“Bổn thiếu gia bảo em đi đường vòng lúc nào?” Quyền Thiếu Trạch khẽ c.ắ.n môi cô, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô.
Sủng Ái ngửa đầu ra sau né tránh nụ hôn thân mật của anh, cười híp mắt nói: “Quên thật rồi à?”
Cô vươn tay vuốt ve khuôn mặt tuấn mỹ của anh, chớp chớp mắt, nói: “Hôm đó ở bệnh viện...”
Quyền Thiếu Trạch: “...” Mặt thiếu gia đau quá!
Ác thiếu kiên quyết không thừa nhận, nói: “Không nhớ.”
Ngón tay trắng trẻo thon dài của Sủng Ái ấn lên đôi môi bạc tình của anh, nói: “Có cần tôi giúp anh nhớ lại không?”
“Không cần đâu.” Quyền Thiếu Trạch c.ắ.n lấy ngón tay cô, cười vô lại: “Em có thể thấy bổn thiếu gia thì đi đường vòng, bổn thiếu gia đến theo đuổi em là được chứ gì.”
Sủng Ái hừ một tiếng rút tay về, chùi chùi lên bộ quần áo đắt tiền của anh, nói: “Anh tuổi ch.ó à, thích c.ắ.n lung tung.”
“Nếu em nguyện ý để bổn thiếu gia c.ắ.n.” Ánh mắt Quyền Thiếu Trạch tà ác nói: “Bổn thiếu gia liền nguyện ý làm ch.ó.”
Sủng Ái nghe vậy khẽ nheo mắt, lộ ra một tia mị ý, nói: “Vậy anh sủa hai tiếng ch.ó nghe thử xem.”
“Gâu gâu~” Quyền Thiếu Trạch trầm giọng sủa hai tiếng.
Sủng Ái: “...” Còn chút liêm sỉ nào không vậy!
Quyền Thiếu Trạch nhếch môi cười, nói: “Bây giờ bổn thiếu gia có thể c.ắ.n em được rồi chứ.”
Nói xong, anh cúi đầu hung hăng hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô, tựa như cuồng phong bạo vũ ập đến. Chiếc lưỡi ấm áp quấn lấy chiếc lưỡi mềm mại của cô, tham lam hút lấy hơi thở ngọt ngào của cô.
Thiếu nữ xinh đẹp được thiếu niên cao lớn tuấn mỹ ôm vào lòng, trao nhau nụ hôn ngọt ngào.
Cảnh tượng này lọt vào mắt ba Ôn đang ở trong thư phòng trên lầu, chiếc cốc trong tay suýt chút nữa thì rơi vỡ.
Không lập tức đồng ý lời cầu hôn của tên ác thiếu nào đó quả nhiên là quyết định đúng đắn, bông hoa nâng niu nuôi dưỡng cứ thế bị hái trộm rồi, tức c.h.ế.t lão cha này mất!
-
Nhà họ Hàn.
“Hàn Dĩ Thần!” Ba Hàn nổi trận lôi đình mắng: “Thằng ngu này, nghịch t.ử, rốt cuộc mày nghĩ cái gì vậy?! Cuộc liên hôn giữa nhà họ Hàn và nhà họ Ôn là nói hủy là hủy được sao?”
Hàn Dĩ Thần lạnh lùng nói: “Nhà họ Ôn đã đồng ý hủy hôn rồi.”
“Mày cút, mày cút ra ngoài cho lão t.ử!” Ba Hàn tức muốn c.h.ế.t, mất đi cuộc liên hôn với một đại gia tộc đồng nghĩa với việc mất đi lợi ích thương mại khổng lồ.
Hàn Dĩ Thần lạnh lùng bước ra ngoài, lái xe đi thẳng đến nhà họ Bạch.
Xe đỗ bên ngoài nhà họ Bạch, anh ta nhìn căn phòng đang sáng đèn trên lầu. Thực ra, anh ta cũng không biết tại sao mình lại giống như trúng tà mà thích Bạch Mạt Mạt.
Cứ như thể —— định mệnh chỉ có thể thích ả vậy.
Hàn Dĩ Thần ngồi một lát, lấy điện thoại ra gọi cho Bạch Mạt Mạt.
Bạch Mạt Mạt nhận được điện thoại của Hàn Dĩ Thần, vội vàng nuốt miếng khoai tây chiên trong miệng, nói: “Dĩ Thần~”
“Anh đang ở dưới lầu nhà em.” Hàn Dĩ Thần trầm giọng nói.
Bạch Mạt Mạt hoảng hốt, nhìn quanh bốn phía, căn phòng bừa bộn như chuồng lợn, ả vừa hoảng hốt vừa vui mừng nói: “Dĩ Thần, anh đợi chút, em xuống ngay đây.”
Nói xong, ả liền cúp điện thoại, vội vã đặt đồ ăn vặt lên bàn, thu dọn quần áo nhét vào tủ, thay một bộ quần áo rộng rãi rồi mới xuống lầu.
“Dĩ Thần.” Bạch Mạt Mạt nhìn Hàn Dĩ Thần có chút tiều tụy trong xe, xót xa hỏi: “Anh sao vậy? Xảy ra chuyện gì rồi sao?”
Hàn Dĩ Thần nhìn ả im lặng.
Bạch Mạt Mạt có chút hoảng hốt, nói: “Dĩ Thần, hay là lên nhà em ngồi một lát nhé.”
Hàn Dĩ Thần gật đầu, mở cửa bước xuống xe, theo Bạch Mạt Mạt lên lầu.
Vừa bước vào phòng Bạch Mạt Mạt, anh ta liền cau mày. Đồ ăn vặt chất đống, tủ quần áo đóng không kín lộ ra những bộ quần áo lộn xộn, trong không khí còn có chút mùi lạ.
Đúng lúc này ——
Nhạc chuông điện thoại của Hàn Dĩ Thần dồn dập vang lên.
*Bỏ phiếu tháng nhân đôi, phiếu đề cử xin hãy dành cho "Nữ Đế", ai có phiếu tháng xin hãy bỏ cho truyện cũ "Nam Thần", cảm ơn~*