"Chân của cha cậu…" Hắn trầm ngâm một lát, rồi mới mở lời: "Còn có thể chữa trị được không?"
Khi nhìn thấy Hạ Vãn lần đầu tiên xuất hiện bên cạnh Hoắc Lâm thì Hoắc Dục đã nhờ Thẩm Diễm đi điều tra về cậu. Tuy nhiên, Thẩm Diễm chưa từng nói bất cứ điều gì, về tình trạng sức khỏe của cha cậu.
Những gì mà hắn biết được chỉ là, cậu và cha sống nương tựa vào nhau, cuộc sống gia đình cũng không hề dễ dàng gì. Hai người chỉ dựa việc làm những đôi giày da thủ công, để kiếm sống qua ngày.
"Không thể nữa rồi!" Hạ Vãn nói mà không hề thể hiện ra một chút sự buồn bã nào: "Ba của tôi gặp phải t.a.i n.ạ.n từ khi còn trẻ, bị mất cả hai chân, giữ được mạng là may lắm rồi." Cậu nói một cách bình tĩnh đến mức, khiến cho Hoắc Dục trong nhất thời không thể nói lên thành lời.
Trái lại, Hạ Vãn lại nở một nụ cười nhẹ nhàng, rồi an ủi hắn: "Thực ra cũng không có gì. Ba của tôi vẫn có thể làm được mọi thứ mà không kém cạnh so với người bình thường một chút nào."
"Ừ." Hoắc Dục trả lời một cách ngắn gọn.
Hạ Vãn mỉm cười với hắn, rồi nhận lấy một miếng sushi. Bên ngoài miếng shushi được phủ đầy một lớp trứng cá tầm vàng. Khi nhai nó ở trong miệng thì hương vị ngọt ngào lập tức được lan tỏa.
Kết hợp với hương vị ngọt ngào của rượu sake, khiến cho dư vị còn kéo dài hơn nữa.
Trong lúc nhất thời, Hạ Vãn đã cảm thấy vô cùng hối tiếc vì nói chỉ uống một ly.
Hoắc Dục ăn rất ít thịt, hắn chỉ ăn có mấy miếng thịt bò béo ngậy nhưng lại ăn khá nhiều các món hải sản tươi sống.
Vì Hạ Vãn không quen ăn đồ sống nên cậu lại tập trung vào nồi lẩu bò nóng hổi kia.
Nói một cách nhẹ nhàng thì hai người họ có một ranh giới rõ ràng trong việc ăn uống. Một lúc sau, trên bàn ăn chỉ còn lại tiếng va chạm của bát đĩa và âm thanh của nồi lẩu sôi đang sùng sục.
Sau một thời gian, Hạ Vãn đột nhiên lên tiếng. Giọng nói của cậu có đôi chút mềm mại, ngọt ngào: "Hoắc thiếu gia, chuyến đi nước ngoài lần này của anh có thuận lợi không?" Dù là chuyện công việc hay chuyện đời tư thì Hạ Vãn cũng rất hiếm khi hỏi Hoắc Dục những câu hỏi như vậy.
Trong lòng của Hoắc Dục cảm thấy có chút kỳ lạ, không khỏi ngước mắt lên nhìn cậu.
Qua lớp hơi nước mỏng manh, đôi má của Hạ Vãn đã phủ lên một lớp hồng nhẹ. Nó giống như được che phủ bởi một tấm màn mỏng, mang một vẻ đẹp vô cùng đặc biệt.
Cậu đang chống cằm, cặp mắt tựa như đang có một lớp sương mù, trông rất dịu dàng đáng yêu.
Và đôi mắt đó, lại đang nhìn chằm chằm vào Hoắc Dục, như đang chờ đợi câu trả lời của hắn.
Hoắc Dục ngừng lại một lát, sau đó nhấc tay lấy đi ly rượu ở trước mặt của cậu. Ly rượu không lớn, chỉ còn sót lại một ít rượu ở đáy ly.
"Cậu say rồi." Hoắc Dục nói.
"Tôi chưa say. Tửu lượng của ông nội với anh trai rất mạnh. Làm sao tôi có thể say được chứ?" Hạ Vãn nhanh ch.óng lên tiếng phản đối.
Hoắc Dục mỉm cười, nghĩ rằng cậu đang nói về những người thân ở quê nhà.
Hạ Vãn kiên định muốn lấy lại ly rượu của mình. Sau đó, một bàn tay từ bên kia bàn vươn qua, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay của Hoắc Dục, rồi nói: "Trả lại cho tôi."
Bàn tay của cậu ẩm ướt, đầu ngón tay ấm áp mềm mại chạm vào cổ tay của Hoắc Dục mà không có một chút sức mạnh nào.
Nhưng Hoắc Dục lại cảm thấy rằng, rượu giống như đã được truyền vào m.á.u theo bàn tay đang nắm c.h.ặ.t của cậu. Nơi da thịt ấy, dường như có chút nóng lên.
Hoắc Dục nghĩ trong đầu, không nên cho cậu uống rượu thêm một lần nào nữa.
Chỉ là hắn chưa bao giờ gặp được một người, có thể say được sau khi chỉ uống một ly rượu nhạt nhẽo.
"Trả lại cho tôi." Dưới sự kiên định của Hạ Vãn, Hoắc Dục trầm giọng: "Chờ tôi rót thêm cho cậu."
"Được." Hạ Vãn gật đầu ngoan ngoãn. Mặc dù đã buông tay của hắn ra nhưng tay của cậu cũng không hề rút lại.
Hoắc Dục đổ hết rượu trong ly ra, rồi thay vào đó bằng một ly trà lúa mạch, rồi đưa cho cậu: "Uống đi."
"Cám ơn." Hạ Vãn nói. Trong ánh mắt không che giấu được sự hạnh phúc, cùng với vẻ mặt trông vô cùng hài lòng.
Hoắc Dục nhìn Hạ Vãn một lúc, rồi bất ngờ nói: "Cũng không tệ lắm!"
Nói xong rồi lại bổ sung thêm: "Chuyến đi ra nước ngoài vừa rồi cũng khá thuận lợi."
"Chúc mừng anh!” Hạ Vãn nói, có vẻ như cậu đã không còn say nữa.
Vừa nói, cậu vừa cầm ly rượu lên nhấp một ngụm mà hoàn toàn không nhận ra được, bên trong không còn là rượu nữa.
Quả thật là say rồi, Hoắc Dục bật cười.
"Hoắc thiếu gia." Hạ Vãn nhìn Hoắc Dục, vô cùng nghiêm túc nói: "Tôi sẽ không để anh thua đâu."
Hoắc Dục khoanh tay, hơi nghiêng đầu nhìn Hạ Vãn: "Thật vậy sao?"
Lợi dụng việc Hạ Vãn say rượu, ánh mắt của Hoắc Dục hướng về cậu mà không hề có một sự che giấu nào.
Trong đôi mắt sâu thẳm đó, có một nụ cười tinh tế, cũng như một sự soi xét sâu sắc.
Ngay cả bản thân của Hoắc Dục, cũng không thể đảm bảo được mình nhất định sẽ thắng. Thế mà Hạ Vãn lại nói rằng, sẽ không để Hoắc Dục phải thua.
Thật khiến người ta phải bật cười!
"Ùm!" Hạ Vãn gật đầu, trong mắt ánh lên một nụ cười vui vẻ.
Hoắc Dục đưa mắt nhìn thẳng vào cậu. Tuy biết rõ Hạ Vãn chỉ đang nói những lời say sỉn. Đồng thời, cũng biết cậu không có khả năng đó nhưng khi nhìn vào đôi mắt tràn đầy sự tự tin cùng nụ cười ấy, lại khiến cho trái tim của hắn dần trở nên ấm áp và mềm mại hơn.
Sự soi mói từ trong ánh mắt của hắn dần nhạt đi. Thay vào đó là, một nụ cười càng lúc càng sâu hơn.
"Cậu còn muốn ăn gì nữa không?" Khóe miệng của Hoắc Dục hơi cong lên hỏi.
“Ừm.” Hạ Vãn gật đầu: “Không gắp được.”
Hoắc Dục đứng dậy, lấy một cái đĩa mới cho Hạ Vãn. Sau đó hắn gắp thêm một ít thịt bò, một ít sushi và vài miếng thịt heo chiên và vắt thêm vài giọt chanh lên trên các miếng sashimi, rồi đẩy đến trước mặt của cậu nhẹ nhàng nói: "Cậu ăn đi."
Sau đó, hắn lấy khăn lau sạch tay của mình, rồi lặng lẽ ngồi đối diện với cậu và chờ đợi.
Sau khi nhìn thấy Hạ Vãn đã ăn hết sạch những món ăn trước mặt, Hoắc Dục lại hỏi: "Còn muốn ăn thêm gì nữa không?"
Lần này, Hạ Vãn lắc đầu, rồi nheo mắt nhìn vào hắn: "Cám ơn anh."
Hoắc Dục im lặng một chút, rồi cười hỏi: "Anh?"
"Ùm." Hạ Vãn đưa mắt nhìn thẳng vào hắn. Sau đó đứng dậy, cúi người về phía của Hoắc Dục. Tư thế ấy, khiến Hoắc Dục không tự chủ được mà siết c.h.ặ.t nắm tay. Nhìn giống như thể, cậu sẽ bất chợt hôn lên đôi môi của hắn, nếu không cẩn thận.
Tuy nhiên, Hạ Vãn chỉ nghiêng người về phía vành tai của Hoắc Dục, rồi cười nhẹ: "Món thịt kho do anh nấu, thực sự rất ngon!”
Tiếng "anh" phả vào tai, kèm theo hơi thở ấm áp và mùi rượu ngọt thoảng qua, khiến toàn bộ vành tai của Hoắc Dục cảm thấy vô cùng tê dại và ngứa ngáy.
—
Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, Hạ Vãn thấy mình đang ở trong phòng ngủ tại nhà của Hoắc Dục.
Chiếc giường rất êm ái, chăn mền cũng rất vừa vặn. Chỉ có điều, đầu của cậu lại có chút đau.
Không thể nào? Không lẽ, tối qua mình say rượu?
Hạ Vãn cảm thấy có đôi chút nghi ngờ. Chẳng lẽ, chỉ với chút rượu ấy mà mình đã say rồi?
Cậu vén tấm chăn mỏng lên thì nhìn thấy trên người mình, đang mặc một bộ đồ ngủ sạch sẽ. Đến ngay cả tóc và da cũng đã sạch sẽ, gọn gàng.
Hạ Vãn ngồi khoanh chân trên giường, khẽ c.ắ.n môi. Không lẽ, Hoắc Dục đã giúp mình tắm rửa?
Sau đó, cậu đã ngay lập tức bác bỏ đi ý nghĩ đó. Làm sao Hoắc Dục có thể làm chuyện như vậy được?
Lúc cậu thu dọn đồ đạc đi xuống dưới lầu thì nhìn thấy Hoắc Dục đã ăn xong bữa sáng. Hắn đang ngồi bên bàn ăn, trên tay đang cầm một chiếc máy tính bảng để lướt xem tin tức.
Nghe thấy tiếng bước chân, hắn nhanh ch.óng quay đầu nhìn về phía của cậu.
"Tỉnh rồi à?" Hoắc Dục bình tĩnh hỏi.
"Ùm." Hạ Vãn tiến đến gần bàn ăn, có đôi chút do dự hỏi: "Tối qua... tôi say rượu phải không?"
"Không thì sao?" Hoắc Dục nhếch miệng cười: "Hay là đã mất trí nhớ rồi?"
Hạ Vãn: Hừ! Biết ngay tên này sẽ úp úp mở mở mà..
"Cậu không biết mình phiền cỡ nào đâu." Hoắc Dục tựa hồ nhớ lại được điều gì đó, tiếp tục nói: “Lúc lên xe còn không chịu cài dây an toàn, lại còn ôm lấy tôi..."
Nói đến đây, hắn đột nhiên ngừng lại. Sau đó, ánh mắt của hắn lại tập trung về phía màn hình của chiếc máy tính bảng.
Đậu!
Hạ Vãn giật mình, cậu đang ôm c.h.ặ.t lấy Hoắc Dục, rồi xoa bóp cơ bắp của hắn. Cậu cảm thấy bản thân mình thực sự có thể làm ra được việc đó.
Cậu c.ắ.n c.h.ặ.t môi, ánh mắt vừa mong đợi, vừa có chút né tránh mà nhìn về phía của Hoắc Dục.
Tuy nhiên, Hoắc Dục cũng không nói gì nữa nên Hạ Vãn cũng xấu hổ mà không dám hỏi thêm.
"Cậu nhìn tôi làm gì?" Hoắc Dục đã lướt qua một tin tức kinh tế, đưa mắt nhìn lên và thấy được Hạ Vãn vẫn đang chăm chú nhìn mình.
"Tôi còn làm gì nữa không?" Hạ Vãn không nhịn được mà hỏi.
"Từ từ suy nghĩ đi." Hoắc Dục trầm giọng nói.
Nhớ được mà còn phải hỏi anh à? Hạ Vãn có đôi chút tức giận.
"Ờm…” Cậu do dự một chút: "Cũng là anh giúp tôi tắm à?"
Nghe vậy, bàn tay đang cầm máy tính bảng của Hoắc Dục đột nhiên siết c.h.ặ.t lại. Sau một lúc, hắn mới nhẹ giọng nói: "Là cậu tự mình tắm."
"Mình giỏi vậy à!" Lúc này, Hạ Vãn mới cảm thấy nhẹ nhõm, rồi bắt đầu ăn sáng.
Vì tiếng va chạm của bát đĩa nên cậu không nghe thấy được, tiếng cười nhẹ nhàng của Hoắc Dục.
Thực sự thì cậu đã tự mình tắm.
Hoắc Dục đã đổ nước vào bồn tắm và đứng đợi ở bên ngoài vì sợ cậu sẽ bị đuối nước.
Cuối cùng, khi cậu bước ra ngoài thì chiếc áo choàng tắm trên người của cậu, lại được quấn một cách rất cẩu thả, gần như ai cũng có thể nhìn thấy được.
Hoắc Dục thực sự cũng không biết hắn đã vượt qua chuyện đó như thế nào.
Tóm lại, sau khi giúp cậu mặc quần áo, lau khô tóc và đắp chăn thì hắn cảm thấy cơ thể của mình đã hoàn toàn kiệt sức.
"Hạ Vãn."
Hạ Vãn đang nghiêm túc ngồi ăn thì bất ngờ nghe được Hoắc Dục gọi mình một tiếng.
"Hả?" Cậu dùng đũa chọc vào quả trứng lòng đào, khiến nó trào ra ngoài một chút từ vết nứt: "Sao dọ, đại thiếu gia?"
Hoắc Dục đặt máy tính bảng xuống, sau đó nhìn cậu một lúc, rồi mới nói: "Sau này không được uống rượu!”