Dọn chậu xong, thay quần áo, trải chăn đệm t.ử tế, hai người lại như thường lệ nằm xuống chăn không nhúc nhích, lòng rối bời của Vu Kiều cũng dần bình ổn.

Dương Hoa đã nói là ngủ thì thật sự nhắm mắt ngủ.

Bên ngoài tối đen, mưa cũng dần ngớt, mưa lộp bộp rơi lên khung cửa sổ, giờ vẫn còn sớm, Vu Kiều chưa ngủ được, không làm gì khác được thì nói chuyện, bèn nhẹ giọng hỏi hôm nay hắn làm gì ở chỗ tiên sinh.

Dương Hoa nhớ lại lời Phương tiên sinh nói lúc gần đi, thuật lại cho Vu Kiều nghe.

"Chi bằng đợi thi viện xong, chúng ta cùng đến một chuyến, đã đến nhà thăm hỏi thì nên chuẩn bị một ít lễ vật ra hồn." Vu Kiều vừa nhàn nhã vừa xoa bóp tay Dương Hoa, từ đầu ngón tay đến lòng bàn tay, rồi đến mu bàn tay, cứ lặp đi lặp lại thấy rất thú vị.

"Phương tiên sinh không câu nệ lễ nghi, nhưng là thầy ta, lại là bề trên, không thể thiếu phép tắc, cần phải cảm tạ t.ử tế mới phải."

Vu Kiều tò mò hỏi: "Tiên sinh chỉ thi đỗ Tú tài, sao không thi tiếp nữa?"

"Cái này ta có nghe Phương T.ử Minh nhắc đến. Năm đó tiên sinh vừa sinh con chẳng bao lâu, trong nhà lại có người lớn đột ngột qua đời, vừa phải giữ tang lại vừa chăm sóc vợ con, còn phải gánh vác việc nhà, nên mới lỡ dở con đường khoa cử."

Dương Hoa tay ngứa ngáy, nhưng thấy Kiều ca nhi bóp rất hăng say nên không nỡ cắt ngang, chỉ đành mặc kệ.

"Tiên sinh an bần thủ đạo, sư mẫu cũng từng nói, chỉ đợi gả con gái xong thì không còn gì phải bận tâm nữa."

Hai người kề sát nhau, thì thầm trò chuyện. Vu Kiều ban đầu còn tỉnh táo, nghe giọng trầm trầm như thôi miên của Dương Hoa dần dần mí mắt cũng nặng trĩu, nhắm mắt lại đáp: "Vậy à, con gái tiên sinh giờ bao nhiêu tuổi?"

"Mười lăm mười sáu? Phương T.ử Minh gọi nàng là tiểu muội, chắc cũng cỡ tuổi nhau."

Hả?

Vu Kiều nghe vậy lập tức mở bừng mắt, mí mắt hai mí cũng sâu thêm mấy phần.

Tuổi này chẳng phải đúng là lúc bàn chuyện hôn nhân sao? Ở quê, ca nhi và cô nương mười ba mười bốn đã có người gả rồi, hai mươi thì coi như muộn.

"Vậy Phương cô nương đã đính hôn chưa?"

Dương Hoa không hiểu sao Vu Kiều lại quan tâm tới con gái Phương tiên sinh, nhưng vẫn kiên nhẫn trả lời: "Nghe T.ử Minh nói, tiểu muội có người để ý rồi, nhưng chưa nghe tiên sinh nhắc tới, có lẽ còn chưa định chắc."

Tình hình có chút vi diệu, Dương Hoa không hiểu, Vu Kiều càng không tiện dò hỏi, cậu nghiêng đầu nhìn đường nét mơ hồ của người bên cạnh trong bóng tối, do dự một lúc rồi vẫn không nói ra nghi ngờ trong lòng, chỉ lặng lẽ chen tay vào kẽ ngón tay của Dương Hoa, siết c.h.ặ.t lại, nhắm mắt thì thầm: "Ta buồn ngủ rồi, ngủ thôi."

Dương Hoa cũng siết lại bàn tay nhỏ hơn mình hai vòng ấy, hạ giọng: "Ngủ đi."

Những ngày này, Dương Hoa dậy sớm lên trấn học, tối về cũng sớm, vừa lo việc nhà vừa lo thân thể của Vu Kiều, có lúc trộn cả cám gà, quét dọn sân xong, thậm chí cả cơm sáng cũng nấu xong mới đi.

Vu Kiều lại lo sức khỏe hắn không chịu nổi, mang giọng điệu ra lệnh bắt hắn để lại những việc lặt vặt ấy, chỉ cần yên tâm học hành là được.

Dương Hoa thấy Kiều ca nhi sắp tức giận rồi, đành bất đắc dĩ gật đầu.

Ban ngày Dương Hoa không ở nhà, Vu Kiều dứt khoát gọi Dương Tiểu Đông đến cùng mình lên núi nhặt củi.

Hôm nay đúng là ngày người bán hàng rong đến lấy bàn giặt, Vu Kiều chưa vội lên núi mà đợi sẵn trong sân. Chưa thấy bóng người đã nghe tiếng hét to: "Kiều ca nhi có nhà không, ôi chao chuyến đi này của ta không uổng công rồi!"

Người bán hàng rong cười toe toét bước vào sân, kể lể: "Ta đến cái thôn xa nhất ở ngoài huyện thành, hai cái ván giặt mang theo bị một khách quen nhìn trúng, nàng ấy muốn lấy cả hai, ai ngờ lại có một thẩm khác cũng muốn, hai người suýt nữa đ.á.n.h nhau, dân trong thôn kéo ra xem náo nhiệt, còn có người đòi đặt tiền luôn. Ta hết cách, đành hứa sẽ quay lại lần nữa. Kiều ca nhi à, ta buôn bao năm, lần đầu tiên bán hàng mà sướng tay thế này, đều nhờ ngươi ban ơn đó!"

Vu Kiều nghe xong cũng vui, cùng Dương Tiểu Đông giúp dọn hàng lên xe bò: "Nói vậy, trăm cái cũng không đủ bán."

"Kiều ca nhi hào sảng như vậy, cho ta cùng kiếm tiền, ta còn phải cảm ơn ngươi đó!" Người bán hàng rong cười lớn rồi hấp tấp rời đi.

Dương Tiểu Đông thắc mắc: "Tẩu t.ử, buôn tốt vậy bị hắn giành trước rồi, chúng ta còn bán được không?"

"Dĩ nhiên là được, mấy hôm nữa đi trấn bày sạp với ta, đến nơi đông người bán."

Vu Kiều quyết định sẽ đặt thêm hai trăm cái bàn giặt, chỉ nhà Vương thợ mộc trong thôn làm thì không đủ, phải liên hệ thêm mấy người thợ mộc khác, đã muốn kiếm tiền nhanh thì phải sản xuất số lượng lớn.

"Thật không, tẩu t.ử muốn dẫn đệ đi lên trấn sao?" Dương Tiểu Đông mắt tròn xoe, ôm lấy Vu Kiều đầy hưng phấn: "Tẩu t.ử tốt thật đó, đệ lớn vầy rồi còn chưa từng lên trấn!"

Tuy Dương Tiểu Đông không phải ca nhi, nhưng trong nhà có ca ca, cha mẹ thiên vị con cả, nhóc muốn lên trấn học cũng bị cản, cái gì tốt cũng để dành cho đại ca, đến lượt nhóc thì chẳng còn gì. Mỗi ngày ngoài làm việc, niềm vui duy nhất là thỉnh thoảng qua chỗ Dương Hoa học vài chữ, đọc vài quyển sách. Giờ thì khác rồi, tẩu t.ử không chỉ cho nhóc tới nhà chơi, còn nấu đồ ngon cho nhóc ăn, giờ lại còn được lên trấn!

"Nhưng cha nương đệ chắc chắn sẽ không đồng ý." Nghĩ đến đó, nhóc xị mặt, niềm vui vừa nãy tan biến.

Vu Kiều xoa đầu nhóc, trấn an: "Yên tâm, ta sẽ đi nói với cha mẹ đệ. Giờ theo ta đến nhà Vương thợ mộc đã."

"Vâng!"

Mấy hôm nay Vu Chính cũng đến một lần, mang theo dưa muối và lương khô, còn chở đi một trăm cái ván giặt, nói trong thôn có người thấy nương dùng thấy hay, ai cũng muốn mua thử. Vu lão cha lúc đi thiến heo ở thôn khác còn đặt được một người thợ mộc, giá rẻ hơn, ván giặt chỉ 6 văn một cái.

Vu Kiều dặn ca ca vài câu rồi yên tâm để hắn chở hàng đi.

Chuẩn bị mấy ngày, Dương Hoa đặc biệt thuê xe bò của người trong thôn, chất ván giặt và biển hiệu lên, sáng sớm đã kéo theo Vu Kiều và Dương Tiểu Đông lên trấn.

Muốn bày sạp ở phố thì phải thuê chỗ trước, giao tiền đặt cọc lấy giấy chứng nhận, tính tiền theo ngày, càng gần trung tâm càng đắt. Lần trước họ đến trấn, từng thấy hàng quán nối nhau đông đúc náo nhiệt, hôm nay cũng vậy. Mới sáng sớm, chỗ bán điểm tâm đã xếp hàng dài, ai cũng muốn ăn lót dạ rồi mới đi làm.

Dương Hoa thuê đúng chỗ vừa hết hạn của người bán thổ sản, vị trí tốt, gần An Hòa Đường, đúng chỗ người qua lại đông nhất.

Vu Kiều chuẩn bị chu đáo, mang theo thau gỗ, bồ kết, vài bộ đồ dơ, định ngay tại chỗ biểu diễn ván giặt, còn cho dùng thử, đồ tốt thì ai cũng sẽ móc tiền ra.

Giờ vẫn còn sớm, các sạp xung quanh còn đang bận dựng hàng. Ba người nhiều tay nhanh nhẹn, nhanh ch.óng dựng bảng hiệu, bày biện xong xuôi, rồi cầm bánh bao mua sẵn vừa ăn vừa đợi khách.

Tiểu Lưu vừa ngáp vừa cầm bánh bao chay, đi về hướng tiệm t.h.u.ố.c. Vốn không chú ý, đi qua năm sáu bước mới quay đầu lại dụi mắt kinh ngạc: "Dương đại ca? Hai người sao lại ở đây? Không phải chỗ này trước là người bán thổ sản trên núi sao, các ngươi đang bán gì vậy?"

"Ván giặt đồ đó."

Tiểu Lưu không hiểu, gãi đầu nhìn Dương Hoa, lại nhìn Vu Kiều đang cười, hy vọng đối phương giải thích.

"Lưu sư phó, chúng ta bán cái này gọi là ván giặt, là ta nghĩ ra, dùng để giặt đồ, đỡ tốn sức hơn chày, sạch hơn giặt tay, cũng nhanh hơn." Vu Kiều không bỏ qua bất cứ khách tiềm năng nào, chỉ vào Dương Tiểu Đông đang hăng hái biểu diễn, ra hiệu Tiểu Lưu nhìn thử.

Chỉ thấy một bộ đồ bẩn được chà vài cái đã sạch bong, Tiểu Lưu mắt tròn xoe.

Vu Kiều nhân cơ hội mời: "Lưu sư phó là vị khách đầu tiên ghé sạp nhỏ của chúng ta, nếu hứng thú có thể dùng thử."

Tiểu Lưu cười, nhét nốt nửa cái bánh bao vào miệng nhai nhồm nhoàm, lau tay rồi nhào tới thử.

Hắn vốn hay làm việc nhà, tay chân lanh lẹ, giặt vài cái thấy thật sự nhẹ sức.

Tiểu Lưu không nhịn được cầm bàn giặt lên ngắm nghía, rồi thán phục: "Cái này ta thật chưa từng thấy. Nương ta già yếu, mấy hôm trước lại trẹo lưng, ban ngày ta đi làm, tối về dùng vồ giặt đồ mấy hôm cũng mệt bở hơi tai, sáng nay suýt ngủ quên!"

"Cái này bao nhiêu tiền? Rẻ là ta mua!"

Hắn làm việc ở tiệm t.h.u.ố.c là công việc thể diện, mỗi tháng có 5 tiền, nếu ba bốn mươi văn thì còn gắng được.

Dương Hoa liếc mắt với Vu Kiều, ánh mắt đầy ý tứ, Vu Kiều lập tức hiểu.

Cậu cầm một cái mới nhét vào tay Tiểu Lưu, khách khí nói: "Lưu sư phó, ngươi quen thân với phu quân ta, trước kia hắn tới tiệm t.h.u.ố.c bán t.h.u.ố.c đều được ngươi giúp đỡ, làm sao thu tiền của ngươi được, cứ cầm lấy mà dùng."

"Thế sao được!" Tiểu Lưu đỏ mặt, đẩy lại không chịu nhận, "Nói gì thì nói, lần trước nếu không nhờ các ngươi, giờ ta đã không chỉ mất việc mà chắc đã ngồi tù rồi, giờ mà lại nhận đồ không trả tiền thì ta còn mặt mũi gì nữa!"

Đang lúc giằng co, Dương Hoa lên tiếng đúng lúc: "Lưu sư phó, việc nào ra việc đó, huống hồ Kiều ca nhi còn uống t.h.u.ố.c của lão đại phu mấy thang, giờ đã khỏe lại, phải là chúng ta cảm ơn mới đúng, ngươi cứ nhận đi."

Phu phu hai người mỗi người một câu, đặc biệt là Vu Kiều khéo ăn nói, khen Tiểu Lưu lên tận trời. Làm việc nhiều năm, chưa ai tâng bốc hắn như vậy, hắn thật sự ngại, đành đỏ mặt nhận lấy.

Cảm ơn rối rít rồi mới rời sạp về tiệm t.h.u.ố.c.

Dù gì cũng là món rẻ, tiệm t.h.u.ố.c lại đông người, bán một cái nhân tình cũng là cách để Tiểu Lưu giúp họ quảng bá.

Chính vì biết hắn sẽ không lấy không nên mới phải cố ý tặng, huống hồ Dương Hoa lúc trước bán t.h.u.ố.c đúng là nhờ hắn giúp không bị ép giá, mới lời thêm được ít tiền.

Vu Kiều muốn cảm ơn, Tiểu Lưu thì thuận nước giong thuyền – buôn bán là như vậy!

Cậu chống nạnh liếc mắt với Dương Hoa, ánh mắt sáng bừng ý cười, từng chút từng chút rơi vào đáy mắt Dương Hoa, hắn nghiêng người, dịu dàng vỗ vỗ tay đang đặt trên eo, hai người nhìn nhau cười, đều hiểu rõ ý đối phương.

Chưa kịp để Vu Kiều cảm khái một câu "đúng là tâm ý tương thông", trước sạp đã có khách tới rồi.

"Các người bày bán thứ gì vậy? Sao ta chưa từng thấy qua?" Một phu lang trẻ tuổi dắt theo đứa bé chừng bốn năm tuổi đi ngang qua, đứng lại trước sạp tò mò hỏi, "Sao lại có nhiều tấm ván gỗ có gờ như thế? Dùng để làm gì?"

Chẳng phải lại có khách rồi sao!

Vu Kiều lập tức nhiệt tình giới thiệu: "Cái này gọi là ván giặt, công dụng giống với chày giặt đồ, nhưng đỡ tốn sức hơn, dùng ở đâu cũng tiện!"

Phu lang trẻ tuổi lo liệu việc nhà, quần áo của cả nhà lớn nhỏ đều do y giặt, tất nhiên biết rõ vất vả ra sao. Nghe vậy thì động lòng, vốn định đi thẳng, nay lại chần chừ.

Vu Kiều cũng không ngại phiền, dù có mua hay không cũng phải giới thiệu trước đã. Dương Tiểu Đông ở bên cạnh phối hợp rất tốt, biểu diễn vài lần, ngay cả đứa trẻ y dắt theo cũng thấy thích, vỗ tay reo lên: "A cha cũng giặt giặt!"

"A cha mua một cái, về nhà mình cùng giặt nhé." Một chút do dự vừa rồi cũng lập tức tan biến, phu lang trẻ cười hỏi: "Bàn giặt này bao nhiêu tiền một cái?"

"Ngài là khách đầu tiên, coi như giá lấy hên khai trương đi, 20 văn một cái. Ngài mua về dùng thử, nếu không hài lòng cứ mang trả lại!"

Người trên trấn mua đồ rất dứt khoát, Vu Kiều nhận tiền, đưa qua một cái bàn giặt mới, món đầu tiên đã bán được.

Mặt trời lên cao, người trên phố đông dần. Ai đi ngang qua thấy có sạp mới cũng liếc nhìn một cái, chẳng bao lâu đã có tám chín người vây quanh sạp của Vu Kiều, vừa nghe cậu giới thiệu vừa xem Dương Tiểu Đông biểu diễn. Nam nhân xem thì không có phản ứng gì, nhưng mấy phụ nhân và phu lang thì thật sự nóng lòng muốn thử, ai cũng muốn thử xem bàn giặt này dùng có hiệu quả không.

Hai khắc trôi qua, đã bán được hơn bốn mươi cái. Người tụ lại trước sạp ngày càng nhiều. Đồ này nhà nào cũng cần dùng, nhất là nhà đông người, giặt quần áo chăn màn là chuyện mệt người, nếu bỏ ra 20 văn có thể tiết kiệm sức và thời gian thì quá đáng giá.

Sạp bán đồ ăn thì thường gặp khách mặc cả, còn cái bàn giặt này, dù mới mẻ nhưng nhìn là biết cách dùng, không tin thì tự thử vài lần là hiểu, gần như chẳng ai trả giá. Nhà nào cần, thấy thích thì lập tức trả tiền.

Một mụ béo chen vào đám đông đứng trước sạp, hếch mắt chậc lưỡi: "Một tấm ván gỗ vớ vẩn mà đòi 20 văn, buôn bán kiểu gì vậy, có tiền thì chẳng thà mua vài cái bánh bao ăn còn hơn!"

Quả nhiên đông khách thì sẽ có kẻ đến phá. Trước khi mở sạp, Vu Kiều đã đoán được sẽ gặp tình huống này nên không hề hoảng loạn. Làm buôn bán, ai đến cũng là khách.

Cậu vẫn kiên nhẫn giải thích: "Đại nương à, đây là ván giặt, tuy gỗ không đắt, nhưng đồ làm từ gỗ thì giá trị khác hẳn. Ván giặt của ta, nhà nào cũng cần dùng, thật sự đáng cái giá đó. Nếu không tin, đại nương cứ mua một cái về dùng thử sẽ rõ."

Nói xong, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía mụ béo kia, người tinh mắt nhìn qua là biết ngay đến kiếm chuyện. Loại người này ngoài cái miệng ra thì chẳng có bản lĩnh gì, chứ đừng nói đến hai mươi văn, có khi trong túi còn chẳng có nổi năm văn.

"Đại nương xem mọi người đều mua đó, cái này còn có ích hơn mấy cái bánh bao nhiều, bánh bao ăn hai bữa là hết, còn cái này ta dám đảm bảo dùng được mấy năm. Huống hồ 20 văn không khiến bà nghèo đi, cũng chẳng làm ta giàu lên, không mua lỗ, không mua nhầm, mua một cái là biết ngay nó tốt ra sao."

Vu Kiều cố tình rao hàng, một mặt để những khách tiềm năng nghe thấy, một mặt là muốn xem cái bà này gan lớn tới đâu mà dám phá rối.

Mọi người xung quanh nhìn đầy vẻ giễu cợt, Vu Kiều và Dương Hoa đều không lên tiếng, cứ như đang đợi bà ta móc tiền ra vậy. Mụ béo này thường ngày mồm miệng lợi hại, không ngờ gặp tiểu ca nhi này còn có chiêu, không đuổi không mắng, lại dịu dàng đến mức muốn móc túi bà ta.

Nhưng bà ta ra ngoài không phải để mua cái này, chờ một lúc mà không thấy ai nói gì, người xung quanh cũng nhìn ra bà ta không có tiền, chẳng thèm để tâm nữa. Người bán hàng vẫn tiếp tục đưa hàng nhận tiền, chẳng thèm đoái hoài đến bà.

Mặt mụ béo đỏ bừng, như con gà trống thua trận đứng yên không nhúc nhích, nghiến răng chen vào hàng, lách tới trước sạp, đập cái túi vải nhỏ lên bàn: "Bộ khinh người ta không có tiền chắc? Mua thì mua! Lấy cái tốt nhất ra đây!"

Bà ta chọn tới chọn lui, cuối cùng chọn một cái vừa ý, đếm đủ 20 văn đưa cho Vu Kiều, còn trừng mắt lườm cậu một cái, hừ một tiếng rồi vênh mặt bỏ đi.

Vu Kiều nhận tiền, tâm trạng vẫn rất vui vẻ, tiếp tục bận rộn. Chỉ là bà kia về chắc sẽ tiếc đứt ruột, vừa rồi cậu thấy rất rõ, cái túi vải đó đếm xong 20 văn thì chẳng còn đồng nào!

Có người đứng bên xem từ đầu không nhịn được lên tiếng: "Bà ta là mụ chanh chua nổi tiếng quanh đây, suốt ngày lượn lờ quanh các sạp hàng, chẳng mua gì mà chỉ gây sự, hôm nay chắc là lần đầu xám mặt bỏ đi."

"Ta cũng từng thấy vài lần, lần này đúng là chủ sạp lợi hại, không chỉ khiến bà ta không gây được chuyện mà còn moi được tiền của bà."

"Tiểu ca nhi bán hàng này nhìn là biết hiểu chuyện, mấy chục văn thôi, miễn là dùng tốt thì đáng tiền. Ta mua hai cái!"

Cả buổi sáng sạp của họ không lúc nào vắng người. Vốn dĩ là mặt hàng duy nhất trên phố, đương nhiên thu hút không ít người tò mò, có người đến hỏi, có người trả tiền luôn, còn có cả hàng rong đến phá, nhưng Vu Kiều đã tưởng tượng hết những tình huống này trong đầu từ trước, chỉ cần không quá đáng thì cậu đều có thể ứng phó nhẹ nhàng.

Qua giờ ngọ, trời vẫn còn nắng gắt, mấy người đều khát khô cổ họng, đứng lâu cũng mỏi chân, Dương Hoa mang vài tô mì từ quán bên cạnh tới, ba người ngồi sau sạp cúi đầu ăn.

Dương Tiểu Đông nhỏ tuổi nhất, làm việc vất vả nhất, cúi đầu ăn mì húp lấy húp để, chẳng để tâm ca tẩu đang nói gì.

Trong lúc ăn còn có hai khách cũ quay lại, sáng mua một cái, giờ lại mua thêm ba cái.

Dương Hoa đếm sơ sơ lại, buổi sáng chở lên hai trăm cái, giờ gần như bán sạch, chỉ còn lại hơn mười cái.

Vu Kiều vừa ăn vừa nói: "Hoa ca, chiều nay bán xong thì mình qua tiệm gạo một chuyến, ta muốn mua ít gia vị, rồi mua chút đồ ăn vặt cho Tiểu Đông, thằng bé mệt đến mức chẳng buồn nói gì nữa."

"Mấy hôm trước nói muốn may áo, tiện đường ghé tiệm vải luôn, Tiểu Kiều bảo muốn may chăn mà, tiện thể dùng xe bò chở về."

Vu Kiều gật đầu, trong lòng tính toán những thứ cần mua. Ba người thật sự đói lả, không chỉ ăn hết một bát mì lớn mà cả nước dùng cũng không chừa giọt nào.

Ăn xong, người đi đường thưa dần. Thường thì đến giờ Thân là bắt đầu thu dọn, đến giờ Dậu thì đường phố phải trả lại vẻ ban đầu.

Ngày đầu bày sạp thuận lợi hơn tưởng tượng, dù chưa bán hết thì cũng kiếm được một món lời kha khá.

Vu Kiều vừa mang tô mì đi trả, Tiểu Lưu dẫn theo một tiểu nhị đi nhanh về phía họ, vừa tới nơi đã thở phào: "Dương huynh, ta lại tới rồi, lần này không uổng công đâu. Tiểu nhị trong tiệm t.h.u.ố.c thấy ván giặt của ta, ai cũng muốn mua cho nhà, bọn ta muốn lấy 10 cái, bên ngươi còn không?"

Dương Hoa thầm nghĩ Tiểu Lưu quả thật là người thật lòng, rõ ràng không muốn nhận không đồ của họ nên mới cố ý dẫn người tới mua.

"Tiểu Kiều nói mua mười tặng một." Dương Hoa nhận tiền rồi tặng thêm một cái, khẽ nói: "Cảm ơn."

"Ấy da, các người bán nhiều thế rồi, thiếu gì mấy cái này." Tiểu Lưu cũng chẳng rề rà, vốn là tranh thủ lúc chưa thu sạp ghé qua, mua xong thì ôm ván giặt cùng tiểu nhị quay về hiệu t.h.u.ố.c.

Còn lại hai cái cuối cùng được chủ sạp kế bên mua. Họ đứng bên nhìn cả ngày, cuối cùng vẫn không nhịn được móc tiền ra.

Bà chủ quán mì bên cạnh cười hớn hở trêu Vu Kiều: "Ngươi thật biết buôn bán, vừa biết nói chuyện lại còn niềm nở, ta nhìn cả ngày rồi, ai mua cũng vui vẻ. Hai người các ngươi lại còn đẹp, mấy tiểu cô nương đi ngang còn phải ngoái lại nhìn vài lần ấy chứ!"

Vu Kiều đứng cách vài bước nhìn bóng lưng thẳng tắp của Dương Hoa, tuy ít nói nhưng cả người đều toát lên khí chất thư sinh nhã nhặn, đứng đó thật sự khiến người ta nhìn thêm vài lần.

Cậu gật đầu đồng tình, thầm thở dài: Từ xưa đến nay người đẹp đúng là có ưu thế, ngay cả buôn bán cũng không ngoại lệ.

Ván giặt bán hết rồi, có thể thu sạp sớm. Vừa chất ghế gỗ và chậu gỗ lên xe bò thì gặp hai người trong thôn cũng lên trấn, muốn ngồi nhờ xe về.

Dương Hoa nhờ họ trông hàng, rồi dẫn theo Vu Kiều và Dương Tiểu Đông đi mua vải.

Chủ tiệm vải mắt tinh, vừa thấy ba người liền nhận ra là đôi bán hàng không xa, liền đon đả đón tiếp: "Ba vị muốn mua vải gì? Ở đây có vải bông, vải thô, vải gai, còn có cả vải mới từ phủ thành chuyển tới, có sẵn quần áo may sẵn nữa, đảm bảo các vị cần gì cũng có!"

Vu Kiều bị thu hút bởi chiếc trường bào xanh treo ngoài cửa, lập tức tưởng tượng dáng vẻ Dương Hoa mặc vào, liền quyết định mua tặng hắn một cái.

"Ta muốn mua vải bông, màu nhạt, khoảng hai tấm."

"Mời qua bên này xem, mấy tấm này bán chạy nhất, mềm mại, thoáng khí, làm chăn hay quần áo đều được. Nếu làm đồ lót thì mấy tấm này tốt nhất, mặc trong phải thoải mái."

Ông chủ tiệm rất nhiệt tình, vài câu đã dò ra ai là người quyết định trong nhà, liền kéo Vu Kiều đi giới thiệu. Cuối cùng Vu Kiều chọn hai tấm vải bông làm chăn, thêm một tấm vải mềm nhất để may áo ngủ.

"Lão bản, bộ áo này bao nhiêu tiền?" Vu Kiều ôm vải đứng trước quần áo hỏi: "Thử được không?"

"Khách quan đúng là có mắt nhìn, đây là hàng mới từ phủ thành, kiểu dáng đang thịnh hành, hôm nay mới treo lên. Thử được, để ta lấy cho!"

Dương Hoa bị nhét bộ đồ vào tay, lại bị Vu Kiều đẩy nhẹ lưng, muốn từ chối cũng không được, đành ngoan ngoãn thay.

Áo dài cổ tròn màu xanh khoác lên người càng làm nổi bật khí chất thư sinh, cổ áo ôm sát gọn gàng, vai thẳng tắp, thắt lưng chỉnh tề, càng tôn lên bờ vai rộng, đôi chân dài, đôi mắt sâu thêm vài phần.

Ánh mắt Vu Kiều không chút che giấu quét từ đầu tới chân một lượt, lập tức quyết định: bộ đồ này, đắt mấy cũng phải mua cho Dương Hoa!

Chủ tiệm là người tinh ý, lập tức khen lấy khen để. Dương Hoa trong mắt là từ chối nhưng không dám quyết định. Vu Kiều ghé lại vỗ tay hắn, nhẹ giọng thương lượng: "Hoa ca, ngươi mặc bộ này thật sự rất đẹp, mua nhé, được không?"

Giọng nói rõ ràng không để từ chối, lại như đang nũng nịu, Dương Hoa dễ mềm lòng nhất là kiểu này, bất đắc dĩ nói: "Tiểu Kiều không mua cho mình mà lại mua cho ta, ta sao dám nhận?"

"Hoa ca, ngươi chưa nghe câu này à — vẻ ngoài của trượng phu, là vinh quang của phu lang!"

Chương 10 - Phu Lang Của Ta Vượng Gia Vượng Phu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia