Ánh mắt Tống Diễn lạnh lẽo đến đáng sợ. Anh ta nhìn Thời Hoài Tự đầy khiêu khích, ngay giây sau liền nâng cằm tôi lên rồi cưỡng hôn tới.

Bờ môi khô nát cùng lực đạo hung hăng khiến tôi trào dâng một cơn buồn nôn mãnh liệt, không chủ động được mà giãy giụa dữ dội.

Anh ta ghé sát bảo: "Em muốn hắn c.h.ế.t sao?"

Tôi c.h.ế.t trân, không dám nhúc nhích nữa.

Tống Diễn cọ sát triệt để trên môi tôi. Cảm giác tởm lượm từ dạ dày cuộn trào ngược lên, tôi dốc sức đẩy mạnh anh ta ra rồi quỳ gục xuống đất, nôn mửa đến tối sầm cả mặt mũi.

"Ra tay đi." Tống Diễn lạnh giọng ra lệnh.

Dưới lầu đột nhiên vang lên một tiếng s.ú.n.g nữa. Đầu óc tôi trống rỗng, bò lê bò xoài xông thẳng ra bên cửa sổ: "Thời Hoài Tự!"

Thế nhưng, cảnh tượng anh gục xuống trong đũng m.á.u như tôi tưởng tượng đã không xảy ra.

Là chú hai.

Lưng chú trúng đạn, nằm xoài ra mặt đất. Bàn tay trái của Thời Hoài Tự thì đang nhỏ m.á.u.

Cách đó không xa, một đội cảnh sát vũ trang ồ ạt xông vào, nhanh ch.óng phong tỏa bao vây kín kẽ khắp bốn phía.

Sắc mặt Tống Diễn biến đổi thất thần. Anh ta đột ngột túm lấy cổ áo tôi kéo xềnh xàng lùi vào sau cột bê tông ở tầng hai.

Ngoài cửa sổ là tiếng cảnh sát đang dùng loa gọi loa thương lượng với Tống Diễn. Anh ta hoàn toàn không ngờ cảnh sát lại tới nhanh đến nhường này.

Tống Diễn bóp c.h.ặ.t cổ tôi, ẩn nấp vào góc c.h.ế.t mà tay s.ú.n.g b.ắ.n tỉa không thể ngắm tới, gào lên:

"Trong tay tôi có t.h.u.ố.c nổ! Cho Thời Hoài Tự một mình bước vào đây gặp tôi! Bằng không, tôi sẽ kéo cô ta cùng c.h.ế.t chung!"

Tôi há miệng thở dốc từng ngụm khí lớn, trước mắt bắt đầu tối sầm lại: "Tống Diễn, anh tĩnh lại chút đi..."

"Em bảo anh tĩnh lại sao? Kiếp trước em chấp nhận c.h.ế.t cùng Thời Hoài Tự, cớ sao đổi thành anh thì lại không được chứ hả?!"

Tôi liều mạng đập vào tay anh ta: "Tôi không... tôi không muốn..."

Giọng điệu Tống Diễn ngày càng kích động: "Rõ ràng anh đã có thể cứu vãn lại tất cả rồi! Cớ sao em cũng phải trọng sinh trở về cùng chứ?! Em trả lại Tang Ninh ban đầu cho anh!"

Tôi giơ tay ra chới với trong vô vọng, dải sáng trước mắt đang dần lụi tàn.

"Tống Diễn." Một giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên từ cách đó vài bước chân.

"Tôi tới rồi, cậu thả cô ấy ra đi."

Áp lực nơi cổ họng đột ngột biến mất.

Tôi còng lưng ho sặc sụa, đôi mắt mờ đục một tầng sương nước, thoi hóp nhìn về phía Thời Hoài Tự, theo bản năng vươn tay về phía anh.

Vết m.á.u trên đùi anh đã khô lại, tay thì quấn băng gạc, trông còn chật vật tơi tả hơn cả kiếp trước.

Thế nhưng kể từ khoảnh khắc bước lên tầng hai, đôi mắt anh đã dán c.h.ặ.t lên người tôi không rời một giây nào, chỉ sợ tôi xảy ra chuyện gì bất trắc.

Tống Diễn lôi xốc tôi lùi lại vài bước, rút ra một chiếc d.a.o găm gí c.h.ặ.t vào cổ tôi: "Thời Hoài Tự, lần này chúng ta chơi trò gì đó khác đi nhé."

Anh ta chỉ tay vào chiếc áo khoác da cách đó không xa, nói với Thời Hoài Tự: "Mặc nó vào."

Chiếc áo đó tôi quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn.

"Không... không được mặc!" Tôi giãy giụa dữ dội, lần đầu tiên thốt ra tiếng gào lạc giọng: "Không được!"

Tống Diễn như phát điên, phát ra những tiếng cười khoái trá đầy hưng phấn: "Ninh Ninh, kiếp trước Thời Hoài Tự dám ôm em cùng c.h.ế.t, còn em thì sao? Em yêu hắn đến mức nào?"

"Không..." Tôi điên cuồng cào cấu loạn xạ lên lưng bàn tay Tống Diễn.

Anh ta bóp c.h.ặ.t lấy tôi, cười lạnh: "Em tưởng hắn đấu lại được anh sao? Hắn bảo vệ em tốt đến đâu thì có tác dụng gì chứ? Em không bước ra ngoài thì anh vẫn có thể phá cửa đi vào trói em lại như thường. Anh đã chờ đợi ngày này từ rất lâu rồi, hôm nay, hắn không c.h.ế.t thì là em c.h.ế.t!"

Thời Hoài Tự hoàn toàn không nghe thấy những lời thì xầm của hai chúng tôi:

"Cậu dời con d.a.o ra xa cô ấy một chút, tôi mặc."

"Thời Hoài Tự! Anh đi đi!" Tôi khóc đến xé ruột xé gan, "Cầu xin anh đấy!"

Thời Hoài Tự như thể chẳng nghe thấy gì, đôi mắt chằm chằm nhìn vào giọt m.á.u đang rỉ ra nơi mũi d.a.o gí trên cổ tôi, nhanh ch.óng khoác chiếc áo vào người.

Tít một tiếng.

Đồng hồ đếm ngược chính thức kích hoạt.

Tôi tuyệt vọng nhắm tịt mắt lại.

Tống Diễn đột ngột đẩy mạnh tôi về phía trước: "Tang Ninh, chọn một người đi."

Tôi đứng chới với ở giữa hai người, vừa khóc vừa bước một bước về phía Thời Hoài Tự, nhưng anh lại lùi lại nửa bước.

"Ninh Ninh, đừng qua đây." Thời Hoài Tự nghiêm túc dặn dò, "Trên người anh có b.o.m."

Tôi chôn chân tại chỗ, không dám bước thêm dù chỉ một bước.

Tôi không sợ c.h.ế.t, nhưng lúc này, trước mặt Tống Diễn, nếu tôi chọn Thời Hoài Tự thì chẳng khác nào châm ngòi kích động cơn điên của anh ta. Thậm chí còn có nguy cơ làm quả b.o.m phát nổ sớm hơn.

"Tang Ninh, thừa nhận đi, em chỉ yêu chính bản thân mình thôi. Em cũng giống như chú hai của em, tự xưng là cao sang nhưng thực chất lại ích kỷ và bạc tình." Tống Diễn cười lạnh một tiếng, đứng bên cạnh buông lời châm biếm.

Thời Hoài Tự lùi dần về phía cửa sổ, đưa mắt nhìn tôi một cái rồi cất lời: "Tống Diễn, chuyện của bố cậu năm đó, tôi rất làm tiếc."

"Anh không có quyền nhắc đến cha tôi!" Tống Diễn vốn đang đứng xem náo nhiệt đột nhiên bị chọc đúng t.ử huyệt, giận dữ xông lên nửa bước: "Lũ thiếu gia tiểu thư sinh ra đã ngậm thìa vàng các người, có lấy đâu ra nửa hạt chân tình chứ?!"

"Thế nhưng bố cậu năm đó đúng là đã thao tác sai quy trình, không đội mũ bảo hộ. Phía chúng tôi cũng đã đền bù thỏa đáng rồi."

"Câm miệng!"

Khóe môi Thời Hoài Tự lạnh lẽo nhếch lên một nụ cười mỉa mai: "Cậu chẳng qua cũng chỉ là một kẻ bất tài, vô dụng mà thôi."

Toàn thân tôi run b.ắ.n lên.

Thế giới này điên thật rồi! Những lời Thời Hoài Tự thốt ra, câu nào câu nấy đều đ.â.m thẳng vào điểm c.h.ế.t của Tống Diễn.

Anh không muốn sống nữa rồi sao?!

Tống Diễn không biết móc từ đâu ra một chiếc bật lửa rồi quăng mạnh xuống đất. Trong phút chốc, ngọn lửa bùng lên nồng nặc.

Hóa ra mùi dầu máy lan tỏa trong không khí chính là do Tống Diễn đã tưới sẵn từ trước.

"Chính các người đã hủy hoại cuộc đời tôi!"

Đôi mắt Tống Diễn đỏ ngầu lao về phía tôi. Khuôn mặt chưa kịp phục hồi hoàn toàn của anh ta lúc này lấp ló trong ánh lửa, trông vô cùng đáng sợ và hãi hùng:

"Tang Ninh, tại sao em không chọn anh?! Nếu em nói sớm là em không thích người bị hủy dung, thì ban đầu anh đã không xuống tay dã man với chính mình như thế..."

Một gáo nước lạnh tạt thẳng vào đầu tôi.

19 - Phần Đời Còn Lại - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia