Quan trọng hơn cả, những ngày đầu mới đăng cơ, hắn đối xử với ta quả thực không tệ.

Ta sợ lạnh, hắn liền sai người tăng thêm than trong lò sưởi.

Ta đau dạ dày, mỗi lần tan chầu trở về, hắn đều nhớ mang cho ta món sữa tô lạc mà ta thích.

Đã từng có một khoảng thời gian, ta thật sự tin rằng hắn sẽ thương ta cả đời.

Cho đến khi Vân Kiến Vi trở về.

Mọi thứ cũng từ đó mà thay đổi.

Thực ra, ta đã biết đến sự tồn tại của nàng từ rất lâu.

Đêm tân hôn hôm ấy, Tiêu Cảnh Diễm uống say đến mức không còn tỉnh táo.

Hắn ôm lấy ta, nhưng trong miệng lại không ngừng gọi tên "Kiến Vi".

Ta im lặng rất lâu.

Cuối cùng, ta vẫn kéo chăn đắp lại cho hắn.

Sáng hôm sau tỉnh lại, hắn không nhắc đến chuyện đêm qua.

Ta cũng không hỏi.

Bởi ở chốn hoàng cung này, tình cảm dành cho một người vốn là thứ chẳng đáng giá bao nhiêu.

Sau này, theo thời gian trôi đi, ta cũng dần nghĩ thông suốt.

Không được yêu thì thôi.

Dù sao ta vẫn còn danh phận Hoàng hậu, có bạc vàng trong tay, lại có thể diện.

Bây giờ thì càng tốt.

Đến ngôi vị Hoàng hậu ta cũng chẳng còn, cuộc sống ngược lại càng thêm tự do thoải mái.

Nghĩ đến đó, tâm trạng ta lập tức vui vẻ hẳn lên.

Ta ngồi trong Phụng Nghi Cung, cẩn thận kiểm lại sổ sách thu chi của ngày thứ hai.

Lại kiếm được tròn năm ngàn lượng bạc!

Cùng lúc ấy, tại Ngự Hoa Viên.

Tiêu Cảnh Diễm đang cùng Vân Kiến Vi tản bộ.

Đèn cung đình khẽ lay theo gió, bóng hoa đung đưa dưới ánh sáng mờ nhạt.

Khung cảnh ấy nhìn thế nào cũng giống một đôi người cũ sau bao năm xa cách cuối cùng cũng có thể nối lại duyên xưa.

Nhưng Vân Kiến Vi đi được một đoạn thì đột nhiên dừng lại.

"Bệ hạ."

"Ừ?"

Nàng ngẩng đầu, chăm chú nhìn Tiêu Cảnh Diễm.

"Người thật lòng yêu ta sao?"

"Tất nhiên."

"Nhưng thiếp cứ cảm thấy... bây giờ người dường như quan tâm đến Lâm Chi Ý hơn."

Tiêu Cảnh Diễm lập tức nhíu mày.

"Nàng đừng nói linh tinh."

"Trẫm đã phế nàng ta rồi."

"Thật vậy sao?"

Vân Kiến Vi khẽ cong môi.

"Nhưng tối nay đã ba lần người mất tập trung."

"Hơn nữa, vừa rồi lúc đi ngang qua Phụng Nghi Cung, người còn quay đầu nhìn về phía đó."

Vân Kiến Vi là người rất thông minh.

Ngay sau khi trở về, nàng đã nhận ra thái độ của Tiêu Cảnh Diễm dành cho Lâm Chi Ý không còn giống trước kia.

Ngày trước, mỗi khi nhắc đến Lâm Chi Ý, giọng hắn luôn bình thản và xa cách.

Trong lời hắn, nàng chẳng qua chỉ là một vị Hoàng hậu hiểu chuyện, biết lễ nghĩa và làm tròn bổn phận.

Nhưng hiện tại thì khác.

Mỗi lần nhắc đến Lâm Chi Ý, hắn đều cau mày, tức giận và khó chịu.

Chỉ khi thật sự để tâm đến một người, cảm xúc mới dễ dàng bị đối phương tác động như vậy.

Vân Kiến Vi bỗng muốn bật cười.

Nàng rời khỏi kinh thành đã ba năm.

Vốn tưởng lần này trở về, nàng sẽ được nhìn thấy một vị quân vương vẫn một lòng si tình với mình.

Nào ngờ khi quay lại, nàng mới phát hiện vị Bệ hạ này dường như đã vô tình rơi vào một chiếc lưới khác.

Ở một nơi khác.

Ta đang ngồi trong Phụng Nghi Cung ăn lẩu.

Sau khi bị phế hậu, điều khiến ta vui nhất chính là từ nay chẳng còn ai quản thúc mình nữa.

Ta thậm chí còn sai tiểu trù phòng đặc biệt nấu một nồi lẩu dầu cay.

Tô Quý phi, Ninh Phi cùng mấy vị tần phi khác quây quần quanh bàn.

Khói nóng bốc lên nghi ngút, hương thơm cay nồng lan khắp phòng.

Tô Quý phi vừa ăn vừa xuýt xoa vì cay.

"Nồi lẩu này của muội đúng là tuyệt thật!"

Ninh Phi cũng gật đầu lia lịa.

"Ăn ngon hơn đám người vô dụng ở Ngự Thiện Phòng nhiều!"

Ta đắc ý đáp:

"Đương nhiên rồi!"

"Ta còn đặc biệt sai người ra dân gian học cách nấu đấy."

Mọi người đang ăn uống vui vẻ thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng thông báo.

"Bệ hạ giá lâm!"

Tiêu Cảnh Diễm bước vào.

Hiển nhiên hắn không ngờ Phụng Nghi Cung lúc này lại náo nhiệt đến vậy.

Đèn đuốc sáng trưng, tiếng cười nói vang lên không ngớt.

Trong không khí còn tràn ngập mùi cay nồng cùng hương thơm tươi mới của thức ăn.

Ta đang ngồi giữa một đám người, cười đến mức đôi mắt cong lên.

Áo ngoài vẫn khoác trên người, tay áo thì đã được xắn cao đến tận cổ tay.

Trong tay ta còn cầm đôi đũa, đang tranh miếng thịt với Tô Quý phi.

Tiêu Cảnh Diễm đứng ở cửa, nhất thời có chút thất thần.

Bởi đã rất lâu rồi, hắn chưa từng nhìn thấy một Lâm Chi Ý tràn đầy sức sống như vậy.

Vừa thấy hắn bước vào, tất cả mọi người đều cứng đờ.

Chỉ có ta vẫn tự nhiên như không, còn chủ động hỏi:

"Bệ hạ dùng bữa chưa?"

Tiêu Cảnh Diễm gần như theo bản năng đáp:

"Chưa."

“Vậy Bệ hạ ngồi xuống ăn cùng đi.”

Mọi người trợn tròn mắt.

Điên rồi sao?!

Phế hậu mời Hoàng đế ăn lẩu.

Mà Hoàng đế lại thật sự ngồi xuống!

Tiêu Cảnh Diễm vừa an tọa, ta đã thuận tay đưa cho hắn một đôi đũa.

"Miếng thịt cừu vừa nhúng xong, không vớt ra ngay sẽ bị dai."

Tiêu Cảnh Diễm cúi đầu nhìn chén nước chấm trước mặt.

Không hiểu sao, hắn chợt nhớ đến những ngày trước kia.

Lâm Chi Ý cũng từng thường xuyên tự tay pha nước chấm cho hắn.

Chỉ tiếc lúc ấy hắn chưa bao giờ để tâm đến những chuyện nhỏ nhặt đó.

Hơi nóng từ nồi lẩu không ngừng bốc lên.

Xung quanh vẫn là tiếng cười nói náo nhiệt.

Tô Quý phi lén nhìn Ninh Phi một cái, sau đó âm thầm lấy tờ giấy đặt cược ra.

Bữa lẩu này khiến cả hậu cung đều thấp thỏm.

Không một ai biết rốt cuộc Bệ hạ đến đây để hỏi tội, hay chỉ đơn giản là tới ăn ké.

Ninh Phi cũng lén lút cúi đầu, viết thêm một con số lên tờ cược.

Ta vô tình liếc thấy, liền hỏi:

"Muội lại cược gì đấy?"

Ninh Phi ghé sát lại, hạ giọng:

"Ta đổi sang cược đêm nay."

"Ta thấy tên cẩu Hoàng đế này sắp không chịu nổi nữa rồi."

Tiêu Cảnh Diễm lập tức ngước mắt.

“Trẫm nghe thấy hết.”

Không khí đang náo nhiệt bỗng trở nên gượng gạo.

Ta vội vàng gắp thêm một đĩa thịt cừu bỏ vào nồi.

"Đang dùng thiện thì đừng nói chuyện quốc sự."

Tiêu Cảnh Diễm cười lạnh.

"Vậy vừa rồi các nàng đang nói chuyện gì?"

Tô Quý phi lập tức cúi đầu.

"Bàn về cải thảo."

Ninh Phi đáp:

"Bàn về thịt gà."

Ta bình thản tiếp lời:

"Bàn về bạc."

Thái dương Tiêu Cảnh Diễm giật liên hồi.

Đúng lúc ấy, Tiểu Hà vội vàng chạy vào.

"Nương nương!"

"Bên ngoài lại có người tới đặt cược!"

"Là ai?"

"Là phu nhân của Hộ bộ Thị lang!"

"Nàng ta cược chuyện gì?"

"Cược Bệ hạ đêm nay sẽ ở lại Phụng Nghi Cung!"

"Phụt!"

Tô Quý phi lập tức phun thẳng ngụm trà ô mai trong miệng xuống đất.

Chương 4 - Phế Hậu Chỉ Muốn Kiếm Tiền - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia