Thời Viên lịch sự ghì hắn xuống đất, bẻ hai tay ra sau rồi còng lại: “Anh Hạ, dưới đất lạnh, cẩn thận bị cảm, đứng dậy đi.”
Hạ Kiến vẫn còn kinh ngạc trước sức mạnh của anh. Lúc nãy khi bị nắm cổ tay để còng lại, hắn gần như không thể chống cự, trong khi hắn nhìn còn to khỏe hơn cái người “mặt hoa da phấn” này rất nhiều...
Hạ Kiến nghiến răng, biết không đ.á.n.h lại nên chỉ dám lầm bầm c.h.ử.i rồi lếch thếch đi theo.
Tống Vệ An rất hài lòng với khả năng của học trò mình: “Được rồi, người tiếp theo.”
Lục Thịnh Nam mở cửa phòng bên trái, gọi: “Cô ơi, mời cô ra đây.”
Vợ Hạ Kiến bước ra, nhìn quanh lo lắng: “Các anh cảnh sát, chồng... chồng tôi đâu rồi? Anh ấy không sao chứ?”
Lăng Vô Ưu đáp: “Anh ta ổn lắm, vẫn còn sức để gào.”
Người phụ nữ: “… Vậy thì tốt rồi.”
Buổi thẩm vấn bắt đầu. Đối diện hai cảnh sát, cô ta rất căng thẳng.
Tống Vệ An thấy đối phương là phụ nữ nên trấn an: “Đừng căng thẳng, chúng tôi không ăn thịt người. Tôi hỏi gì thì cô trả lời, không được nói dối, hiểu chưa?”
Người phụ nữ khẽ gật đầu.
“Họ tên.”
“Giả Hiểu Hoa.”
“Tuổi.”
“23 tuổi.”
Tống Vệ An hơi ngạc nhiên: “Hạ Kiến 43 tuổi, cô kém anh ta 20 tuổi?”
Giả Hiểu Hoa gật đầu, cúi mặt, có chút ngượng ngùng: “Vâng... nhưng mẹ tôi nói phụ nữ nên lấy người lớn tuổi, như vậy mới chín chắn, ổn định, biết chăm sóc người khác...”
Tống Vệ An: Có lý thuyết này sao?
Lăng Vô Ưu hỏi: “Vậy bình thường Hạ Kiến có chăm sóc cô không?”
“… Không.”
“Anh ta chín chắn ổn định không?”
“… Có lẽ có?”
“Cô bị mẹ cô lừa rồi.”
Giả Hiểu Hoa: … Hu hu hu.
“Khụ khụ...” Tống Vệ An lau mồ hôi. “Cô kết hôn với Hạ Kiến bao lâu rồi?”
“Bốn năm.”
“Bốn năm…” Tống Vệ An tính nhanh. “Năm nay 23, vậy 19 tuổi đã lấy chồng? Người ở đây kết hôn sớm vậy sao?”
Giả Hiểu Hoa khẽ gật đầu.
“Tại sao cô lại lấy anh ta? Anh ta theo đuổi cô?”
“Không…” Giả Hiểu Hoa nói, “Do gia đình sắp xếp. Câu đó nói thế nào nhỉ… cha mẹ đặt đâu… con…”
Lăng Vô Ưu nói: “Cha mẹ đặt đâu, đứa ngốc mới ngồi đó.”
Tống Vệ An: …
Giả Hiểu Hoa: “… Hình như không phải.”
“Chính là vậy.”
Giả Hiểu Hoa rụt cổ: “Thôi được. Dù sao cũng là nhà họ Hạ chọn tôi, nói tôi hiền lành đảm đang, nên cha mẹ tôi quyết định gả. Tôi nghĩ lấy ai cũng là lấy, mà nhà trưởng làng điều kiện tốt nhất, nên tôi đồng ý.”
Lăng Vô Ưu nghiêng đầu: “Nếu cô không đồng ý, họ có ép không?”
“… Có.”
“Bây giờ cô có tình cảm với Hạ Kiến không?”
Giả Hiểu Hoa ngẩn ra, một lúc sau mới chậm rãi nói: “Có… chắc là có… dù sao cũng bốn năm rồi.”
Tống Vệ An ghi lại: Không có tình cảm rõ ràng.
“Bình thường anh ta đối xử với cô thế nào?”
Ánh mắt Giả Hiểu Hoa hơi d.a.o động: “Cũng được, anh ấy hay mang tiền về. Bố chồng đã già, chú út lại như vậy… giờ chỉ có chồng tôi kiếm tiền nuôi cả nhà.”
“Ngoài chuyện kiếm tiền?”
“… Còn gì nữa?”
“… ”
Sau khi nắm sơ bộ tình hình, Tống Vệ An đi vào chính: “Đêm ngày 20, tức đêm kia, cô ở đâu?”
Giả Hiểu Hoa trả lời ngay: “Ở nhà nấu cơm làm việc nhà, có chuyện gì sao?”
“11 giờ đêm cô đã ngủ chưa?”
“Rồi. Nhà tôi thường ngủ lúc 9 đến 10 giờ. Có khi chồng tôi về muộn.”
“Đêm ngày 20 Hạ Kiến về lúc mấy giờ, cô nhớ không?”
Giả Hiểu Hoa suy nghĩ: “Hình như tối đó anh ấy bận, đi tiếp khách. Lúc toii ngủ thì chưa về. Nhưng sáng hôm sau tôi dậy nấu ăn thì anh ấy đã ở nhà.”
“Lúc anh ta về, cô không cảm nhận được gì?”
“Không.” Giả Hiểu Hoa nói. “Tôi dậy sớm, làm việc nhiều nên ngủ rất say.”
Tống Vệ An gật đầu.
Giả Hiểu Hoa do dự hỏi: “Cảnh sát Tống, sao chú hỏi tôi những chuyện này?”
Tống Vệ An nói thẳng: “Hai ngày trước trong làng có ba cô gái bị g.i.ế.c, cô biết không?”
“Tôi biết…”
Giả Hiểu Hoa gật đầu, rồi đột nhiên tái mặt: “Cảnh sát Tống, ý chú là… chồng tôi… anh ấy là…”
Tống Vệ An nói: “Hạ Kiến là nghi phạm quan trọng, vì cảnh sát phát hiện t.i.n.h d.ị.c.h của anh ta trong cơ thể cả ba nạn nhân. Vì vậy, mong cô hợp tác điều tra.”
Khuôn mặt Giả Hiểu Hoa trắng bệch, đầy hoảng sợ. Cô ta sững người rồi ôm mặt khóc nức nở.
Tống Vệ An lập tức nhìn Lăng Vô Ưu cầu cứu.
Lăng Vô Ưu gật đầu, rút giấy đưa cho cô ta, giọng bình thản: “Lau nước mắt đi, đừng khóc nữa, thời gian của chúng tôi rất gấp.”
Tống Vệ An: Không ai an ủi kiểu này cả…
Giả Hiểu Hoa: Hu hu hu hu!
Sau ba bốn phút, Giả Hiểu Hoa mới bình tĩnh lại, trông càng tiều tụy hơn.
Tống Vệ An không biết an ủi nên tiếp tục hỏi: “Cô có quen ba nạn nhân không?”
Giả Hiểu Hoa vừa sụt sịt vừa gật đầu: “Có, thỉnh thoảng gặp trên đường.”
“Hạ Kiến có quen họ không?”
Giả Hiểu Hoa lắc đầu: “Chồng tôi rất bận, sáng sớm đi làm, tối muộn mới về, ít tiếp xúc với người trong làng. Theo tôi biết thì không quen, nên tôi… tôi không hiểu vì sao lại… hu hu…”
Lăng Vô Ưu hỏi tiếp: “Cô có biết Hạ Kiến có người phụ nữ khác không?”
Giả Hiểu Hoa ngẩn ra: “Chắc là không… tôi không biết, tôi không bao giờ xem điện thoại của anh ấy. Cảnh sát Lăng, sao cô hỏi vậy, chẳng lẽ…”
“Không, tôi hỏi vậy thôi.”
“Vâng…” Giả Hiểu Hoa gật đầu.