“Không có gì.” Tôi gạt hết những suy nghĩ lung tung trong đầu sang một bên.
Chỉ là bị anh chen ngang như vậy, tôi cũng chẳng dám nhắc chuyện bây giờ mình đang muốn ăn sủi cảo chiên nhân bò nữa.
Thật sự sợ miệng anh lại bật ra một câu:
Lúc uống rượu với Cố Nghiễn Bạch, anh ta không cho em ăn sủi cảo chiên à?
3
Sáng hôm sau tôi dậy muộn, món sủi cảo chiên nhân bò Chu Thời Khiêm làm đã được xếp sẵn vào hộp giữ nhiệt.
Anh nhét chai sữa đậu nành táo đỏ vừa rót xong vào tay tôi, thản nhiên nói tạm biệt.
Nhìn bóng lưng anh, tôi bỗng cảm thấy tuy tính cách anh có hơi máy móc, nhưng quả thật chăm sóc tôi rất chu đáo.
Tôi ăn sáng ở văn phòng.
Đang định bắt đầu làm việc thì cô bạn thân gửi tin nhắn tới.
Hứa Nguyệt: [Nghe nói Cố Nghiễn Bạch về nước rồi à?]
Tôi trả lời: [Biết rồi, tối qua tớ còn uống rượu cùng anh ấy.]
Hứa Nguyệt: [Đệt.]
Hứa Nguyệt: [Cậu hành động nhanh thế?]
Hứa Nguyệt: [Cưng à, đừng quên bây giờ cậu là phụ nữ có chồng đấy. Cậu gặp Cố Nghiễn Bạch thì nhớ tránh tai mắt người khác một chút.]
Tôi: […]
Đây đúng là một chuyện khiến tôi vô cùng đau đầu.
Tôi và Cố Nghiễn Bạch chia tay mấy năm nay đều không yêu đương với ai nữa, đơn giản chỉ vì tôi không muốn, vậy mà chẳng hiểu sao lại bị đồn thành tôi vẫn còn tình cũ khó quên với anh ấy.
Tôi từng thử giải thích, nhưng càng giải thích lại càng khiến người ta hiểu lầm.
Ngay cả cô bạn thân nhất của tôi là Hứa Nguyệt cũng cho rằng tôi chỉ đang cứng miệng.
Tôi gọi thẳng cho cô ấy:
“Tớ đã giải thích một vạn lần rồi, tớ thật sự không còn cảm giác gì với anh ấy.”
“Được rồi.”
Bạn thân lập tức thuận theo lời tôi, sau đó lại dặn dò:
“Chuyện cậu uống rượu với Cố Nghiễn Bạch ấy, cẩn thận đừng để Chu Thời Khiêm biết.”
“…”
“Anh ấy biết rồi.”
Bạn thân kinh ngạc thốt lên: “Đệt…”
Nhắc đến Cố Nghiễn Bạch, tôi chỉ thấy bất lực, nhưng nhắc đến hành vi chẳng hề máy móc của Chu Thời Khiêm tối qua, tôi lập tức hào hứng hẳn lên.
Tôi sinh động như thật kể cho cô ấy nghe những biểu hiện khác thường của Chu Thời Khiêm.
Đặc biệt nhấn mạnh hành động biến thái đưa thẳng thỏa thuận ly hôn cho tôi chỉ vì chuyện này:
“Cậu nói xem, cái tính cầu toàn của anh ấy có phải quá đáng lắm rồi không?”
Cách nhìn của bạn thân lại khác tôi.
“Sao tớ lại cảm thấy anh ấy đang muốn giữ cậu lại nhỉ?”
“Gì cơ?”
“Đưa thỏa thuận ly hôn ra một cái, cậu chẳng phải sẽ không tiếp xúc với Cố Nghiễn Bạch nữa sao?”
“Thế lỡ tớ ký thật thì sao?”
“Cậu có ký không?”
“…” Không.
Tạm chưa nói đến những ràng buộc giữa hai nhà, chỉ xét tình hình thực tế thôi, tôi cũng chẳng nỡ ly hôn với món hời thơm ngon như Chu Thời Khiêm.
“Thiên thần cuối cùng cũng sắp hạ phàm rồi.”
Tôi bị cách ví von sến súa của cô ấy làm cho nổi da gà, sửa lại:
“Là cỗ máy siêu cấp cuối cùng cũng sắp có hơi người rồi.”
“Cậu thử anh ấy xem.”
Bạn thân hào hứng nói:
“Xem thử rốt cuộc hệ thống của anh ấy bị lỗi hay thật sự sắp biến thành người sống?”
“Thử thế nào?”
Cô ấy đầy ẩn ý nói:
“Hôm nay chẳng phải thứ 6 sao, tối nay hai người…”
4
Cách cô bạn thân đề nghị rất đơn giản, nhưng cũng khiến tôi đỏ mặt.
Đó là quấn lấy Chu Thời Khiêm, đòi thêm một lần nữa.
Dù sao anh vẫn luôn đều đặn giữ nguyên ba lần vào tối thứ 6, chưa từng thay đổi. Nếu tôi có thể quấn lấy anh khiến anh chịu thêm một lần, chẳng phải chứng tỏ chế độ máy móc của anh đã thay đổi rồi sao?
Tôi do dự, đắn đo mãi, cuối cùng vẫn án binh bất động.
Cuối cùng cũng đến lúc tôi và Chu Thời Khiêm cùng nằm trên một chiếc giường.
Anh nghiêng người phủ xuống, nhìn tôi vài giây rồi tiện tay lấy chiếc khăn lụa bên cạnh che lên mắt tôi, thắt một nút sau đầu.
Trước đây tôi chưa từng hỏi, chỉ coi đây là sở thích của anh.
Nhưng hôm nay trong lòng đang có chuyện, tôi thẳng thắn hỏi:
“Tại sao lần nào anh cũng phải bịt mắt tôi?”
Chu Thời Khiêm không trả lời, chỉ cúi đầu hôn tôi.
Cảm giác ướt át nơi bờ môi kéo suy nghĩ của tôi đi xa.
Dần dần, tôi cũng quên mất chuyện phải truy hỏi anh tại sao lại bịt mắt mình.
Hết đợt này đến đợt khác, cả người tôi như được anh nâng niu trong lòng bàn tay, nâng lên thật cao rồi lại nhẹ nhàng thả xuống, trái tim tôi hết lần này đến lần khác thắt lại.
Cuối cùng, ba lần cũng kết thúc.
Chu Thời Khiêm tháo chiếc khăn lụa đã thấm đẫm mồ hôi trên mặt tôi xuống, tôi lập tức đối diện với đôi mắt bình tĩnh không chút gợn sóng của anh.
Dù đã nhìn đôi mắt này biết bao nhiêu lần, tôi vẫn không nhịn được mà nghiến răng:
Dựa vào đâu chứ?
Dựa vào đâu mà lần nào làm xong chuyện này, anh cũng mang bộ dạng lạnh nhạt chẳng chút d/ụ/c v/ọ/n/g như thế?
Anh như muốn dỗ dành tôi, đưa tay vuốt nhẹ gương mặt tôi rồi định rời đi…
Cơn tức lập tức bốc lên, tôi chẳng nghĩ ngợi gì nữa, vội vàng dùng hai chân quấn lấy eo anh.
Chu Thời Khiêm không hề đề phòng.
Cả người bị tôi kéo đến mức bất ngờ chúi mạnh về phía trước.
Tôi thuận thế vòng hai tay qua cổ anh, trước ánh mắt hoảng hốt của anh, ngọt ngào nũng nịu hỏi:
“Thêm một lần nữa được không?”
5
Rõ ràng Chu Thời Khiêm không ngờ tôi sẽ nói như vậy, anh sững người mất mấy giây.
Ánh mắt anh lướt qua mắt tôi, môi tôi, xương quai xanh, cuối cùng dừng lại ở… Yết hầu anh trượt mạnh một cái, sau đó quay mặt đi, cứng nhắc nói:
“Không được.”
“Tại sao?”
Tôi gần như vô thức hỏi ngược lại.
Tôi thậm chí chẳng cần hỏi anh câu “Có phải anh không làm nổi không?”.
Bởi vì ngay từ khoảnh khắc tôi kéo anh sát lại gần mình, tôi đã biết anh hoàn toàn làm được.
Rõ ràng là được, tại sao lại nói không được?