14
Không còn đường nào để đi, ta nhân lúc ánh trăng còn sáng, lặng lẽ mò vào từ đường.
Nào ngờ, bên cạnh bàn thờ đã có một bóng người đứng đó.
Khi không mở miệng, người ấy quả thực là một thiếu niên tuấn mỹ, thân hình như ngọc thụ, mái tóc đen dài tựa thác nước...
Nhưng hễ cất lời là khiến người ta ghét đến quỷ thần cũng phải tránh.
"Ngươi tới đây làm gì?"
"Ta tới bái Bồ Tát."
"Bùn đất nặn thành Bồ Tát thì có gì đáng bái? So được với ngọc Bồ Tát là ta sao?"
Bạch Ngọc Bồ phất tay hất rơi chân đèn, rồi như một pho tượng ngọc được chạm khắc tinh xảo, ung dung nằm lên bàn thờ.
Tựa như lần đầu gặp gỡ, khóe môi hắn vẫn mang ý cười, ánh mắt cũng đầy vẻ từ bi, nhưng tất cả chỉ là hờ hững, chẳng mấy để tâm.
"Ngày nào cũng bị nhốt trong Phật đường buồn chán đến ngột ngạt thế này, ta còn tưởng trong lòng ngươi... có hận chứ."
"Hận điều gì?" Ta lắc đầu. "Bồ Tát cho ta cơm ăn."
Lời phủ nhận của ta khiến hắn vô cùng không vui.
"Hừ. Ta đau đến sắp c.h.ế.t cũng chẳng ai đoái hoài, ngươi lặn lội đến từ đường, vậy mà chỉ để nói với ta mấy lời ấy?"
Tiếp đó là một tràng oán trách không dứt, nào là oan gia, nào là ma quỷ, nào là đồ lòng dạ sắt đá...
Tóm lại, chẳng có câu nào dễ nghe.
Bị hắn lải nhải đến mức mặt nóng bừng, ta đành chủ động hỏi:
"Để ta xem vết thương của ngươi."
Ta đưa tay vén những lọn tóc ướt rối bên thái dương hắn lên, chỉ thấy xương quai xanh hiện lên như một vầng trăng khuyết, lại bị vạt áo rộng che khuất. Mấy vệt roi mảnh đỏ hằn ngang da thịt, kéo dài trong tầm mắt, tựa cành hồng mai rơi trên nền tuyết, vừa rực rỡ lại vừa thê lương.
"Phu nhân quả thật nhẫn tâm."
Ta cầm hộp cao t.h.u.ố.c, cẩn thận bôi từng chút lên những vết sưng đỏ ấy.
Chỉ một chút t.h.u.ố.c chạm vào da, trên trán Bạch Ngọc Bồ đã lấm tấm mồ hôi như mưa phùn dày đặc. Từng giọt men theo hàng mi dài rơi xuống. Sắc mặt hắn trắng bệch như tờ giấy, khiến nốt ruồi son giữa mày càng thêm đỏ rực.
"Nữ sư phụ... nhẹ một chút..."
"Đau..."
Ngoài miệng ta đáp "được", nhưng mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, trong đầu chỉ không ngừng lặp đi lặp lại khúc tụng niệm trang nghiêm kia.
—— Nơi nào có Phật của cây cối khắp thiên hạ lâm viên?
—— Nơi nào có Phật của cành cành lá lá đều rạng ánh quang minh?
—— Nơi nào có Phật của dòng cát chảy hai bờ giang hồ?
Ta vừa định niệm đến câu "tám vạn bốn ngàn A Di Đà Phật", thì thiếu niên đã mềm nhũn như cành liễu trong gió, bất ngờ ngã vào lòng ta.
"Nữ sư phụ, câu hỏi hôm đó của ngươi... hôm nay ta có đáp án rồi."
"Hả?"
"Chuyện ấy... đương nhiên phải là đôi bên đều có tình thì mới có ý nghĩa."
Ta ngẩn người hồi lâu mới hiểu hắn đang nói điều gì, nhất thời mặt đỏ tới mang tai.
"Lời này của ngươi là có ý gì?"
"Ngươi thấy là ý gì, thì chính là ý đó."
...
Thấy ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi không đáp, thiếu niên mang theo vài phần yêu khí trước mắt khẽ nhướng mày.
"Vậy ngươi thấy... hai chúng ta như thế này, có được tính là lưỡng tình tương duyệt không?"
Hắn gối đầu lên đùi ta, ngẩng mặt nhìn từ dưới lên.
Đôi mắt sáng trong như lưu ly.
Đôi môi mỏng thanh tú như nét b.út phác họa.
Khoảnh khắc ấy, không một lời nói, lại tựa như đang lặng lẽ quyến rũ.
Toàn thân ta khẽ run, chẳng thể thốt nổi một chữ.
Chỉ thấy môi đỏ của Bạch Ngọc Bồ khẽ hé, thanh âm trong trẻo như ngọc châu rơi xuống.
"Xuân Hoa, ta chỉ hỏi ngươi một câu..."
"Giữa ta và Bồ Tát... ai đẹp hơn?"
14
Có những người, dường như sinh ra đã thuộc về đêm trăng với ánh mắt lưu chuyển ấy.
Chỉ cần đầu ngón tay hắn khẽ chạm một cái, lông tơ toàn thân ta đã dựng đứng, tâm hỏa bùng lên như lửa cháy lan đồng cỏ.
Nhiều năm sau, ta đã chẳng còn nhớ khi ấy mình đã trả lời thế nào, chỉ nhớ rằng tim chúng ta kề sát nhau đến vậy, tựa như có một chú chim non đang nhảy nhót trong l.ồ.ng n.g.ự.c, non nớt mà tràn đầy sức sống.
Thân thể dường như cũng trở nên nhẹ bẫng, ý thức hỗn độn trôi dạt ra ngoài, giống như được nâng lên thành một đóa sen.
Không biết mình cầu điều gì, cũng chẳng biết mình muốn điều gì, nhưng trong lòng lại chưa từng có cảm giác thỏa mãn đến thế.
Đến cả vị Bồ Tát trên đỉnh đầu...
Ta cũng mặc kệ.
Từ đầu đến cuối, ngài chỉ lặng lẽ cúi nhìn chúng ta.
15
Từ đó về sau, hễ đêm nào trăng lên, ta lại lén gặp Bạch Ngọc Bồ.
Ban ngày bái một vị Bồ Tát bằng đất.
Ban đêm lại bái một vị Bồ Tát bằng ngọc.
Thế nhưng hai vị nữ chủ nhân còn lại trong phủ lại hoàn toàn chẳng hề hay biết.
Một hôm, đại tỷ tới tìm ta.
Gần đây nàng dường như đầy đặn hơn trước, ngay cả vòng eo vốn thon nhỏ cũng nở ra một vòng.
Nói là đến tìm ta, nhưng vừa mở miệng đã hỏi về Bạch Ngọc Bồ.
"Tống gia, gần đây ngài có nhìn thấy Cửu ca nhi không?"
Ta đáp:
"Chưa từng."
Nàng "ồ" một tiếng, rồi quay sang oán trách với mẫu thân:
"Gần đây cũng chẳng biết đệ ấy làm sao, ngày nào cũng chẳng thấy bóng dáng. Chẳng lẽ... đã có người trong lòng rồi?"
Đây quả thực là một đề tài hay.
Một mặt ta niệm kinh, một mặt lặng lẽ dựng tai nghe lén.
Chỉ nghe Bạch phu nhân thở dài:
"Nó mà phải lòng một vị khuê tú thì cũng thôi đi. Đằng này ngày ngày rong ruổi khắp đầu đường cuối ngõ, có thể gặp được nữ t.ử tốt đẹp gì chứ?"
Đại tỷ nghe vậy che miệng cười trộm.
"Nhỡ đâu không phải khuê tú, mà Cửu đệ cứ nhất quyết đòi cưới về làm thê t.ử thì người định làm sao?"
"Con hỏi ta làm sao à?"
Bạch phu nhân hừ lạnh.
"Nó chỉ cần chịu thi đỗ công danh, cho dù cưới một ni cô về nhà, ta cũng giơ cả hai tay tán thành!"
"Phụt..."
Nghe đến đó, ta phun thẳng một ngụm trà.
Bạch phu nhân thấy vậy liền cau mày.
"Ngươi làm sao thế?"
Mồ hôi lạnh trên trán ta túa ra.
"Trà... trà nóng quá."
Bà cũng không trách cứ thêm, trái lại còn vỗ nhẹ lên vai ta, dường như bỗng nổi hứng hỏi:
"Tống gia, ngươi thấy Cửu ca nhi nhà ta thế nào?"
"Ta... ta là người xuất gia, sao tiện đ.á.n.h giá?"
"Ôi, ngươi không nói ta cũng biết."
Hốc mắt Bạch phu nhân bỗng đỏ lên.
"Nó dung mạo đẹp đẽ, đầu óc lại thông minh, chỉ là chẳng chịu đứng đắn."
"Ngươi xem đi, kỳ thi mùa xuân sắp tới rồi mà nó cứ khăng khăng không chịu lên kinh. Cứ tiếp tục lãng phí thời gian thế này, sau này ta biết ăn nói thế nào với tổ tông dưới suối vàng?"
Thấy mẫu thân khóc đến thở chẳng ra hơi, đại tỷ vội vàng vuốt n.g.ự.c an ủi.
Ta vốn định thuận miệng khuyên giải vài câu, nào ngờ Bạch phu nhân lại nắm c.h.ặ.t lấy hai tay ta.
"Tống gia, hay là ngươi cũng giúp ta khuyên Cửu ca nhi đi."
"Ngươi là người xuất gia, biết đâu nó lại chịu nghe."