rụt trở về.
Cuối cùng, tôi vẫn không nhịn được lại bật cười.
18
Một khi đã bật cười, bầu không khí căng thẳng ban nãy cũng tan biến.
Tôi nhấn mạnh: "Nhưng em vẫn chưa tha thứ cho anh đâu, em muốn xem anh giải thích thế nào."
Bùi Cẩn khựng lại, rất thành thật xin lỗi: "Anh xin lỗi, là anh vừa muốn em đừng quá để tâm đến anh, lại vừa không chịu nổi khi em thật sự không để tâm đến anh."
Lời lẽ vòng vo quá, không hài lòng.
Tôi nhìn hắn không nói.
Bùi Cẩn: "Anh muốn cho em cuộc sống tốt hơn cả trước khi kết hôn, anh không muốn em phải sống khổ."
Điểm này tôi tin, hắn quả thật đã làm được, số tiền hắn kiếm được còn nhiều hơn người nhà tôi, hơn nữa toàn bộ đều đứng tên tôi.
Thậm chí bình thường hắn còn dùng thẻ phụ của tôi để chi tiêu.
Bùi Cẩn: "Nhưng hình như anh đã đặt sai trọng tâm, công việc của anh không khiến em hạnh phúc hơn, ngược lại thời gian em phải ở một mình ngày càng nhiều."
Bùi Cẩn: "Anh đúng là đồ ngốc, mãi đến sau khi em đi làm, anh ở nhà một mình mới tự mình hiểu được điều này."
Bùi Cẩn: "Những lúc anh không trả lời tin nhắn, em đã nghĩ gì? Khi đi làm em gặp chuyện gì thú vị? Có bị ấm ức không? Lại có ai đang nhòm ngó em không?"
Bùi Cẩn: "Anh không nỡ để em cứ xoay quanh anh, giống như một con thú cưng chờ anh trở về, nhưng thật ra anh lại rất hưởng thụ sự chiếm hữu của em, anh đúng là một kẻ ích kỷ đáng khinh."
Hắn càng nói càng giống một con ch.ó vừa bị ai đá bên đường.
Tôi cũng hơi tự kiểm điểm lại mình.
Thật ra so với tôi, tần suất Bùi Cẩn trả lời và chia sẻ cuộc sống hằng ngày luôn rất cao, ít nhất tôi biết tất cả các mối quan hệ của hắn, cũng biết mỗi ngày hắn ăn gì.
Gần đây đúng là tôi đã bỏ bê hắn, bảo sao hắn lại nghĩ lung tung.
Nhưng—— "Điều khiến em tức nhất là anh chẳng nói gì cả."
"Thật ra nếu những suy nghĩ này anh nói với em từ trước, em sẽ không thấy anh đáng khinh, ngược lại còn rất vui. Giống như anh có thể chấp nhận việc em theo dõi, tra hỏi, lúc nào cũng chú ý đến anh vậy. Những suy nghĩ đen tối trong lòng anh, em cũng đón nhận được. Chúng ta là vợ chồng mà, nếu không có gì bất ngờ thì tương lai mộ còn nằm cạnh nhau đấy. Anh nghĩ gì vậy? Anh đúng là ngốc thật."
"Suýt nữa thì anh mất vợ rồi!"
Đáp lại tôi là cái ôm mạnh mẽ đến nghẹt thở của Bùi Cẩn.
Còn tôi thì hoàn toàn đón nhận.
Bùi Cẩn: "Anh muốn em lại kiểm tra anh bất cứ lúc nào như trước."
Tôi: "Ừ."
Bùi Cẩn: "Em không được qua lại với con công kia nữa, em chỉ được yêu một mình anh."
Tôi: "Ừ."
Bùi Cẩn: "Sau khi c.h.ế.t anh muốn chôn chung quan tài với em."
Tôi: "...Cút!"