Nhà họ Quý từ thuở trước vẫn giữ một điều gia pháp rất nghiêm: nam nhân đã cưới vợ, phải qua tròn mười năm mà dưới gối vẫn chưa có một mụn con, khi ấy mới được phép rước thiếp vào cửa.
Ta cùng Quý Thiếu Lăng khi ấy ai nhìn vào cũng nói là đôi phu thê ân ái, nghĩa nặng tình sâu, chỉ tiếc tháng năm trôi mãi, trong bụng ta vẫn chưa từng có lấy một lần động tĩnh.
Bị dồn đến đường cùng, Quý Thiếu Lăng rốt cuộc nạp Thúy Nhi, con gái của nhũ mẫu hắn, làm thiếp.
Ngày ấy, hắn siết nhẹ tay ta, lời nói dịu như gió xuân.
“Ta chỉ thấy thân thể nàng ta có vẻ dễ sinh dưỡng, ngoài ra tuyệt chẳng hề có chút tình nam nữ nào.”
Lòng ta chua xót như nuốt phải thuốc đắng, nhưng lời đã đến bên môi, cuối cùng vẫn đành lặng lẽ nuốt xuống.
Thúy Nhi bước vào Quý gia mới một năm đã sinh cho hắn một nam hài.
Sau đó, nàng ta lại liên tiếp sinh thêm hai trai một gái.
Người trong ngoài phủ ai nấy đều khen nàng ta có phúc khí dày sâu, trời sinh mệnh tốt.
Cũng chính những miệng lưỡi ấy lại quay sang cười nhạo ta phúc mỏng, là điềm chẳng lành, suýt nữa đã khiến Quý Thiếu Lăng tuyệt đường hương hỏa.
Ta không con không cái làm chỗ dựa, lại bị tiếng xấu bất tường đè nặng trên vai, cứ vậy nhẫn nhịn qua ngày cho đến lúc hơi tàn lực kiệt.