Cậu bạn cùng bàn của tôi tên là Ân Trạch, năm phút trước cậu ta còn đang kinh ngạc trước nhan sắc của tôi, năm phút sau, cậu ta đã hoàn toàn bị tôi hớp hồn mất rồi.

"Nói về cái khoản tự luyến này ấy mà, "Ân Trạch giơ ngón tay cái về phía tôi, "Đúng là không ai qua nổi cô thật."

Lúc đó chúng tôi đang trên đường đi xuống nhà ăn của trường, Ân Trạch vẫn đang không ngớt lời bày tỏ lòng kính trọng sâu sắc đối với tôi, lời thoại của cậu ta còn chưa kịp nói xong thì đã bị em kế của tôi chặn đứng lại giữa đường.

"Chị hai, anh Ân Trạch, hai người đây là..."

"Đứa nào thế, "Ân Trạch nghiêng đầu sang hỏi tôi, "Cô quen à?"

Tôi lắc đầu từ chối:

"Đừng có nói năng bậy bạ, cô ta không xứng."

Đôi mắt Cố Trân Nhi trong nháy mắt đã ngập tràn nước mắt, nhìn tôi với bộ dạng đau khổ tột cùng:

"Chị hai sao chị lại có thể nói em như vậy chứ, em đã phải vất vả lắm mới cầu xin được cha..."

Cố Trân Nhi nói đoạn lại thôi, ngược lại là hai đứa tay sai bên cạnh cô ta lại không nhịn nổi cục tức này nữa rồi:

"Đúng là giỏi thật đấy chứ, bấu víu được vào Ân Trạch một phát là tưởng mình là phượng hoàng bay lên cành cao chắc, người ta chẳng qua là chơi bời qua đường đổi gió chút thôi, không biết tự soi gương xem bản mặt mình ra làm sao nữa cơ chứ."

"Đúng thế, nếu không nhờ có Trân Nhi ra sức cầu xin cha cô ta, thì cô ta có cửa bước chân vào cái trường này học hành chắc, nằm mơ đi nhé."

Cố Trân Nhi thực sự không phải là một đối thủ xứng tầm, hơn nữa, mục tiêu của tôi ngay từ đầu vốn dĩ đã không phải là cô ta rồi.

Tôi lườm bọn họ một cái cháy mắt, tự cốt bước thẳng về phía nhà ăn.

Lúc Ân Trạch đuổi theo kịp tôi, tôi vẫn còn có thể nghe thấy tiếng gọi"Anh Ân Trạch"thảm thiết vang lên từ phía sau lưng.

"Em gái cô à? "Ân Trạch hỏi tôi.

Ăn nói xà lơ, không được c.h.ử.i bậy như thế đâu nhé.

"Hôm sinh nhật cô ta tôi có đến tham dự, lần đầu tiên chúng ta gặp nhau đáng lý ra phải là ở nhà cô mới đúng chứ nhỉ. "Ân Trạch lại nói tiếp.

Tôi khẽ mỉm cười, không phủ nhận cũng chẳng thừa nhận.

Mục đích tiếp cận Ân Trạch ngay từ đầu vốn dĩ đã không hề đơn thuần chút nào rồi, gia đình cậu ta sở hữu một tập đoàn gia tộc lớn có thế lực rất mạnh ở địa phương, cái dự án mà Cố gia hiện tại đang triển khai hầu như có đến hơn một nửa nguồn vốn đầu tư là do nhà Ân Trạch rót tiền vào.

Cũng may Ân Trạch trước nay không phải là loại người thích tọc mạch hỏi han đến cùng, tôi không nói thì cậu ta cũng chẳng thèm hỏi làm gì.

Vừa mới đặt chân vào nhà ăn của trường, Ân Trạch nhận được một cuộc điện thoại, mở lời chào tôi một tiếng rồi vội vã bỏ đi ngay. Tôi lười chẳng muốn xếp hàng chờ mua đồ ăn, dứt khoát bỏ tiền ra mua một cái bánh màn thầu rồi ngồi gặm chấm với một gói dưa muối ăn vô cùng ngon lành.

Còn chưa kịp c.ắ.n được hai miếng, Cố Trân Nhi cùng hai đứa tay sai đã bưng khay thức ăn đi thẳng về phía tôi ngồi xuống.

"Chị hai, đây là tổ yến em mang từ nhà đi đấy, chị có muốn ăn một chút không?"

Tôi nhai cái bánh màn thầu nhai rôm rốp ngon lành, nghe thấy lời cô ta nói cũng chẳng buồn ngẩng đầu lên:

"Khỏi cần, ăn phát ngấy ra rồi."

Ngày trước ở dưới quê, món tổ yến là thứ luôn được bà nội chuẩn bị sẵn trong nhà.

Bà cho đến tận lúc nhắm mắt xuôi tay đều là người cực kỳ yêu thích cái đẹp và tinh thông thuật thực dưỡng, các loại nguyên liệu thực phẩm trong nhà đều là dòng sản phẩm cao cấp đắt đỏ bậc nhất.

Chỉ tiếc là mấy cái chuyện này cha tôi bọn họ đều không hề hay biết một chút nào cả.

Bọn họ mười năm trời không thèm bước chân về thăm quê một lần, ngây thơ nghĩ rằng cuộc sống ở dưới quê của chúng tôi là bữa đói bữa no nghèo khổ rách rưới hết chỗ nói.

Càng không thể biết được rằng, mẹ tôi để đề phòng cha tôi, trước khi qua đời đã âm thầm để lại cho tôi một khối tài sản thừa kế khổng lồ đến mức nào.

Tôi vừa dứt lời, hai đứa tay sai bên cạnh Cố Trân Nhi liền không nhịn nổi mà đập bàn cười rộ lên ha hả, ngay cả Cố Trân Nhi cũng mím môi khinh bỉ nở nụ cười chế giễu, bất đắc dĩ khẽ lắc đầu một cái:

"Hai bạn đừng có cười chị hai tớ nữa mà, chị ấy mới từ dưới quê lên thành phố, nhất thời vẫn chưa thể thích nghi được với cuộc sống ở đây, có chút lòng tự trọng hão huyền cũng là điều hoàn toàn bình thường mà thôi nà~"

"Trân Nhi cậu đúng là quá mức lương thiện rồi, nên mới hết lần này đến lần khác bị cái loại người này bắt nạt đấy, đúng là nghèo hèn sinh ra rận rệp, hôm nay tớ đúng là được mở mang tầm mắt rồi."

"Đúng thế, bảo sao cha cô ta không thèm nhận đứa con gái này, nếu tôi mà có đứa con như cô ta thì tôi thà dìm đầu cô ta vào bồn cầu cho c.h.ế.t đuối ngay từ lúc mới đẻ ra cho rồi, đỡ nhục mặt."

Tôi chẳng buồn đoái hoài gì đến bọn họ, cũng thực sự không muốn lãng phí cái bánh màn thầu ngon lành của mình, dứt khoát cầm chiếc bánh màn thầu cùng gói dưa muối đứng dậy chuẩn bị quay trở về lớp học, vừa mới đứng lên liền va phải thầy chủ nhiệm Hồ của lớp tôi cũng đang đi xuống nhà ăn để ăn trưa.

Thầy khẽ đẩy đẩy gọng kính trên mũi, nhìn nhìn tôi rồi lại nhìn nhìn Cố Trân Nhi đứng bên cạnh.

Kinh ngạc tột độ.

"Cố Diểu Diểu, em chỉ ăn cái thứ này thôi sao?! "Thầy chỉ chỉ tay vào chiếc bánh màn thầu và gói dưa muối trên tay tôi.

"Dạ, "Tôi gật đầu thừa nhận, tiện tay đưa nửa gói dưa muối còn lại về phía thầy, "Thầy có muốn làm tí không ạ?"

Thầy Hồ kinh hãi khẽ lắc đầu từ chối, lại oang oang cái miệng lên quát:

"Em có biết là em sắp sửa bước vào kỳ thi quyết định rồi không hả?!"

Ơ hay.

Tôi thực sự không thể hiểu nổi cái mối quan hệ nhân quả ở đây là cái thá gì nữa.

Cái việc tôi ăn bánh màn thầu thì có liên quan gì đến chuyện tôi có đi thi hay không chứ?

Cố Trân Nhi bật ra một tiếng cười "Phụt", giọng điệu nũng nịu chảy nước vừa cất lên, đừng nói chứ, nghe qua trông có vẻ vô cùng thuần khiết ngây thơ thật đấy:

"Thầy ơi, chị hai nói ở dưới quê ăn tổ yến nhân sâm phát ngấy ra rồi, nên muốn đổi khẩu vị chút ấy mà."

Tôi nghe vậy liền liên tục gật đầu đồng tình, đừng nói chứ, Cố Trân Nhi mặc dù con người rất đáng ghét, nhưng cái sự thật này cô ta nói lại chẳng sai một chữ nào cả.

"Chị hai? Hai em là chị em ruột à?"

Cố Trân Nhi thẹn thùng khẽ gật đầu một cái:

"Chị hai còn..."

"Nhà họ Cố ở phía bắc thành phố, đúng không?"

"Đúng vậy ạ, thưa thầy, chị hai..."

Giây tiếp theo, tiếng gầm rú kinh thiên động địa gần như muốn nổ tung trời của thầy Hồ thoát ra khỏi cổ họng:

"Đứa con gái lớn của Cố gia các người, mà lại phải đi ăn bánh màn thầu chấm dưa muối thế này sao?!"

Tiếng gầm này của thầy Hồ lập tức thu hút đông đảo đám học sinh quần chúng ăn dưa xung quanh đổ dồn ánh mắt về phía này.

Đám học sinh vây xem xung quanh phần lớn đều mang trong mình một thứ chính nghĩa mộc mạc, lúc này đều nhìn về phía này nhỏ to bàn tán, thậm chí có mấy đứa thích hóng hớt còn chạy lại gần chỉ trỏ vây quanh chúng tôi.

Tôi thừa biết, Cố Trân Nhi sợ nhất là những cái chuyện thế này.

Hình tượng mà cô ta luôn dày công xây dựng trước mặt người ngoài trước nay đều là một thiên kim tiểu thư giàu có, học bá xinh đẹp, hiền lành ôn nhu, thanh cao tựa như hoa cúc hoa nhài. Lúc này bản thân bỗng nhiên bị đẩy vào trung tâm của cơn bão dư luận, lại còn là kẻ bị người ta lôi ra nói ra nói vào, gương mặt tức đến mức đỏ bừng lên.

Một lúc sau, người đó bỗng nhiên từ khóe mắt rặn ra mấy giọt nước mắt lăn dài:

"Thầy ơi, thầy có ý kiến gì với em thì cứ việc nói thẳng ra trước mặt em, không cần thiết phải đứng trước mặt bao nhiêu bạn học mà nói lời bóng gió châm chọc em như vậy đâu ạ."

"Chị hai làm cho cha tức giận rồi bỏ nhà ra đi, là em đã phải quỳ gối cầu xin cha suốt cả một đêm trời để cha không chấp nhặt với chị nữa."

"Chị hai không có tiền ăn cơm, thầy không đi hỏi han nguyên do từ phía chị hai trước sao ạ?"

"Em rõ ràng là không làm cái gì sai cả, vậy mà lại phải chịu sự chỉ trích của hàng nghìn người thế này, thầy đối xử với em như vậy có công bằng không ạ?"

...

Tôi đưa mắt nhìn nhìn thầy Hồ, sắc mặt của thầy từ đỏ chuyển sang đen rồi lại chuyển sang trắng bệch, khó coi hết chỗ nói. Lại quay sang nhìn nhìn Cố Trân Nhi, người đó vừa nói nước mắt vừa tuôn rơi xối xả như mưa, bộ dạng ra sức kể khổ kể sở, thế nhưng khóe môi lại cứ hơi giương lên, không biết là có phải do cô ta đi phẫu thuật thẩm mỹ tạo khóe môi cười hay là do lòng dạ bất nhất nữa đây.

Cố Trân Nhi trước nay vẫn luôn là như vậy, cô ta cực kỳ giỏi cái trò giả vờ đáng thương để lấy lòng thương hại của người khác. Lúc này đám học sinh vây xem xung quanh phần lớn đều đã quay xe đứng về phía cô ta, ném cho Cố Trân Nhi ánh mắt vô cùng thương cảm, đến lúc quay sang nhìn tôi, trong ánh mắt ít nhiều đã mang theo vài phần xét nét dò xét.

Chắc hẳn ai nấy đều nghĩ là do tôi tự làm tự chịu mà thôi.

Thầy Hồ còn muốn lên tiếng nói cái gì đó, tôi liền vươn tay vỗ vỗ cánh tay thầy khẽ lắc đầu một cái, thầy liền thở dài thườn thượt một tiếng, chẳng thèm đoái hoài gì đến đám người xung quanh nữa, hất hất cằm ra hiệu cho tôi đi theo thầy.

Thế nhưng tôi không ngờ thầy lại trực tiếp dẫn tôi vào trong nhà ăn dành riêng cho giáo viên để ăn trưa.

I tôi đi theo sau lưng thầy Hồ bước vào nhà ăn rồi ngồi xuống, nhìn thầy bưng khay thức ăn đứng xếp hàng lấy cho tôi một suất cơm thịnh soạn.

Bốn món mặn một món canh, màu sắc trông không được bắt mắt cho lắm, mùi vị xem ra cũng rất bình thường.

"Mau ăn đi, "Thầy Hồ cũng ngồi xuống đối diện, tiện tay đẩy chiếc thẻ ăn của mình về phía tôi, "Sau này cứ cầm cái thẻ này mà quẹt ăn cơm."

Tôi: ...

"Con có tiền mà."

"Thôi đi cô nương, em có tiền cái nỗi gì chứ, là thầy không muốn ăn cơm ở trường thôi, tiền trong thẻ ăn để không cũng chẳng làm cái gì."

"...Thầy ơi lương mỗi tháng của thầy được bao nhiêu tiền ạ?"

Thầy Hồ ngẩng đầu lên, khẽ đẩy đẩy gọng kính trên sống mũi.

Tôi thừa biết, thầy lại bắt đầu chuẩn bị khoe mẽ làm màu rồi đây.

"Lương cơ bản tám ngàn, cuối năm còn có tiền thưởng này nọ nữa cơ."

"Ồ."

"Đừng có ngưỡng mộ, cố gắng nỗ lực lên thì em cũng có thể đạt được thôi, mặc dù cái quá trình này có hơi vất vả một chút, thi tốt nghiệp không tốt cũng chẳng sao, tóm lại là trước mắt cứ kiếm lấy cái bằng cao đẳng mà học bơi lên đã, cố lên nhé."

Lương cơ bản tám ngàn? Quá trình vả vả? Kiếm cái bằng cao đẳng? Học bơi lên?

Tôi thầm nghĩ đến cái số tiền sinh hoạt phí tám vạn một tháng mà thầy hiệu trưởng cũ vừa mới chuyển khoản cho tôi...

Thôi được rồi.

Từ sau cái ngày hôm đó, Ân Trạch không bao giờ bỏ đi nửa chừng trong lúc đang ngồi ăn cơm cùng tôi nữa.

Lữ Cường lén lút rỉ tai nói cho tôi biết, là do thầy Hồ gọi Ân Trạch vào phòng làm việc, hai người ngồi tâm sự sến sẩm suốt hai tiếng đồng hồ liền. Ân Trạch sau khi bước ra khỏi phòng việc liền nói với Lữ Cường một câu đầu tiên là:

"Nạp ngay mười vạn vào thẻ ăn cho tao."

Tôi cũng chẳng thèm đi xác thực xem lời đồn này là thật hay giả, dù sao thì chỉ còn chưa đầy hai mươi ngày nữa là bước vào kỳ thi quyết định rồi, nếu Ân Trạch thực sự ngốc nghếch đến mức này thì tôi chỉ có thể thốt lên một câu rằng may mà nhà cậu ta là đại gia nhiều tiền.

Chương 3 - Phía Sau Lớp Vỏ Bọc Nghèo Nàn - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia