Tiền Đồng mỉm cười, theo đúng lời đã bàn trước với Tống Doãn Chấp mà giải thích với hắn:
“Lư Đạo Trung lão già đó bị đỏ mắt rồi, muốn báo quan điều tra thuyền của ta. Ta với phu quân nhất thời không phòng bị, rơi xuống biển, làm phiền Phác công t.ử phải chạy một chuyến.”
Phác đại công t.ử nhìn về phía “phu quân” trong lời nàng, ánh mắt ôn hòa, lễ độ, mỉm cười gật đầu chào hắn, rồi nói với Tiền Đồng:
“Gió trên đảo lớn, lên thuyền rồi nói tiếp.”
“Làm phiền rồi.” Tiền Đồng đi bên cạnh hắn, hỏi:
“Thuyền hàng đã giao đến tay đại công t.ử rồi chứ?”
Phác đại công t.ử gật đầu:
“Đến rồi.”
Đang nói chuyện thì Phù Nhân và A Ngân vội vã từ trên thuyền chạy tới. Phù Nhân đi trước, rõ ràng sắc mặt tiều tụy, thấy Tiền Đồng bình an vô sự thì nước mắt lưng tròng, giọng run run hỏi:
“Tiểu thư, người không sao chứ? Làm nô tỳ sợ c.h.ế.t khiếp…”
Nàng tận mắt thấy tiểu thư cùng cái gọi là thế t.ử kia rơi xuống biển. Tuy biết đó là kế hoạch của tiểu thư, nhưng lòng vẫn luôn treo lơ lửng. Sau đó nhìn thấy sợi dây buộc thuyền nhỏ chỉ còn lại một tấm ván gỗ, suýt nữa thì ngã quỵ.
Nếu không phải Phác đại công t.ử trấn định nói tiểu thư thông minh, chắc chắn không có việc gì, chỉ cần chuẩn bị thuyền tìm người quanh đây, e rằng đêm qua nàng cũng đã nhảy xuống biển theo.
“Lư Đạo Trung lão bất t.ử đó, không biết có bị pháo b.ắ.n c.h.ế.t chưa…” A Ngân mắng một câu, bỗng nhiên nhìn thấy một gương mặt quen thuộc, lập tức như bị sét đ.á.n.h, cứ như gặp quỷ giữa ban ngày.
Cô gia?!
Hắn sao lại ở đây?
Hắn tụ họp với tiểu thư từ lúc nào?!
Phù Nhân cũng nhìn thấy, thần sắc chẳng khá hơn A Ngân. Đêm qua Tiền Đồng gọi một tiếng “Quân Chẩn”, hai người đều không nghe thấy. Nàng còn nhớ lúc rời đi, tiểu thư còn cố ý tránh hắn.
Nói là sợ phu quân lo lắng.
Không biết hắn từ đâu chui ra. Hai người sững sờ một lát, cuối cùng vẫn quyết định trước tiên quan tâm tiểu thư, gọi một tiếng “cô gia”, rồi cùng theo Tiền Đồng vào khoang thuyền.
Vừa chen lên, liền đẩy Tống Doãn Chấp tụt lại phía sau.
Tống Doãn Chấp sắc mặt lạnh nhạt, liếc nhìn hai người phía trước trò chuyện thân mật, rồi quay sang quan sát thuyền của Phác gia.
Chiếc này là phúc thuyền, đáy nhọn, mớn nước ổn, tải trọng lớn, là thuyền buôn thích hợp đi biển sâu. Thời chiến loạn, loại thuyền buôn này từng được cải tạo thành chiến hạm, chống lại ngoại địch.
Thuyền của triều đình phần lớn là thuyền xa, lấy tốc độ làm chính, thích hợp tác chiến sông ngòi nội địa.
Năm thứ hai sau khi Hoàng đế đăng cơ, từng phái người hỏi Phác gia về tình hình chiến hạm. Gia chủ Phác gia khi đó nói thiên hạ thái bình, làm gì còn chiến hạm, thuyền của Phác gia hiện giờ đều là thuyền buôn.
Thế nhưng năm năm trôi qua, bất kể triều đình hay Liêu quốc, không ai vượt qua được tuyến hải vực kia dù chỉ một bước.
Gặp Phác đại công t.ử hai lần, nhìn thái độ bên ngoài, hắn không nhận ra thân phận của mình. Đoàn người phía trước đi càng lúc càng xa, bước chân Tống Doãn Chấp dần chậm lại, âm thầm ước lượng thực lực Phác gia, thì bên tai bỗng vang lên một giọng nói:
“Ta có việc muốn nói với hắn, ngươi chờ ta ở ngoài trước.”
Tống Doãn Chấp quay đầu, liền thấy thiếu nữ vừa nãy bỏ hắn mà đi chẳng biết từ lúc nào đã tới trước mặt, thấp giọng nói với hắn:
“Xem ra hắn không nhận ra thế t.ử. Thế t.ử đi thay y phục trước đi, ta bảo Phù Nhân mang chút đồ ăn cho ngài. Có tình hình gì, ta sẽ báo lại cho ngài.”
Sợ hắn bướng bỉnh, Tiền Đồng giải thích thêm:
“Phác đại công t.ử đặc biệt cẩn trọng, ngoài ta ra, hắn sẽ không tin bất kỳ ai.”
Nàng đúng là chẳng hề kiêng dè chút nào.
Tống Doãn Chấp ngước mắt liếc nhìn một cái. Khi nàng đang nói chuyện với hắn, Phác đại công t.ử đã đứng ngay phía trước, nét mặt mỉm cười, kiên nhẫn chờ đợi.
Ánh mắt Tống Doãn Chấp lại quay về gương mặt thiếu nữ. Tiền Đồng chớp mắt với hắn, hạ giọng nói:
“Thế t.ử phi.”
Vừa là nhắc thân phận, vừa biểu thị lập trường của mình chưa từng thay đổi.
Tống Doãn Chấp im lặng.
Vậy coi như đã đồng ý. Tiền Đồng thu lại vẻ đùa cợt, nghiêm túc nói:
“Chờ tin tốt của ta.”
Từ góc nhìn của Phù Nhân, hai người không biết đang nói gì với nhau, chỉ thấy Tiền Đồng đã nghiêng đầu sát vào vai Tống Doãn Chấp. Đêm nay tới đây, Phù Nhân đã nghĩ sẽ gặp Phác đại công t.ử, nhưng lại không ngờ “cô gia” cũng đột nhiên xuất hiện.
Dù sao cũng là người cũ, không biết khi nhìn thấy tiểu nương t.ử từng thề non hẹn biển với mình nay lại thân mật tai kề má sát cùng người mới, trong lòng sẽ là cảm giác gì.
Phù Nhân lén liếc nhìn một cái.
Phác đại công t.ử đang cười, nhưng Phù Nhân luôn cảm thấy nụ cười ấy có phần gượng gạo.
May mà tiểu thư vẫn còn tỉnh táo, không dẫn phu quân vào cùng khoang thuyền của Phác đại công t.ử. Theo quy định trước kia của bốn đại gia tộc, khi các nhà bàn việc, ngoài một tiểu tư thân cận và một tỳ nữ đi theo, những người khác đều phải tránh mặt.
Đêm nay Tiền Đồng mang theo Phù Nhân, còn bên cạnh Phác đại công t.ử là một tiểu tư trẻ tuổi.
Vừa vào phòng, tiểu tư kia liền tiến lên hành lễ:
“Tiểu nhân ra mắt Thất cô nương.”
Tiền Đồng quan sát hắn một vòng, vui vẻ nói:
“Cao lên rồi.”
“Đã hai năm rồi, tiểu nhân sao lại không cao được chứ.”
Tiểu tư tên là A Viên, chữ “viên” trong viên mãn. Lúc Tiền Đồng lần đầu gặp hắn, vẫn chỉ là một thằng nhóc non nớt. Sau đó được Phác đại công t.ử nhận nuôi, ban tên, giờ đã lớn lên trắng trẻo sạch sẽ, vóc dáng cũng cao hơn nhiều. Tiền Đồng khen:
“Chủ nhà ngươi nuôi tốt thật.”
A Viên khom người đáp:
“Công t.ử nhân hậu.”
“Đúng là nhân hậu, gặp được hắn là vận may của ngươi.”
Tiền Đồng nói xong liền quay đầu nhìn về phía chủ nhân của hắn. Phác đại công t.ử đang ngồi trên bồ đoàn, tự tay đun trà. Nghe nàng vừa vào đã khen một tràng, nét mặt vẫn giữ nụ cười, không lên tiếng.
Tiền Đồng bước tới, cúi xuống nhìn một cái rồi nhận ra:
“Trà Kiến.”
Phác đại công t.ử ngẩng đầu hỏi nàng:
“Nàng hẳn đã từng nếm rồi, thế nào, thích không?”
“Thích thì thích, chỉ là đắt quá. Lần trước ta c.ắ.n răng mua một bánh về thử, sợ lãng phí, đến cả trà mẹ trà con đều bị ta m*t sạch.”
Chuẩn xác mà nói, là nàng và phu quân cùng nhau m*t sạch.
Nghe vậy, A Viên phía sau bật cười.
Tiền Đồng quay đầu:
“Ngươi cười cái gì?”
A Viên đáp:
“Tiểu nhân mừng. Hai năm không gặp, Thất cô nương vẫn thẳng thắn, phóng khoáng như trước.”
Tiền Đồng ngạc nhiên:
“Công t.ử nhà ngươi vẫn thích kiểu cô nương như vậy à?”
Lời nói của nàng không hề né tránh, cứ thản nhiên trêu chọc, như thể đoạn tình cảm cháy bỏng năm xưa hoàn toàn chưa từng tồn tại. Không khí bỗng chốc lặng đi. Phù Nhân hít vào một ngụm khí lạnh, đến đầu cũng không dám ngẩng. Động tác rót trà của Phác đại công t.ử cũng khựng lại một chút, rồi rất nhanh khôi phục, lên tiếng giải vây cho A Viên:
“Đừng trêu nó.”
A Viên còn nhỏ, chịu không nổi đùa cợt, đang ngẩn ra, nghe Phác đại công t.ử nói xong liền không dám nhiều lời nữa:
“Tiểu nhân đi lấy chút đồ ăn vặt cho Thất cô nương.”
Tiền Đồng tò mò:
“Đại công t.ử từ khi nào cũng thích ăn vặt vậy?”
A Viên giải thích:
“Biết Thất cô nương sẽ tới, hôm qua công t.ử đã sai người chuẩn bị rồi.”
Tiền Đồng liền quay đầu nhìn vị công t.ử đang rót trà cho mình, ánh mắt mang theo vài phần dò xét. Nàng nhìn quá thẳng thắn, Phác đại công t.ử không thể làm ngơ, đành phải đối diện với nàng, chạm vào đôi mắt đen nhạt quen mà lạ ấy, bình thản hỏi:
“Không thích nữa sao?”
Tiền Đồng lắc đầu, nói thẳng:
“Ngươi như vậy sẽ khiến ta hiểu lầm rằng, ngươi vẫn còn ý đồ với ta.”
Phác đại công t.ử không đáp.
Cảm nhận được trong ánh mắt kia dần dần tràn ra thứ cảm xúc quen thuộc năm nào, Tiền Đồng chủ động dời ánh nhìn, cười cười:
“Đại công t.ử đừng dọa ta. Ta khó khăn lắm mới lên được con thuyền này, không muốn bị đuổi xuống đâu.”
Nàng không đùa nữa, quay sang chuyện chính:
“Hàng đã giao rồi, đại công t.ử hẳn đã kiểm tra. Không biết cửa này ta có coi là qua chưa?”
“Ừ.” Phác Thừa Vũ gật đầu.
Tiền Đồng hỏi:
“Tiếp theo muốn ta làm gì?”
Nàng nói: “Trà ở Thục Châu năm nay đều bị nhà họ Thôi vét sạch, đại công t.ử muốn trà, e là phải đợi sang năm.”
“Ta không buôn trà.” Phác Thừa Vũ khẽ nói, “Những gì Phác gia làm đều là làm ăn chính đáng.”
Tiền Đồng nhìn hắn.
Ngày đó ở Tiền gia, hắn cố ý chạy tới nhìn nàng một cái, hai người chỉ chào hỏi qua loa, không trò chuyện. Hai năm trôi qua, hắn đã trở thành người thế nào, nàng cũng không rõ.
Giờ nhìn lại, quả thật lợi hại hơn xưa.