"Ngươi tưởng ngươi nói không phải, ta sẽ tin sao?" Gã mặt sẹo hung ác nói.
Gã cầm một con d.a.o cong, dưới ánh mặt trời lóe lên hàn mang màu xanh lạnh lẽo.
"Các ngươi tốt nhất ngoan ngoãn giao Kinh Thiên Kiếm và Liệt Hỏa Tiên ra đây, nếu không..." Gã mặt sẹo cười lạnh liên tục, nói:"Con d.a.o này của ta có tẩm kịch độc, chỉ cần dính một chút sẽ trúng độc bỏ mạng..."
Nói xong, gã lộ ra biểu cảm tà ác, thè chiếc lưỡi dài l.i.ế.m một cái lên thân d.a.o.
Sủng Ái:"..."
Thư sinh:"..."
"Có... có độc..." Miệng gã mặt sẹo sùi bọt mép, biểu cảm vặn vẹo ầm ầm ngã xuống đất, làm bụi bay mù mịt.
[Hahaha, giang hồ này thật sự quá vui rồi, từng tên đều tấu hài như vậy.] Phấn Cửu Cửu điên cuồng nhả rãnh. [Không biết đám người tiếp theo có ngu xuẩn như thế này không.]
Lời của bản miêu vừa dứt, vài kẻ mặc áo đen xông ra.
"Yêu nữ, ngươi lại đang hại người!" Bọn chúng thi nhau cầm lợi kiếm, thân kiếm bộc lộ mũi nhọn, trong không khí tràn ngập mùi m.á.u tanh nhàn nhạt.
[Hàng thật tới rồi.] Phấn Cửu Cửu nghiêm túc nói.
Sủng Ái ôn hòa nói:"Các ngươi không thấy gã ta tự sát sao?"
"Yêu nữ, ngươi đang yêu ngôn hoặc chúng, vị thiếu hiệp này đang yên đang lành sao có thể tự sát!" Một lão giả bịt vải đen nói.
Lúc Sủng Ái xuất phát trên mặt đã đeo mặt nạ, giờ phút này đôi môi dưới chiếc mặt nạ tinh xảo hơi nhếch lên một độ cong tàn nhẫn, trong đôi mắt đen lóe lên hàn mang.
"Gã nói trên d.a.o có kịch độc, tự mình l.i.ế.m một cái liền bị độc c.h.ế.t."
Đám người nhìn lại, quả thật là bị độc c.h.ế.t.
"Ngược lại là các ngươi, từng tên đều bịt vải đen, không dám lộ mặt thật..." Nàng nhạt nhẽo quét mắt, nói:"Là muốn mưu đồ gây rối sao?"
"Yêu nữ, bớt nói nhảm! Chúng ta muốn thay trời hành đạo!" Một kẻ cười khẩy.
Sủng Ái nhìn sắc trời một chút, nói:"Ta không muốn g.i.ế.c người, nhưng... các ngươi còn không đi, vậy thì chỉ có thể đi gặp Diêm Vương thôi."
"Khẩu xuất cuồng ngôn!" Một kẻ cầm kiếm đ.â.m về phía Sủng Ái.
Chỉ thấy——
Thân hình Dung Thiếu Khanh bên cạnh Sủng Ái lóe lên, trực tiếp bóp cổ kẻ đó vặn gãy, tiếng xương cổ gãy vụn vang lên trong khu rừng nghe rợn người.
"G.i.ế.c đi." Sủng Ái mỉm cười nói:"Dù sao... chúng ta cũng là tà giáo mà."
Thân hình Dung Thiếu Khanh như quỷ mị, phiêu nhiên lướt qua đám người, thủ đoạn g.i.ế.c người sấm rền gió cuốn, mỗi lần đều là một chiêu đoạt mạng.
"A a a——" Sau tiếng kêu t.h.ả.m thiết, trong rừng la liệt t.h.i t.h.ể của vài kẻ.
"Yêu nữ, đi c.h.ế.t đi!" Đột nhiên một kẻ từ lùm cây sau lưng Sủng Ái lao ra.
Dung Thiếu Khanh ở xa căn bản không ngăn cản được thanh kiếm đó, mắt thấy sắp đ.â.m vào cơ thể Sủng Ái.
Thiếu nữ tựa như bị dọa sợ quay người lại, bắt lấy cổ tay tên áo đen, trong một cái xoay người——
"Phập", thanh kiếm dứt khoát đ.â.m vào trong cơ thể.
Tên áo đen kinh hãi quỳ rạp xuống đất, phần bụng của gã bị thanh kiếm xuyên thủng từ trước ra sau, m.á.u tươi chảy ròng ròng trên mặt đất.
"Mặc dù ta không có nội lực, nhưng các ngươi chưa gì đã quá coi thường ta rồi." Khóe môi Sủng Ái nhếch lên một độ cong nhàn nhạt, khẽ thở dài:"Đối phó với loại sát thủ như ngươi, ta là giỏi nhất đấy."
Dung Thiếu Khanh bay v.út qua một chưởng đ.á.n.h bay tên áo đen, áy náy nói với Sủng Ái:"Là ta sơ suất."
"Không sao." Nàng dùng giọng điệu nhạt nhẽo nói:"Đừng để có lần sau."
Dung Thiếu Khanh thu dọn lại đồ đạc, hỏi:"Sư phụ, chúng ta muốn đi đâu?"
"Núi Không Thiền." Sủng Ái đưa mắt nhìn về phía xa, ý cười bên môi lạnh lẽo:"Đi thăm Liễu Không đại sư một chút, tính toán sổ sách."