Edit: Trứng ốp la

Tần Kiểu vừa thay trang phục xong, trên cổ vẫn còn hằn vết đỏ bị bóp đến phát rát. Dù muốn dùng kem nền che đi cũng không dám, sợ càng làm kích ứng. Cô không thể học Bàng Văn Văn mà tô một tầng phấn dày khắp người được.

Đành vậy, cô chỉ có thể hung hăng ghi thêm tên Bàng Văn Văn vào sổ thù.

Vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh, Tần Kiểu liền nhìn thấy một người đứng trước cửa sổ sát đất. Là một nam nhân cao ráo, bóng lưng thon dài, ngón tay kẹp một điếu t.h.u.ố.c, tựa hồ đang trầm ngâm suy nghĩ.

Ánh chiều tà ngoài cửa sổ đan xen với bóng đêm, bao phủ lên anh một lớp sáng mờ ảo. Chỉ đứng yên đó thôi, anh đã như bước ra từ một câu chuyện cũ, tự mang phong vị điện ảnh.

Khó trách từng có đạo diễn nổi tiếng đ.á.n.h giá anh là "trời sinh dành cho màn ảnh", bởi từng cái giơ tay nhấc chân đều toát lên khí chất riêng. Những điều này, không phải ai cũng học được.

Nghe tiếng động, nam nhân quay đầu lại nhìn cô. Ánh mắt anh trầm tĩnh, nhẹ nhàng mà nhìn sang, lại khiến người ta có cảm giác như xuân về hoa nở.

Tần Kiểu không ngờ Bùi Ngọc Sơ vẫn còn ở đây, cô cứ nghĩ anh đã rời đi rồi chứ? Nghĩ tới chuyện vừa rồi bị anh bóc mẽ trò diễn, mặt cô hơi nóng lên vì ngượng.

Cô còn đang do dự có nên bắt chuyện hay không, thì anh đã chủ động mở lời:

"Tần tiểu thư sửa trang phục xong rồi chứ?"

Tần Kiểu cũng thoải mái tiến lại gần, tỏ vẻ không có chuyện gì xảy ra: "Ừ, vừa rồi quên không cảm ơn anh, cảm ơn đã giúp tôi giải vây."

Bùi Ngọc Sơ dụi điếu t.h.u.ố.c đang cháy dang dở: "Không cần khách khí. Tôi nghĩ, cho dù không có tôi, Tần tiểu thư cũng có thể tự giải quyết."

Tần Kiểu: ...Ý là tôi bạo lực chăng?

Bất quá, vẻ mặt Bùi Ngọc Sơ vẫn ôn hòa như cũ, nhìn không ra chút nào ý giễu cợt.

"Kể cả vậy, tôi vẫn rất cảm ơn anh vì đã giúp tôi nhặt lại giọt nước nhỏ."

Bùi Ngọc Sơ nhìn cô, đáy mắt khẽ lay động một tia ý cười mờ nhạt, khiến lòng người run rẩy: "Không có gì. Thuốc mỡ này hiệu quả rất tốt, cô có thể thử bôi lên cổ."

Nói rồi, anh đưa cho cô một tuýp t.h.u.ố.c mỡ, ra hiệu cô bôi lên vết đỏ.

Tần Kiểu hai mắt sáng lên, xấu hổ ban nãy cũng bay biến: "Cảm ơn Bùi lão sư!"

Bùi Ngọc Sơ chỉ cười nhạt.

Tần Kiểu nghiêng đầu hỏi tiếp: "Bùi lão sư mang cả t.h.u.ố.c mỡ theo bên người à?"

Thấy cô có ý thăm dò, Bùi Ngọc Sơ khẽ cụp mắt.

Tần Kiểu mỉm cười thu liễm: "Nếu bất tiện trả lời thì cứ coi như tôi chưa hỏi."

Bùi Ngọc Sơ cong môi: "Không sao. Lúc mua t.h.u.ố.c đúng dịp cửa hàng có khuyến mãi, mua một tặng một. Thấy hiệu quả tốt nên giữ lại dùng."

"Ồ? Anh bị thương sao?"

"Không, là mua cho Nguyệt Nguyệt."

Tần Kiểu nghẹn lời: "... Nguyệt Nguyệt?"

"Con gái tôi." Bùi Ngọc Sơ đáp.

Tần Kiểu: "..."

Rõ ràng là một con ch.ó!

Cô là fan lâu năm mà không biết chắc?

Ngoài mặt cô vẫn giữ nụ cười: "Được dùng chung t.h.u.ố.c mỡ với con gái Bùi lão sư, tôi thật là vinh hạnh."

Giọng điệu có phần âm dương quái khí, khiến ý cười trong mắt Bùi Ngọc Sơ càng sâu thêm.

...

Bên kia, Tiêu Trạch vừa mới nằm xuống, đã nghe thấy đoạn đối thoại ái muội giữa Tần Kiểu và Bùi Ngọc Sơ, cơn bực trong lòng càng bốc lên.

Ôn quý phi nhẹ nhàng tựa vào người hắn, nhỏ giọng thở dài: "Ai... Tần tỷ tỷ sao lại có thể không màng danh tiết đến vậy? Không nghĩ đến thể diện hoàng thất chút nào. Nếu nàng thật lòng yêu Hoàng thượng, sao lại có thể mập mờ với ngoại nam như thế?"

"Cái đồ lả lơi ong bướm ấy! Trước mặt thì làm ra vẻ đoan trang, sau lưng lại đi khắp nơi câu dẫn đàn ông, đến cả người đã có gia đình cũng không tha! Hạ tiện!"

Tiêu Trạch tức đến đập nát cả bàn: "Mệt cho trẫm..." Còn từng lập nàng làm hoàng hậu!

Tần Kiểu khi còn sống, không chịu để hắn sủng hạnh nữ nhân khác, còn tuyên bố không thể chia sẻ phu quân. Khi đó hắn thế yếu, quyền lực nằm trong tay Tần gia, chỉ đành nhẫn nhịn để nàng bá chiếm hậu cung.

Vậy mà giờ đây, nữ nhân từng một mực giữ mình trong sạch ấy lại đi quyến rũ dã nam nhân — còn là kẻ đã có vợ con!

Tiêu Trạch nghẹn một bụng tức, làm sao mà ngủ cho được?