“Khương Hoài suy nghĩ nửa ngày, mới rặn ra được kết quả này.”
“Em gái cháu học ở trường tiểu học Triều Dương à?
Bên cạnh trường Triều Dương chính là trường tiểu học tư thục, có cần chuyển con bé sang trường đó không?"
Thẩm Lâm ngược lại có hỏi một chút về chuyện đi học của Kỳ Tư Vân.
Kỳ Tận Xuyên lắc đầu:
“Không cần ạ, em gái cháu để cháu tự phụ trách."
Dù sao sau này sẽ có tiền lương, có thể nuôi nổi em gái rồi.
Lúc đưa họ lên lầu chọn phòng, Khương Dao có trách nhiệm đóng tốt vai diễn của mình, đi đôi dép thỏ đứng trước cửa phòng chứa đồ tạp nham, hống hách với Kỳ Tận Xuyên.
“Anh chỉ xứng đáng ngủ ở phòng chứa đồ thôi, ngủ phòng tốt là có lỗi với số tiền hơn hai mươi vạn tôi bị thiệt hại đấy."
Kỳ Tận Xuyên nhịn nhục sự lạnh lẽo, không để ánh sáng lạnh lùng trong mắt thoát ra ngoài, giấu thật sâu chỉ mình hắn biết.
“Khương tiểu thư không cần lần nào cũng nhấn mạnh là tôi không xứng đáng, tôi rất kém cỏi, tôi rất nghèo hèn."
Hắn ngưng thần nhìn thẳng vào mắt Khương Dao:
“Những điều cô nói tôi đều biết cả."
Biểu cảm của hắn rất đáng sợ, âm trầm khiến người ta rùng mình.
Ánh mắt như tà ma rơi trên người Khương Dao, như muốn lột sạch một lớp da của cô.
“Hừ, anh biết là tốt rồi."
Khương Dao hống hách quăng lại một câu rồi vắt chân lên cổ mà chạy.
Thẩm Lâm vịn cầu thang đi lên, trách móc nhìn Khương Dao, nói với Kỳ Tận Xuyên:
“Đến đây đều là khách, cháu không cần để ý đến con bé, để quản gia Lưu đưa cháu đi chọn lại một phòng khác nhé."
Kỳ Tận Xuyên từ chối:
“Phòng chứa đồ rất tốt ạ."
Do năm ngoái virus hoành hành cả nước, chương trình học của học sinh lớp 12 vốn dĩ bị chậm trễ, vì vậy thời gian thi đại học còn phải lùi lại một tháng.
Phòng học trong trường bị trưng dụng, Khương Dao và những học sinh sắp lên lớp 12 như họ vẫn chưa khai giảng.
Bữa tiệc mà Tống Hạo nói cũng diễn ra vào tối thứ sáu tuần này.
Chỉ chờ con gái nuôi của nhà họ Tống tan học.
Trong căn biệt thự sang trọng trang nhã của nhà họ Tống, ngoài hoa viên đặt rất nhiều đĩa thức ăn và đèn màu, giữa hoa viên dựng một sân khấu nhỏ, trên đó viết mấy chữ trông quê mùa vô cùng:
“Tiệc nhận thân.”
Khi Khương Dao đi theo sau Khương Hoài vào sân, nhìn thấy mấy chữ lớn đó, trong lòng cảm thấy vô cùng chấn động.
“Trời đất ơi, nam chính yêu dấu của mình mà lại chơi cái kiểu này sao?"
Ngầu lòi đâu rồi?
Cao ngạo lạnh lùng đâu rồi?
Khương Hoài lấy một ly sâm panh từ tay người phục vụ, quay đầu dặn dò cô:
“Dao Dao, con cứ tự chơi đi, bố đi nói chuyện với các chú một chút."
Nói xong ông liền đi mất, Khương Dao ở phía sau gật đầu.
Kỳ Tận Xuyên vốn dĩ nhìn thấy cảnh tượng đẩy cốc đổi chén, giao thiệp linh đình như thế này, trong lòng có chút lúng túng, mím môi cúi đầu đi theo sau Khương Dao không nói lời nào.
Nhưng Khương Dao lại trông còn giống một gã lóng ngóng hơn cả hắn.
Chỉ thấy cô chạy chỗ này một chút chỗ kia một chút.
“Khương Dao, cô đang tìm nhà vệ sinh à?"
Cuối cùng hắn cũng không nhịn được mà lên tiếng hỏi cô.
Đôi mắt âm u đầy vẻ dò xét.
Khương Dao làm sao mà thừa nhận được mình cũng là lần đầu thấy cảnh tượng lớn thế này, ngang ngược vô lý nói:
“Tôi làm gì liên quan gì đến anh?
Làm tốt việc đi theo của anh đi, đừng có gây chuyện cho tôi."
Cô liếc nhìn Kỳ Tận Xuyên một cái, bưng ly nước cam lạch bạch chạy về phía sân khấu kia.
Cô phải đi tìm nam chính, làm quen trước với con trai mình.
Kỳ Tận Xuyên đi theo sau cô, không rời nửa bước, hắn nhìn thấy cô gái vốn dĩ lạnh lùng với mình lại chạy đến trước mặt một nam sinh một cách vô cùng hớn hở.
Vẻ mặt cười hì hì đó sẽ không lừa được người khác, Khương Dao đang rất vui.
“Tống Thanh Việt!"
Cô gái mặt mày rạng rỡ, cười tươi như hoa xuất hiện trước mặt Tống Thanh Việt.
“Tôi tên là Khương Dao!
Rất vui được làm quen với cậu."
Nam sinh có phong thái đoan trang kia quay đầu lại, nhìn thấy Khương Dao tuy có chút ngạc nhiên, nhưng cậu rất lịch sự gật đầu, mỉm cười đáp lại:
“Chào bạn, mình là Tống Thanh Việt."
“Mình cũng rất vui được làm quen với bạn."
Khương Dao thích nam chính Tống Thanh Việt trong “Cưng Chiều Nơi Đầu Tim", hiểu rõ sở thích của cậu vô cùng, nói chuyện với cậu lại càng thuận lợi như cá gặp nước.
Kỳ Tận Xuyên đứng sang một bên, hai tay đút túi quần, cúi đầu nhìn mũi chân thẩn thờ.
“Dao Dao, cậu ta là ai vậy?"
Trong thời gian ngắn ngủi, Khương Dao đã dựa vào cách xã giao không biết xấu hổ của mình mà tạo dựng được mối quan hệ tốt với nam chính Tống Thanh Việt.
Lúc này Tống Thanh Việt gọi cô là Dao Dao một cách rất thân thiết, khi Kỳ Tận Xuyên nghe thấy tiếng gọi đó, đôi mày khẽ động đậy.
Hắn ngẩng đầu đối mắt với nam sinh kia, hai người này đại khái là có từ trường thiên sinh xung khắc giữa nhân vật chính và phản diện.
Nhìn nhau chẳng thấy ưa.
Khương Dao theo nhu cầu của nhiệm vụ, giới thiệu Kỳ Tận Xuyên với Tống Thanh Việt, trong mắt chứa đầy vẻ khinh miệt:
“Ồ, anh ta là người sống ở nhà tôi."
“Sống ở nhà cậu sao?"
Tống Thanh Việt nghi hoặc lặp lại.
Kỳ Tận Xuyên quay mặt đi, không thèm nhìn hai con người cao cao tại thượng thân phận quý tộc này.
Càng ít tiếp xúc mới có thể đảm bảo sau này thoát thân nhanh hơn.
“Kỳ Tận Xuyên, sao anh không nói gì, gặp con trai...
Tống công t.ử, anh không chào một tiếng sao?
Sao lại vô lễ như vậy?"
Khương Dao ngang ngược vô lý chạy đến kéo tay áo Kỳ Tận Xuyên, bị nam sinh lùi lại tránh né, cô thẹn quá hóa giận hét lên với hắn:
“Đang nói chuyện với anh đấy, điếc hay câm rồi?"
Tống Thanh Việt không ngờ thiếu nữ vừa rồi còn đang trò chuyện vui vẻ với mình giờ lại như biến thành một gương mặt khác, cậu nhíu mày:
“Dao Dao?"
Kỳ Tận Xuyên hơi sững lại, nhìn Khương Dao đăm đăm một hồi lâu, sau đó nói với Tống Thanh Việt bằng giọng trầm:
“Tống công t.ử."
Hắn nén giận, cố gắng hết sức để mình lờ đi cô gái nhỏ đáng đ.á.n.h trước mặt này.
Tống Thanh Việt vội vàng xua tay:
“Gọi tên mình là được rồi, Tống Thanh Việt."
“Kỳ Tận Xuyên."
Cái cằm đẹp đẽ của thiếu niên căng ra thành một đường cong ưu mỹ, gương mặt góc cạnh sắc sảo đầy vẻ lạnh lùng.
Khương Dao trợn trừng mắt nhìn lên trời:
“Anh tưởng Thanh Việt trao đổi tên với anh là coi trọng anh sao?
Khuyên anh hãy nhìn nhận đúng vị trí của mình đi, kẻ ăn mày nhỏ cả đời vẫn là kẻ ăn mày nhỏ thôi, tôi chờ xem khi nào anh mới có ngày ngóc đầu lên nổi."
Nói xong một tràng dài những lời đó, lòng cô lạnh ngắt đến mức muốn đ.â.m đầu vào cột cho xong đời, cô nghiến răng gào thét trong lòng.
“Tôi nhất định phải nói những lời kéo thù hận này sao?!"
Lần này không chỉ là Kỳ Tận Xuyên muốn g-iết cô, mà thiết lập nhân vật dịu dàng đáng yêu mà cô vừa mới dựng lên trước mặt Tống Thanh Việt cũng hỏng bét hết cả, để lại ấn tượng sâu sắc về một kẻ ác độc trong lòng người khác.
【Đúng vậy, chọc giận phản diện mới là công việc chính của cô.】