Thế là, sau ngày hôm đó.

Như những gì Hứa Chi Hằng mong muốn, tôi dọn đến căn nhà của anh, vì một câu nói “Anh không muốn yêu xa" của anh, tôi liền từ bỏ cơ hội được điều chuyển công tác ra bên ngoài để mạ vàng cho bản thân thăng chức.

Từ việc tự điều chỉnh đồng hồ sinh học mà mình đã kiên trì suốt nhiều năm trời để thích nghi với quy luật sinh hoạt của anh, cho đến việc thói quen mỗi đêm đều ứng theo lời thỉnh cầu của anh, ở bên cạnh chăm sóc cho đến khi anh ngủ say sưa, mới rón rén nhẹ bước đứng dậy đi vào phòng sách để tăng ca làm việc.

Tôi đã học được cách quan sát sắc mặt người khác.

Biết rõ bản thân nên cung cấp cho Hứa Chi Hằng thứ giá trị cảm xúc mà anh cần vào lúc nào.

Bằng sự bầu bạn và lòng tin tưởng vô điều kiện, sự thấu hiểu cùng với lòng bao dung rộng lớn, tôi đã vững vàng tiếp nhận tất cả những hỷ nộ ái ố của anh.

Suốt ba năm qua, Hứa Chi Hằng đã dùng thủ pháp thành thục như vậy để ngụy trang thành “kẻ ở vế dưới" trong mối quan hệ tình cảm này, lợi dụng cảm giác không xứng đáng có được tình yêu trong lòng tôi đối với đoạn tình cảm này, để thực thi sự chủ đạo và thao túng một cách kín đáo lên người tôi.

Khiến tôi tâm can tình nguyện vì anh mà từ bỏ lập trường và nhu cầu của chính mình, tự thuần hóa bản thân thành một bến đỗ cảm xúc được đo ni đóng giày riêng cho anh.

Ngày hôm nay, cũng không ngoại lệ.

Hứa Chi Hằng từ sớm đã dự liệu được tất cả những chuyện này rồi.

Anh biết Thẩm Hi không an phận, nhất định sẽ tìm cách gây rắc rối cho tôi, anh cũng biết bố mẹ anh không xem trọng tôi, nhất định sẽ cho tôi nếm mùi khó xử.

Cho nên mới tiêm vắc-xin tâm lý cho tôi từ trước, dùng chiếc bánh vẽ mang tên “kết hôn" làm mồi nhử, để dẫn dụ tôi chủ động nhượng bộ, ủy khuất cầu toàn.

Giống như vô số lần trong quá khứ vậy.

Có lẽ trong thâm tâm của Hứa Chi Hằng, tôi chỉ xứng đáng nhận được sự đối đãi như thế này mà thôi.

Anh đem hết thảy sự thương xót và cưng chiều trao cho cô em gái nuôi Thẩm Hi kia, thứ để lại cho tôi, chỉ còn lại phần phế liệu thừa ra mà cô ta không thèm lấy.

Nực cười thay tôi bấy lâu nay vẫn luôn ôm giữ lòng biết ơn sâu sắc, cẩn thận từng li từng tí để bảo vệ cái gọi là “sự trân trọng" hiếm có này, cho dù cuộc sống có khó khăn gian khổ đến mấy, cũng chưa từng mở miệng hướng về phía anh để tìm kiếm sự giúp đỡ.

Tôi sợ bản thân sẽ làm vấy bẩn tình yêu mà anh dành cho tôi.

Sợ có những chuyện một khi đã mở miệng, thì sẽ không bao giờ có thể quay trở lại dáng vẻ ban đầu được nữa.

Sợ có một ngày, Hứa Chi Hằng sẽ dữ dằn mà chất vấn tôi, “Em ở bên cạnh anh, rốt cuộc là vì yêu anh, hay là vì tiền?"

Cán cân trong lòng hoàn toàn đổ rụp xuống.

Có thứ gì đó “xoảng" một tiếng rơi rụng, vỡ tan tành thành từng mảnh nhỏ địa đàng.

“Đẹp lắm."

Tôi không nhìn Hứa Chi Hằng nữa, hướng về phía Thẩm Hi mỉm cười, “Rất đẹp, chiếc vòng tay như thế này tôi cũng có một chiếc."

Cánh tay khẽ nâng lên một chút.

Tôi đem chiếc vòng tay phỉ thúy là “phế liệu" trên cổ tay mình trưng ra trước mặt mọi người đang ngồi quanh bàn, “Thật khéo làm sao, chiếc này cũng là do Chi Hằng tặng đấy."

“Nhưng tôi không am hiểu về phỉ thúy cho lắm, nếu không phải cô nói ra, tôi đúng thật là không biết chiếc vòng này của mình lại là hàng tặng kèm đấy."

Tôi nhìn chằm chằm vào Thẩm Hi, nụ cười trên mặt dần dần sâu hơn, biến thành dáng vẻ dịu hiền bao dung y như khi đối diện với đứa con cháu nhỏ tuổi trong nhà.

“Nhưng đây cũng là chuyện nên làm mà."

“Dù sao thì Chi Hằng trước giờ luôn xem cô như em gái ruột thịt của mình, đương nhiên là phải mang thứ tốt nhất tặng cho cô rồi, tôi dù sao thì bình thường cũng không hay đeo trang sức cho lắm, chỉ cần là đồ anh ấy tặng, tôi đều thích cả."

Lời vừa dứt, sắc mặt của Thẩm Hi ngay lập tức trở nên vô cùng khó coi.

Liên tiếp mấy vố ra oai phủ đầu như vậy, có là người chậm chạp đến mấy thì lúc này cũng nên nhìn thấu được dụng ý của cô ta rồi.

Cô ta cố tình bày ra những cái trò vặt vãnh không thể đem ra ánh sáng này để làm tôi nghẹn lòng.

Là muốn ép tôi phải thất thái, mất bình tĩnh trước mặt bố mẹ Hứa, để lại một ấn tượng ban đầu là kẻ vô giáo d.ụ.c, tốt nhất là có thể làm loạn lên một trận lớn, trực tiếp chia tay luôn với Hứa Chi Hằng, để nhường lại vị trí đó cho cô ta.

Ai cho cô ta cái sự tự tin đó vậy chứ?

Tôi quay sang nhìn về phía Hứa Chi Hằng.

Ý cười trên mặt khi chạm phải ánh mắt của anh, không hề giảm đi một phân một ly nào.

“Theo quan điểm của tôi, hai người sống đời ở kiếp với nhau, tấm lòng quan trọng hơn giá trị của món quà rất nhiều."

Cho đến khi ánh mắt của Hứa Chi Hằng càng lúc càng trở nên mềm mại ấm áp hơn.

Tôi mới khẽ xoay người sang một bên, dùng giọng điệu làm nũng mang theo chút tìm kiếm sự đồng điệu nhìn về phía mẹ Hứa.

“Bác nói có đúng không ạ, bác gái?"

8

Hứa Chi Hằng không phải là một đứa con trai hiếu thảo tâm lý.

Chuyện này, phải cho đến tận vừa rồi tôi mới bừng tỉnh nhận ra.

Anh không phải cố tình không nói cho tôi biết sở thích của bố mẹ anh, mà là chính bản thân anh cũng không hề hay biết.

Trong ký ức của tôi, Hứa Chi Hằng đã không dưới một lần kể về tuổi thơ của mình.

Nói bố mẹ anh đều bận rộn với công việc, từ nhỏ đã áp dụng nền giáo d.ụ.c kiểu sói đối với anh, chỉ nhìn vào kết quả chứ không thèm quan tâm đến quá trình diễn ra như thế nào.

Cho nên Hứa Chi Hằng từ nhỏ đã học được cách làm sao để chung sống với họ.

Không phản kháng, cũng không nịnh nọt, lấy lòng.

Dùng sự thuận tùng ngoan ngoãn để duy trì sự hòa bình giả tạo trên bề mặt, nhưng trong thâm tâm lại vô thức nảy sinh sự ngó lơ, lạnh nhạt.

Bố Hứa yêu thích Thẩm Hi, là bởi vì so với Hứa Chi Hằng, cô ta càng biết cách làm thế nào để lấy lòng người lớn hơn.

Còn mẹ Hứa...

Tôi chăm chú nhìn vào đôi mắt vẫn còn đọng lại chút cô đơn lạc lõng của bác ấy, nụ cười trên gương mặt càng thêm phần chân thành.

Một người mẹ quanh năm suốt tháng không được con trai đặt để trong lòng, sẽ tự khắc nảy sinh tâm lý đối địch với người phụ nữ chiếm giữ “trái tim" của con trai mình.

Bác ấy vốn dĩ cho rằng người phụ nữ đó là tôi.

Nên đã biến Thẩm Hi thành đồng minh, ngầm cho phép cô ta hết lần này đến lần khác đứng ra khiêu khích tôi.

Nhưng tôi nghĩ.

Từ bây giờ trở đi, sẽ không như vậy nữa rồi.

Quả nhiên.

“Đúng là như vậy rồi."

Trên gương mặt mẹ Hứa hiện lên nụ cười chân thành nhất kể từ khi tôi bước chân vào cửa cho đến tận bây giờ, bác đưa mu bàn tay của mình ra cho tôi xem.

“Này, nhẫn cưới của bác và bác trai cháu là do ông ấy tự tay làm đấy, bác đeo suốt hơn hai mươi năm nay rồi mà còn không nỡ tháo ra đây này."

Trên ngón tay áp út của bác, đang đeo một chiếc nhẫn bạc trơn vô cùng bình thường.

Có dấu vết năm tháng vô cùng rõ ràng.

Tôi từ sớm đã chú ý tới nó rồi, nhưng lúc này vẫn vờ như vô cùng kinh ngạc, dùng cả hai tay nâng niu lấy bàn tay của bác, “Oa~ tay nghề của bác trai tốt thật đấy ạ!"

Vừa tán thưởng vừa nhìn về phía bố Hứa, lời khen ngợi thốt ra từ tận đáy lòng.

“Kiểu dáng và công nghệ này cho dù có đặt ở thời điểm hiện tại thì cũng không hề lỗi mốt một chút nào, có thể thấy được lúc đó bác trai đã dụng tâm đến nhường nào, bảo sao bác gái lại trân trọng nâng niu nó đến như vậy."

Không có người đàn ông nào có thể kháng cự lại được lời khen ngợi cả.

Đặc biệt là đối với bố Hứa mà nói, tôi gần như có thể được coi là một người xa lạ.

Sự lạnh lùng trong ánh mắt ông đang nhanh ch.óng tan biến đi.

“Tiểu Giang, cháu đang làm công việc gì thế?"

Biểu cảm trên mặt bố Hứa có chút vi diệu.

Giống như lần đầu tiên tiên chính thức nhìn nhận tôi, chủ động mở miệng nói với tôi câu nói đầu tiên.

Bàn tay của mẹ Hứa vẫn đang nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi vô cùng thân thiết, tôi bất động thanh sắc nhẹ nhàng siết c.h.ặ.t lại tay bác.

Tôi đặt tư thế của mình ở vị trí vô cùng cung kính, khiêm nhường.

Vừa nghiêm túc trả lời câu hỏi của bố Hứa, vừa thỉnh thoảng tiến hành giao lưu ánh mắt với Hứa Chi Hằng, dẫn dắt anh nhiều lần mở miệng nói đỡ cho tôi.

Bầu không khí trên bàn ăn một lần nữa trở nên náo nhiệt, ấm cúng.

Dưới sự cố ý điều động của tôi, sự chú ý của cả nhà họ Hứa lúc này đều đã dời hết lên trên người tôi rồi.

Tôi quá hiểu rõ làm thế nào để khiến người khác yêu thích mình.

Biết rõ bản thân nên nắm bắt cơ hội và các chi tiết nhỏ nhặt như thế nào, để triển hiện ra những điểm sáng của bản thân, sau đó không để lại dấu vết mà xoay chuyển cục diện, làm mờ đi cái nghèo khó để biến nó thành khuyết điểm nhỏ bé không đáng nhắc tới nhất của tôi.

5.

Chương 4 - Phế Liệu Tình Yêu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia