Đôi mắt đỏ hoe của Lâm Nguyệt Nga lập tức ngập nước mắt.
Mãi đến khi Lục Phùng chắp tay hành lễ.
“Xin đừng hiểu lầm, vị phu nhân này ban nãy chỉ hỏi đường mà thôi.”
Nàng ta mới vội vàng níu lấy tay áo Ôn Thứ.
Nghẹn ngào nói: “Ôn phu nhân, ta, ta không có ý đó, đại nhân, ngài phải tin ta...”
“Đủ rồi.”
Ta cắt ngang lời nàng ta.
Ta cũng biết khóc.
Cũng đỏ mắt như nàng ta.
Chỉ có điều người ta nhìn không phải Ôn Thứ.
Ta níu lấy Vương phu nhân.
“Chúng ta đi thôi, tỷ tỷ.”
07
Lên xe ngựa của Vương phu nhân.
Cuối cùng ta cũng hoàn toàn thả lỏng.
Nhưng tiếng nghẹn ngào khe khẽ vẫn không dừng.
“Tỷ tỷ yên tâm, cho dù Ôn Thứ có phát hiện ra điều gì, chuyện của các phu nhân, ta tuyệt đối sẽ không để lộ nửa chữ.”
Hôm nay chắc nàng cũng ra ngoài tư hội ngoại thất.
Cho nên mới vừa hay xuất hiện gần đây.
Bí quyết đầu tiên để hòa nhập với tập thể chính là lợi ích phải gắn liền với nhau.
Đã muốn thuận theo số đông, cùng nhau gánh chịu rủi ro.
Thì cũng phải giữ kín được bí mật.
Như vậy mới có thể thật sự hòa nhập vào tập thể.
Nhưng dường như Vương phu nhân chẳng mấy để tâm đến lời ta.
Điều nàng tò mò lại là chuyện khác.
“Người vừa rồi chính là ngoại thất muội nuôi sao?”
Nhớ lại bóng dáng cô đơn ta thoáng nhìn thấy trước khi lên xe.
Tiếng nghẹn ngào của ta khựng lại.
“Ừm.”
Nàng nhíu mày: “Quả thật giống như muội nói, rất ngoan ngoãn, ôn thuận.”
“Chỉ là...”
Nàng ngừng lại.
Như chợt nhớ ra điều gì.
Lại như không chắc chắn.
Cuối cùng chỉ đưa khăn tay của mình cho ta.
“Thôi, không có gì.”
08
Ôn Thứ trở về vào nửa đêm.
Có lẽ hắn và Lâm Nguyệt Nga nói chuyện không thuận lợi.
Hắn lạnh mặt trở về, sắc mặt rất khó coi.
Ta vẫn đang đợi hắn.
Ta buộc phải đợi hắn.
Dù sao tuy hai chúng ta đều tự nuôi ngoại thất.
Nhưng trước hôm nay, ta vẫn luôn giả vờ như không biết gì.
Vẫn luôn là một người vợ đạt chuẩn.
Đôi mắt ta vì cố ý khóc một trận nên vẫn còn đỏ hoe.
Ôn Thứ đẩy cửa bước vào.
Thứ hắn nhìn thấy chính là dáng vẻ ta ngồi trước bàn trang điểm, thần sắc cô đơn buồn bã.
“Sao còn chưa ngủ?”
Hắn lạnh giọng hỏi.
Ta không trả lời, chỉ hỏi hắn: “Cô nương kia đâu?”
Trên mặt hắn thoáng hiện vẻ mất tự nhiên.
Cũng không trả lời.
Chỉ im lặng cởi áo ngoài, sai người mang nước vào.
Thật ra trước đây giữa chúng ta không ít lời như bây giờ.
Thuở mới thành thân, hắn cũng từng nói với ta vài lời ngọt ngào.
Chẳng hạn: “A Phù, có được thê t.ử như nàng, vi phu còn cầu gì hơn?”
Hay như: “Nàng đã chọn ta, ta nhất định sẽ không phụ nàng.”
Nhưng từ sau khi hắn trở về từ Vũ Châu.
Đừng nói là lời ngon tiếng ngọt.
Đến ngày thường muốn nói với nhau thêm vài câu cũng khó.
Thậm chí hôm nay hắn chất vấn ta như vậy, đã được xem là một ngày hắn nói khá nhiều rồi.
Hắn không nói cũng chẳng sao.
Ta nói.
“Nếu chàng thích cô nương kia, cứ việc đón nàng ấy vào phủ là được, hà tất phải nuôi ở bên ngoài?”
“Ta sẽ đưa nàng ấy đi, sau này sẽ không gặp lại nữa.”
Giọng ta và hắn gần như đồng thời vang lên.
Rồi lại đồng thời dừng lại.
Cả hai cùng im lặng.
Hắn kinh ngạc nhìn chằm chằm ta.
Không biết đang nghĩ gì, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo.
Ta cũng kinh ngạc nhìn hắn.
Cái gì?
Hắn... hắn không nuôi ngoại thất nữa?
Sao thế được!
“Dăm ba chuyện giữa phu quân nhà mình và ngoại thất.”
Đây chính là đề tài vô cùng nóng hổi trong vòng tròn các phu nhân.
Ta cuống lên.
Hình như hắn cũng có chút sốt ruột.
Hắn nheo mắt hỏi ta: “Ngụy Phù, hôm nay... nam nhân kia, nàng và hắn thật sự chỉ là quan hệ hỏi đường thôi sao?”
Lại nghi ngờ ta?
Ta nhíu mày.
Lập tức đứng dậy xông đến trước mặt hắn, vừa khóc vừa giáng cho hắn một cái tát thật mạnh.
“Ôn Thứ, chàng có ý gì?”
“Chàng nuôi ngoại thất thì thôi đi, vậy mà còn dám nghi ngờ ta?”
“Chàng là đồ khốn!”
Ta vốn chẳng phải đại mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành gì.
Dung mạo đặt giữa vòng tròn các phu nhân, ai nấy đều có nét đẹp riêng, cũng chỉ có thể xem là thanh tú.
Nhưng ta cũng có ưu thế của mình.
Mắt hạnh, mặt trái xoan.
Vừa nhìn đã mang dáng vẻ không có tâm cơ, đơn thuần vô hại.
Phản ứng như vậy rất phù hợp với tính cách mà ta vẫn thể hiện.
Quả nhiên, vẻ nghi ngờ trong mắt Ôn Thứ tan đi.
Chỉ là hắn bị ta tát đến ngây người.
Một lúc lâu sau hắn mới hoàn hồn, môi mỏng mím c.h.ặ.t, ánh mắt sâu nặng dừng trên người ta.
Trong mắt hắn lại thoáng qua một cảm xúc ta chưa từng thấy bao giờ.
“Ngụy Phù, nàng...”
Giọng hắn chẳng hiểu sao trở nên khàn khàn, dường như còn có lời muốn nói.
Nhưng tiếng bước chân đột ngột vang lên ngoài cửa đã cắt ngang.
“Đại nhân, không hay rồi, Lâm... Lâm cô nương tự vẫn rồi!”
Tiểu tư sốt ruột hét lớn.
Hắn lập tức thu hồi ánh mắt.
Không còn để ý đến chuyện nói tiếp nữa.
Khoác áo lên người, mở cửa đi ra.
Nhìn bóng lưng hắn chìm vào màn đêm.
Ta đưa tay ôm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c đang đập thình thịch.
Chuyện... chuyện gì thế này?
Tát người lại sảng khoái đến thế sao?
Lần sau lại tát tiếp.
09
Lâm Nguyệt Nga treo cổ tự vẫn.
Đương nhiên, nàng ta không c.h.ế.t, đã được người ta cứu lại.
Chỉ là sau khi tỉnh lại, nàng ta lại làm ầm lên đòi tự vẫn, bên cạnh không thể thiếu người trông chừng.
Ôn Thứ liền sai người truyền lời về, nói hắn sẽ ở lại ngõ Quế Hoa vài ngày.
Nếu có người hỏi, bảo ta giúp hắn che giấu một chút.
Ta mới chẳng thèm giúp hắn giấu.
Ta cũng bận lắm.
Ta còn phải đi dự tiệc trà của các phu nhân.
Nhưng trước khi ra cửa, người gác cổng lại đưa tới một phong thư.