Trên bàn cắt phủ một lớp vải mỏng bên trên đặt thước đo kéo phấn vẽ cùng vài mảnh vải vụn dư thừa trông có vẻ bừa bộn nhưng lại mang nét tùy thích chứ không hề hỗn độn.

“Cô giáo Vương.” Dư Tiểu Vinh đứng ở cửa gõ cửa rồi gọi một tiếng.

Vương Lạc Ninh đang rót nước nghe tiếng liền quay người nói: “Vào đi không cần khách khí.”

Vương Lạc Ninh đi tới bàn làm việc, đẩy đồ đạc gọn sang một bên rồi kéo hai chiếc ghế lại bảo: “Lại đây ngồi đi.”

Nghe giọng nói ôn hòa của Vương Lạc Ninh, tâm trạng căng thẳng của Dư Tiểu Vinh dịu lại một chút. Cô đáp lời rồi bước vào văn phòng.

Vương Lạc Ninh đ.á.n.h giá qua trang phục của Dư Tiểu Vinh. Quần áo trên người cô tuy sạch sẽ nhưng kiểu dáng rõ ràng là của phụ nữ nông thôn, nên bà biết gia cảnh người này chắc chắn bình thường. Nếu không thì ra ngoài đi học thế nào cũng phải sắm thêm vài bộ đồ mới.

Vương Lạc Ninh tò mò hỏi: “Tuổi này rồi sao cô còn nghĩ tới việc đi học may thế?”

Dư Tiểu Vinh liền vội trả lời: “Là mẹ chồng tôi kiến nghị tôi tới. Bà nói học một nghề có thể kiếm thêm tiền. Tôi muốn học giỏi để trở về trấn mở cái cửa hàng may mặc kiếm tiền sống tạm.”

Vương Lạc Ninh thực sự kinh ngạc: “Mẹ chồng cô bảo cô tới sao.”

Dư Tiểu Vinh gật gật đầu.

Vậy mẹ chồng cô thật không tồi.

Vương Lạc Ninh trong lòng bỗng nhiên sinh vài phần động tâm, bà ấy chưa từng thấy mẹ chồng nhà ai lại có thể vì con dâu tính toán như thế.

“Tôi thấy cô đi đường chỉ cũng không tệ lắm. Ở nhà đã từng may quần áo rồi sao.”

“Phần lớn là tôi làm cho các con.”

Vương Lạc Ninh gật đầu nói: “Học viên trong lớp tôi phần lớn là từ lớp cơ bản chuyển lên. Những thứ cơ bản, họ đều học qua rồi nên tôi không giảng lại nữa.”

Vương Lạc Ninh tiếp theo bảo Dư Tiểu Vinh mở sách giáo khoa ra. Bà ấy lật đến phần trọng điểm cơ bản cùng công thức cắt may, rồi tự tay dùng b.út đỏ khoanh lại cho cô. Bà ấy dặn cô phải ghi nhớ và học thuộc lòng, để làm sao nhìn thấy số liệu là có thể hoán đổi được ngay.

Ban đầu, Vương Lạc Ninh định gọi Dư Tiểu Vinh tới để bổ sung những điểm kiến thức cơ bản cùng công thức cắt may, nhưng sau khi trò chuyện bà ấy quyết định dạy thêm cho cô điều khác.

Vương Lạc Ninh liền bảo Dư Tiểu Vinh: “Đem những bản vẽ hôm nay của cô ra đây tôi xem nào.”

Dư Tiểu Vinh nhanh ch.óng lấy ra những bản vẽ hôm nay, rồi đặt trước mặt Vương Lạc Ninh.

Vương Lạc Ninh nhìn thấy cuốn vở viết đã sử dụng mà cô lấy ra thì bật cười rồi hỏi: “Của con cô sao?”

“Đúng ạ.” Gương mặt Dư Tiểu Vinh hơi nóng lên và có chút ngượng ngùng nói: “Tôi nghĩ có thể tiết kiệm được chút nào hay chút ấy, nên không mua vở vẽ chuyên dụng.”

Nếu cô biết vẽ còn phải dùng vở chuyên môn thì thế nào cũng chuẩn bị đồ mới.

Vương Lạc Ninh nói: “Vẫn nên chuẩn bị một cuốn vở chuyên dụng.”

Bà ấy mở cuốn vở của Dư Tiểu Vinh ra rồi bắt đầu chỉ điểm lại các bản vẽ.

Nhìn sơ đồ cắt cô vẽ bà ấy bảo: “Đừng tưởng rằng việc vẽ không quan trọng mà chỉ biết cắt là được. Thực ra không phải vậy. Bản vẽ thiết kế nếu nhìn không đẹp mắt thì quần áo làm ra cũng không chắc đã đẹp. Làm trang phục không khó nhưng đẹp và có thể mặc được là hai khái niệm khác nhau. Nếu chỉ thỏa mãn với việc có thể mặc được thì cũng chẳng cần tiêu mấy ngàn đồng tới lớp nâng cao này học làm gì.”

Dư Tiểu Vinh gật gật đầu.

Vương Lạc Ninh cầm b.út vừa giúp Dư Tiểu Vinh sửa vừa nói: “Cô chưa học qua cách vẽ nên không nắm vững được tỷ lệ. Cô có thể lấy chính số đo của mình làm ví dụ rồi tính ra tỷ lệ tương ứng. Sau đó lấy cùng một bội số thu nhỏ lại rồi vẽ vào vở…”

Vương Lạc Ninh nói đoạn bỗng dừng lại, rồi ngước mắt nhìn Dư Tiểu Vinh với vẻ lo lắng: “Cô có nghe hiểu ý tôi nói không.”

Dư Tiểu Vinh trông rõ là phụ nữ nông thôn nên bà ấy sợ cô không hiểu lời mình.

“Tôi có thể nghe hiểu được ạ.”

Vương Lạc Ninh vốn là kiểu giáo viên nghiêm túc phụ trách nên lập tức truy vấn: “Vậy cô nói cho tôi biết, lấy cùng một bội số, thu nhỏ lại là có ý gì?”

Dư Tiểu Vinh suy nghĩ rồi bảo: “Tôi có thể lấy một ví dụ được không ạ?”

“Được.”

“Ví dụ bình thường chiều dài quần của tôi là 1 mét, đổi thành centimet là 100 centimet. Nhưng trên giấy không thể dùng 100 centimet để biểu thị nên có thể thu nhỏ lại gấp mười lần và vẽ thành 10 centimet.”

Vương Lạc Ninh nhẹ nhõm gật đầu nói: “Chính là ý đó cô lý giải rất đúng.”

Bà ấy còn sợ mình nói quá học thuật, không ngờ Dư Tiểu Vinh lại rất linh hoạt, chỉ điểm một chút là thông suốt.

Dư Tiểu Vinh đã hiểu nên cô giáo Vương không còn băn khoăn gì nữa. Bà ấy hết sức chuyên chú giảng cho cô bí quyết vẽ sơ đồ cắt từ cách tìm đúng điểm giữa eo, đến cách dùng thước đo định ra độ cung hay cách đ.á.n.h dấu đường may. Mọi chi tiết đều được nói rõ ràng.

Cô giáo Vương không chỉ bổ sung cách vẽ sơ đồ cắt may mà còn giúp cô vẽ một bản thiết kế mẫu. Bà ấy chỉ dùng vài nét b.út mà bản thiết kế đã hiện lên trên giấy vô cùng linh động.

“Cô Vương, cô vẽ đẹp quá.” Dư Tiểu Vinh tự đáy lòng tán thưởng. Tán thưởng xong cô lại nảy sinh mong muốn có ngày mình theo kịp trình độ vẽ của cô giáo Vương.

Chương 1 - [p2] Trọng Sinh Nghịch Tập Cả Gia Môn - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia