Vân Chi đau đớn trợn trừng hai mắt, giãy giụa trên mặt đất vài cái, không cam lòng tắt thở.
“Vân Chi!!!” Khuôn mặt Thu Tư Vũ tràn đầy vẻ không thể tin nổi, đau lòng nhìn Vân Chi ngã gục trên mặt đất.
Mọi người đều không nhìn rõ tên "thư sinh" kia ra tay thế nào, đại đệ t.ử của Thủy Nguyệt Cung cứ như vậy mà bị g.i.ế.c c.h.ế.t.
Tuy nói người lăn lộn trong giang hồ, sẽ có ngày phải chịu đao kiếm.
Nhưng kẻ ra tay quyết đoán tàn nhẫn như vậy chỉ là một thiếu niên mười mấy tuổi, khiến người ta không khỏi ớn lạnh sống lưng.
“Ây da, ngại quá nha, lỡ g.i.ế.c c.h.ế.t đồ đệ yêu quý của ngươi rồi...” Sủng Ái liếc nhìn thiếu niên đứng bên cạnh, nói: “Thư sinh, làm tốt lắm nha~”
“Thư sinh?!” Có người kinh hô thành tiếng.
“Hắn chính là ‘Ngọc Diện Thư Sinh’ trong lời đồn giang hồ?!”
Một nửa số người hoảng hốt lùi sang một bên, thiếu niên mặc y phục màu xanh nhạt, khuôn mặt đẹp như ngọc, chẳng phải chính là "Ngọc Diện Thư Sinh" trong lời đồn giang hồ sao.
“Bọn họ là người của Tà Giáo, đó là Ngọc Diện Thư Sinh và sư phụ của hắn!”
“Người của Tà Giáo đến Thanh Thành làm gì? Muốn g.i.ế.c ai?”
“...”
Những người trong giang hồ từng nghe qua danh hiệu của Ngọc Diện Thư Sinh đều nghiến răng nghiến lợi.
Thảo nào nữ nhân kia lại cuồng vọng buông lời: Giang hồ này, người nàng muốn g.i.ế.c, chưa bao giờ sống quá một nén nhang.
Ánh mắt Sủng Ái nhạt nhẽo quét một vòng, những người bị ánh mắt nàng lướt qua đều run rẩy hai hàm răng, sợ bị nàng nhắm trúng.
Tà Giáo, đúng như tên gọi—— tà sát.
Tâm trạng vui vẻ →_→ g.i.ế.c người.
Tâm trạng không vui →_→ g.i.ế.c người.
Tóm lại, chính là một đám ác ma g.i.ế.c người điên cuồng.
“Ha ha~” Trên khuôn mặt đẹp như hoa phù dung của Sủng Ái tràn ngập ý cười, ôn tồn mỉm cười nói: “Mọi người đừng sợ, hiện tại ta sẽ không g.i.ế.c các ngươi đâu.”
Hiện tại???
Vậy sau này thì sao!
Bầu không khí trong đại sảnh ngột ngạt đến mức khiến người ta không thở nổi.
Cuối cùng—— “A!” Có người đột nhiên đụng đổ ghế đẩu rồi bỏ chạy ra ngoài.
Trên trán chưởng quầy toát mồ hôi hột, thấp thỏm nhìn chằm chằm tình hình trong đại sảnh, Thanh Thành Vân Vụ Sơn Trang tổ chức Võ Lâm Đại Hội, người trong giang hồ đến gây sự rất nhiều.
Vì vậy, khách sạn đã có giao ước ba điều với người trong giang hồ, không được gây sự trong khách sạn, kẻ vi phạm sẽ không được tham gia Võ Lâm Đại Hội.
Nhưng, hiện tại kẻ gây chuyện lại là Tà Giáo trong lời đồn giang hồ, còn người bị gây chuyện lại là Thủy Nguyệt Cung lừng lẫy danh tiếng.
“Keng——” Thanh Liên Kiếm trong tay Thu Tư Vũ tuốt khỏi vỏ.
Mấy nữ đệ t.ử của Thủy Nguyệt Cung bao vây Sủng Ái và Dung Thiếu Khanh lại, ai nấy đều cầm lợi kiếm lấp lánh hàn quang trong tay.
Dung Thiếu Khanh chắn trước mặt Sủng Ái, trong tay ngưng tụ nội lực, trong mắt là sát ý khát m.á.u.
“Nè~ Ngươi thật sự quyết định muốn đ.á.n.h với đồ đệ của ta sao?”
Sủng Ái thò đầu ra từ sau lưng thư sinh, cười tủm tỉm nói: “Sẽ c.h.ế.t đó nha.”
Sắc mặt Thu Tư Vũ lúc âm lúc tình, Ngọc Diện Thư Sinh ra tay g.i.ế.c c.h.ế.t Vân Chi, nàng ta cũng giống như những người trong giang hồ ở đại sảnh, không nhìn rõ động tác chiêu thức của hắn, nội lực của thiếu niên yêu tà này e là còn trên cả nàng ta.
Huống hồ... nàng ta còn phải tham gia Võ Lâm Đại Hội của Vân Vụ Sơn Trang, không thể đại náo ở đây mà bị thương được.
“Các ngươi g.i.ế.c Vân Chi, từ nay về sau chính là kẻ thù của Thủy Nguyệt Cung!”
Thu Tư Vũ thu kiếm lại, vung tay áo ra lệnh cho người khiêng t.h.i t.h.ể Vân Chi rời khỏi khách sạn.
“Thư sinh, chẳng lẽ ta có nói muốn làm bạn với người của Thủy Nguyệt Cung sao?” Sủng Ái xoa xoa cằm, làm ra vẻ suy nghĩ.
Dung Thiếu Khanh thu liễm sát ý trên người, hỏi: “Có muốn đi g.i.ế.c bọn họ không?”
Sủng Ái ôn hòa mỉm cười giáo d.ụ.c: “Chúng ta đừng g.i.ế.c người bừa bãi.”
Mọi người:!!!
Ở đây có một tên thần kinh Tà Giáo đạo đức giả.
Vừa rồi là ai bảo đồ đệ tàn nhẫn độc ác g.i.ế.c c.h.ế.t một nữ nhân hả?!