Quốc sư nói Thẩm gia ta có Phật duyên, phải đưa một nữ nhi vào chùa khổ tu cho đến khi trưởng thành.
Mẫu thân làm hai thẻ xăm để quyết định ai sẽ đi.
Muội muội rút trúng thẻ ngắn, lập tức sợ hãi đến ngất xỉu ngay tại chỗ.
Mẫu thân ôm chặt muội ấy, khóc nức nở:
"Muội muội con từ nhỏ thân thể yếu ớt, chẳng lẽ con thật sự nhẫn tâm nhìn nó đến chùa chịu khổ sao?"
Ta đã sớm quen với chuyện ấy nên lặng lẽ thu dọn hành trang.
Những năm tháng thanh bần nơi Phật tự, trái lại thật sự giúp ta luyện được một thân y thuật lừng danh.
Ngày trở về nhà, ta gặp một nam nhân toàn thân đẫm máu.
Muội muội nắm lấy tay ta:
"Tỷ tỷ, tỷ cứu chàng ấy đi."
Người này… ta biết.
Kiếp trước, ta đã bảy lần nối xương, thông mạch cho hắn, còn khoét máu nơi đầu tim để giải độc, vì thế mà mang bệnh trong người.
Sau khi tỉnh lại, hắn đem lòng ái mộ ta.
Ai ai cũng ngưỡng mộ ta được gả cho hoàng tử.
Chính ta cũng từng cho rằng, cả đời này sẽ cùng hắn bạc đầu giai lão.
Cho đến ngày muội muội tự vẫn.
Thế là hắn bóp cổ ta, đè mạnh ta xuống giường mà làm nhục:
"Uyển Nhi đã nói hết mọi chuyện trong thư tuyệt mệnh rồi. Nàng ấy mới là Phật nữ chân chính rút trúng thẻ. Nếu không phải vì ngươi cố ý khoe khoang, chèn ép nàng ấy để thể hiện bản thân thì ta và nàng ấy đã sớm nên duyên phu thê."
Lúc ấy ta mới biết...
Thì ra người hắn yêu từ đầu đến cuối, chưa từng là ta.
Mở mắt lần nữa.
Ta trở về đúng ngày rời Phật tự trở về Thẩm gia.
Đời này… ta sẽ thành toàn cho các người.
…