Đọc xong thư các con, Dư Tiểu Vinh thấy rất áy náy.

Lúc đầu khi mẹ chồng ôm đồm hết việc, ra sức ủng hộ họ đi Nam Bình, cô còn từng đặc biệt không tin tưởng bà. Nhưng qua từng câu chữ của các con, có thể thấy bà nội chăm sóc chúng rất tốt.

Dư Tiểu Vinh tự nhủ, cô không được nghi ngờ mẹ chồng nữa.

Ngoài thư của các con, còn có hai trang thư Tưởng Ngọc Cầm viết riêng cho cô.

Thư của mẹ chồng không viết chuyện trong nhà, mà toàn về kiến thức may vá.

Kết hôn nhiều năm, Dư Tiểu Vinh chỉ biết mẹ chồng biết chữ, chứ không ngờ chữ của bà lại đẹp như vậy. Từng nét từng nét vững chãi, nhìn qua là biết người có trình độ.

Vì bức thư này, Tưởng Ngọc Cầm đã viết đến tận mười giờ đêm. Những phương pháp may vá đó đều là bà học từ nhỏ, nhiều năm không dùng nên có chỗ đã quên, vừa viết vừa nhớ lại, cuối cùng cũng viết ra được hết.

Dư Tiểu Vinh cầm thư của mẹ chồng đọc đi đọc lại rất nhiều lần, cuối cùng đúc kết được một điểm mấu chốt của phương pháp may vá: đó là "khâu theo vân gốc". Nghĩa là chỉ cần chọn đúng số sợi, màu sắc, kết cấu sợi vải... rồi theo đúng đường ngang dọc mà vá lại là được.

Nghe thì không khó, nhưng nếu không có sợi dự phòng hoặc không thể rút sợi từ chỗ kín của quần áo thì phải tự phối sợi. Kỹ năng phối sợi này mới là chỗ thử thách tay nghề nhất.

Liên quan đến phối sợi thì độ khó tăng lên rất nhiều.

Cuối thư, Tưởng Ngọc Cầm đặc biệt dặn dò Dư Tiểu Vinh: [Nếu muốn dựa vào nghề này kiếm tiền thì phải có đủ kinh nghiệm, tay nghề phải thực sự tinh xảo. Vì những bộ đồ muốn dùng kỹ thuật dệt tinh xảo để vá lại thường có giá trị không hề rẻ, nếu không đủ kinh nghiệm mà làm hỏng đồ của khách thì lợi bất cập hại.]

Hơn nữa Tưởng Ngọc Cầm không khuyến khích Dư Tiểu Vinh làm nghề may vá tinh xảo này vì nó quá hại mắt. Rất nhiều thợ thêu đến khi về già mắt đều không tốt.

Dư Tiểu Vinh cẩn thận cất bức thư mẹ chồng viết vào ngăn trong của cặp sách. Cô thực ra không nghĩ đến việc dùng nghề may vá tinh xảo để kiếm tiền, cô chỉ nghĩ rằng, đằng nào cũng theo nghiệp may vá, biết thêm nhiều thứ vẫn tốt hơn.

Sau khi nhận được thư từ nhà, Dư Tiểu Vinh yên tâm hơn hẳn, cô càng thêm nỗ lực, ngày hôm sau lại dậy thật sớm để đến phòng học.

Lịch trình học tập của trường dạy may được sắp xếp rất dày đặc, mỗi ngày đều học các kiểu dáng và bản vẽ mới, giáo viên sẽ không vì một cá nhân nào chưa nắm vững mà làm chậm tiến độ để chờ đợi ai cả.

Dư Tiểu Vinh chỉ có thể dốc hết sức bình sinh, sau khi kết thúc buổi học mỗi ngày đều học thuộc lòng các điểm kiến thức và bản vẽ quan trọng, chắt chiu thời gian để mô phỏng các kiểu dáng từ tạp chí, nghiền ngẫm cái đạo lý trong thiết kế.

Sự khổ luyện trong suốt thời gian qua không hề uổng phí, dù là sơ đồ cắt may cơ bản hay bản vẽ kiểu dáng, cô đều tiến bộ thần tốc. Những bài tập thời gian đầu chỉ vừa đủ điểm trung bình, nhưng sơ đồ cắt gần đây đã đạt được thành tích xuất sắc.

Duy chỉ có bản vẽ thiết kế, cô vẽ thế nào cũng thấy thiếu thiếu thứ gì đó.

Ngày hôm đó, Dư Tiểu Vinh cuối cùng không nhịn được nữa, lấy hết can đảm đuổi theo cô Vương khi bà đang chuẩn bị ra về sau giờ học.

Dư Tiểu Vinh đ.á.n.h bạo hỏi: "Cô Vương, em có thể xin cô vài phút được không ạ?"

Vương Lạc Ninh gật đầu.

Đối với học viên lớn tuổi này, ban đầu bà vốn không mấy lạc quan. Việc bà dạy bổ túc cho cô, thứ nhất là vì cô thực sự không có chút nền tảng học tập nào, thứ hai là thấy cô lớn tuổi như vậy nên bà cũng nảy sinh lòng trắc ẩn.

Không ngờ cô lại khá cầu tiến, chỉ trong vòng vài ngày đã theo kịp phần sơ đồ cắt.

"Được chứ, em có thắc mắc gì sao?"

Dư Tiểu Vinh vội vàng rút cuốn vở vẽ ra, lật đến trang cần thiết rồi đưa tới trước mặt cô Vương: "Cô Vương, em cứ cảm thấy bản vẽ thiết kế của mình thiếu đi cái gì đó, cô có thể xem giúp em xem nó thiếu ở đâu không ạ?"

Vương Lạc Ninh gật đầu, nhận lấy cuốn vở từ tay Dư Tiểu Vinh và lật xem. Thực ra không cần nhìn kỹ, chỉ một cái liếc mắt bà đã nhận ra vấn đề nằm ở đâu.

Xem một lúc, bà khép vở lại trả cho Dư Tiểu Vinh và nói: "Bản vẽ của em thì có vài phần linh động, nhưng đường nét chưa đủ mượt mà, cấu trúc nắm bắt cũng chưa tốt lắm."

Dư Tiểu Vinh vội vàng hỏi dồn: "Làm sao để nâng cao độ mượt của đường nét và cấu trúc, cô có thể dạy em được không ạ?"

Vương Lạc Ninh hơi khựng lại, ngập ngừng một lát rồi mới nói một cách uyển chuyển: "Em chưa từng học qua hội họa, muốn nâng cao những thứ này thì độ khó có hơi lớn."

Đến lúc này, Dư Tiểu Vinh mới hiểu tại sao trước đây Cô Vương lại nói với cô rằng trang phục có liên quan mật thiết đến hội họa.

Vương Lạc Ninh thấy sắc mặt cô lộ vẻ thất vọng thì bồi thêm một câu: "Vẽ được như vậy cũng là ổn rồi, học viên trong lớp vẽ được như em cũng không nhiều đâu. Em cứ vẽ nhiều vào, thời gian trôi qua biết đâu sẽ khá hơn."

Dư Tiểu Vinh không ngốc, cô hiểu ý trong lời nói của Vương Lạc Ninh. Cô gật đầu, im lặng một lát rồi đáp: "Cô Vương, em đã làm phiền thời gian của cô rồi, em cảm ơn cô."

Vương Lạc Ninh bảo: "Không sao đâu." Nhìn Dư Tiểu Vinh với gương mặt thất vọng, bà không nhịn được hỏi: "Bình thường em luyện tập thế nào?"

"Em chỉ mô phỏng theo những bản thiết kế đẹp trên tạp chí thôi ạ."

"Mỗi ngày đều mô phỏng rất nhiều sao?"

Dư Tiểu Vinh gật đầu: "Vâng ạ."

Chương 12 - [p2] Trọng Sinh Nghịch Tập Cả Gia Môn - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia