“Ồ, vậy sao?” Sủng Ái hơi kinh ngạc, nói: “Ngươi cảm thấy mình rất lợi hại sao.”
Lãnh Cô Hàn dùng kiếm chỉ vào nàng, lạnh lùng nói: “Hôm nay sẽ dùng mạng của ngươi để khai phong cho Vô Ảnh Kiếm.”
“Lại là Vô Ảnh Kiếm!”
“Vô Ảnh Kiếm cũng tái xuất giang hồ rồi, không ngờ nó lại rơi vào tay một tiểu t.ử vô danh...”
“Vô Ảnh Kiếm cũng là danh kiếm lọt top 10 trên binh khí phổ giang hồ đó...”
“...”
Người trong giang hồ kinh ngạc bàn tán, Võ Lâm Đại Hội lần này quả thực vô cùng đặc sắc.
Nhưng mà.
Bọn họ đột nhiên có một dự cảm không lành.
Thanh Liên Kiếm xếp thứ tư trên binh khí phổ đều bị d.a.o chẻ củi màu đen c.h.é.m gãy, vậy thì Vô Ảnh Kiếm...
“Thiếu hiệp, xin nương tay!” Một kiếm hiệp lớn tiếng hô.
Lãnh Cô Hàn liếc mắt một cái, lạnh lùng nói: “Lẽ nào ngươi muốn cầu xin cho yêu nữ Tà Giáo?”
“Không, ta chỉ tiếc cho thanh kiếm trong tay ngươi thôi.” Kiếm hiệp thẳng thắn nói.
Kiếm tốt lọt top 10 trên binh khí phổ giang hồ không nhiều, Vô Ảnh Kiếm ngàn vạn lần đừng gãy, đến lúc đó các hiệp sĩ sẽ khóc ngất trong nhà xí mất.
Lãnh Cô Hàn hừ lạnh một tiếng, nói: “Vô Ảnh Kiếm đã được một vị tiền bối đúc lại, sánh ngang với thần kiếm kinh diễm giang hồ năm xưa - ‘Kinh Thiên’, khu khu một con d.a.o chẻ củi sao có thể c.h.é.m gãy nó.”
#Kinh Thiên Kiếm: Chỉ là d.a.o chẻ củi?#
Chậc chậc chậc.
Sủng Ái cười lạnh trong lòng, flag của ai đó dựng lên kêu leng keng rồi kìa.
“Ngứa quá... Ta ngứa quá...” Trình Cẩm Sắt bị lãng quên lại bắt đầu kêu la, bộ dạng không thể chịu đựng nổi, “Mau cứu ta với...”
Ây da, suýt chút nữa thì quên mất hắc liên hoa nào đó.
Sủng Ái vung Liệt Hỏa Tiên quất tới, chát một tiếng đ.á.n.h lên người nàng ta.
“A!” Trình Cẩm Sắt khóc lóc t.h.ả.m thiết kêu lên: “Nữa đi...”
“Yêu nữ! Ngươi còn dám đả thương người!”
Đôi mắt Lãnh Cô Hàn như muốn phun lửa, vung tay tạo ra một kiếm hoa, đ.â.m về phía Sủng Ái.
Đúng lúc này.
“Keng——” Kiếm và ngọc tiêu va chạm phát ra âm thanh thanh thúy.
“Là ngươi!” Kiếm mi của Lãnh Cô Hàn nhíu lại.
"Ngọc Diện Thư Sinh" mà người người khiếp sợ trong lời đồn giang hồ.
Hắn tuy mặc một bộ trường bào thư sinh màu trắng trơn, trên khuôn mặt đẹp như ngọc không có biểu cảm gì, nốt ruồi lệ dưới khóe mắt lại hiện lên vài phần yêu tà.
“Ta ngược lại muốn xem xem ngươi có đáng sợ như trong truyền thuyết hay không.” Lãnh Cô Hàn vung kiếm tấn công Dung Thiếu Khanh.
Chiêu thức của hai người quá nhanh, mắt thường của mọi người đều không nhìn rõ, chỉ có thể nhìn thấy một đạo hư ảnh màu lam và một đạo màu xanh.
Đột nhiên.
Chỉ nghe thấy một tiếng giòn giã.
Lãnh Cô Hàn đã tách khỏi Dung Thiếu Khanh, ngọc tiêu trên mặt đất đã gãy thành hai đoạn.
“Ngọc tiêu mất rồi, ta xem ngươi còn làm được gì.” Lãnh Cô Hàn cười lạnh một tiếng.
“Ha ha ha...” Sủng Ái nhếch môi cười vui vẻ, trong đôi mắt đen lấp lánh hàn quang, nói: “Nếu ngươi cho rằng ngọc tiêu là v.ũ k.h.í của hắn, vậy thì sai lầm lớn rồi.”
“Cái gì?!” Chẳng lẽ không phải như vậy sao!
Gần như tất cả mọi người đều cho rằng ngọc tiêu trong tay Ngọc Diện Thư Sinh là v.ũ k.h.í của hắn.
“Đó chỉ là cầm cho vui (ra vẻ) thôi.”
Sủng Ái liếc Lãnh Cô Hàn một cái, trong tay tiếp tục quất Trình Cẩm Sắt, u u nói: “Thư sinh, lên đi.”
Để người trong giang hồ đều xem xem cái gì gọi là——
Thập bộ sát nhất nhân, thiên lý bất lưu hành.
“Vâng, sư phụ.”
Thân hình Dung Thiếu Khanh như quỷ mị, trong chớp mắt xuất hiện trước mặt Lãnh Cô Hàn, vung chưởng đ.á.n.h về phía l.ồ.ng n.g.ự.c hắn.
Lãnh Cô Hàn hoảng hốt nâng kiếm lên đỡ, nhưng lại cảm nhận được một luồng sức mạnh không thể chống cự, bị đ.á.n.h bay xa mười mấy trượng.
“Phụt” Hắn mạnh mẽ phun ra một ngụm m.á.u tươi.
Lãnh Cô Hàn lau vết m.á.u trên khóe miệng, hung tợn nói: “Đã như vậy, ta cũng không cần nương tay nữa.”
*
—— Lý Bạch 《Hiệp Khách Hành》