Ta đặt mạnh chồng sổ xuống bàn, chống hai tay vào hông, cố làm ra vẻ một nữ chủ nhân hung dữ:
"Từ nay về sau, tiền chi tiêu trong phủ phải do thiếp quản lý."
"Mỗi tháng phu quân đi đứng, chi tiêu cái gì, mua đao kiếm bao nhiêu tiền đều phải báo cáo với thiếp."
"Nếu không... thiếp sẽ lại gom vàng trốn về quê cũ nuôi gà đấy!"
Hai chữ "bỏ trốn" vừa thốt ra khỏi miệng ta, Cảnh Vô Ngôn lập tức buông phắt cây b.út lông trên tay xuống.
Chàng đứng bật dậy, vòng tay to lớn ôm c.h.ặ.t lấy eo ta từ phía sau, kéo ta ngồi lọt thỏm vào lòng chàng.
Chàng vùi đầu vào cổ ta, hít hà mùi hương hoa bưởi thanh khiết, giọng nói trầm khàn có chút quyến luyến, làm nũng:
"Giao cho nàng, tất cả đều giao cho nàng."
"Lệnh bài kho bạc của Hoàng thủ vệ ta cũng giao cho nàng, chìa khóa mật thất cũng giao cho nàng."
"Đừng nhắc đến hai chữ bỏ trốn nữa, được không?"
"Nàng đi rồi, ta biết sống sao đây..."
Ta dựa lưng vào l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi, ấm áp của chàng, lắng nghe nhịp tim đập mạnh mẽ dữ dội của vị Chỉ huy sứ oai hùng.
Trái tim ta mềm nhũn thành một bãi nước xuân.
Hóa ra, cảm giác được một người đàn ông mạnh mẽ nhất thế gian dung túng, chiều chuộng vô điều kiện lại hạnh phúc đến nhường này.
Ta không cần phải gồng mình làm một nữ cường nhân mạnh mẽ, thấu hiểu quyền mưu.
Ta chỉ cần làm chú thỏ nhỏ bánh bèo của chàng, an tâm hưởng thụ sự nuông chiều lên tận trời xanh này là đủ.
Thế nhưng, cuộc sống yên bình, ngọt ngào của chúng ta ở viện nhỏ...
Sắp sửa bị khuấy động bởi những lời dèm pha đầy ác ý từ những kẻ bên ngoài dòng họ Cảnh thị.
05.
Hôm nay là ngày giỗ tổ của gia tộc Cảnh thị.
Từ sáng sớm, phủ Chỉ huy sứ đã nhộn nhịp, chật kín người ra kẻ vào.
Họ hàng, thân tộc từ khắp các tỉnh xa cũng lặn lội kéo về kinh thành tham dự.
Ta vốn tính nhút nhát, sợ đám đông, chỉ muốn trốn trong viện nhỏ của mình.
Nhưng thân là chính thê của tộc trưởng đương nhiệm, ta buộc phải xuất hiện ở sảnh chính để tiếp đón các vị trưởng bối.
Ta mặc một bộ váy lụa màu xanh nhạt thanh nhã, tóc b.úi đơn giản, hai tay siết c.h.ặ.t chiếc khăn tay nhỏ vì căng thẳng.
Vừa bước vào sảnh, ta đã cảm nhận được hàng chục ánh mắt đổ dồn về phía mình.
Những ánh mắt đó không có sự cung kính, mà đầy rẫy sự dò xét, khinh miệt và ác ý.
Cảnh Vô Ngôn từ sớm đã phải vào cung để hộ giá Hoàng đế tế tổ, hiện tại vẫn chưa kịp trở về phủ.
Không có chàng ở bên chống lưng, chú thỏ nhỏ là ta lập tức trở thành miếng mồi ngon cho bầy sói họ hàng.
Ngồi ở ghế chính là ba vị thẩm thẩm và cô mẫu lớn tuổi trong tộc, sắc mặt ai nấy đều nghiêm nghị, cao ngạo.
Ta vừa dâng trà xong, Thị thẩm thẩm đã đặt mạnh chén trà xuống bàn, hừ lạnh một tiếng:
"Cháu dâu, hai năm nay ngươi quản lý cái phủ này kiểu gì vậy?"
"Ta nghe nói ngươi đem hết gia quy quy củ vứt xó, ngày ngày chỉ biết ru rú trong viện thêu thùa, chế mấy loại hương liệu rẻ tiền?"
"Thân là thê t.ử của Chỉ huy sứ, không biết giao thiệp với các phu nhân quyền quý, chỉ biết nhõng nhẽo làm nũng, có ra thể thống gì không?"
Ta giật mình, theo bản năng lùi lại một bước, đầu ngón tay run rẩy, hai mắt lập tức đỏ hoe.
Ta nhát gan, từ nhỏ đến lớn chưa từng cãi nhau với ai, nay bị trưởng bối chỉ trích công khai trước mặt bao người, ta chỉ biết cúi đầu chịu trận.
Cố mẫu bên cạnh thấy ta dễ bắt nạt, liền bồi thêm một đòn chí mạng:
"Hừ, những thứ đó còn chịu được. Nhưng việc nối dõi tông đường thì sao?"
"Ngươi gả vào Cảnh gia hai năm nay, cái bụng vẫn im hơi lặng tiếng, không sinh được một mụn con nào!"
"Cảnh gia chúng ta dòng dõi độc đinh, Vô Ngôn lại nắm giữ trọng trách quốc gia, làm sao có thể không có người kế thừa?"
"Ngươi không sinh được, thì phải chủ động nạp thiếp cho phu quân, tuyển chọn nữ nhi ngoan ngoãn, biết đẻ về hầu hạ hắn."
"Hôm nay ta mang theo hai đứa cháu gái họ bên ngoại, vừa khéo tay lại biết phép tắc, hôm nay liền lưu lại trong phủ đi!"
Dứt lời, hai cô nương trẻ tuổi, ăn mặc lộng lẫy từ phía sau bước ra, e lệ hành lễ, ánh mắt tràn ngập tham vọng nhìn về phía hậu viện.
Ta đứng trơ trọi giữa đại sảnh, nước mắt không tự chủ được mà rơi lã chã xuống má.
Lòng n.g.ự.c ta thắt lại, cảm giác uất ức và bất lực dâng trào.
Họ ép ta nạp thiếp cho chàng.
Họ muốn chia sẻ người đàn ông độc quyền nuông chiều ta hai năm qua.
Ta yếu đuối, nhút nhát, không biết dùng quyền mưu để đáp trả, chỉ biết đứng đó khóc thầm, siết c.h.ặ.t chiếc khăn tay đến mức trắng bệch cả đầu ngón tay.
Đúng lúc đám họ hàng đang đắc ý, tưởng chừng đã ép được đứa con dâu bánh bèo này phải thỏa hiệp.
"Rầm!"
Cánh cửa sảnh chính đột ngột bị một lực lượng cực mạnh đá bay, vỡ vụn thành nhiều mảnh.
Một luồng sát khí lạnh thấu xương từ bên ngoài ập vào, khiến lò sưởi trong sảnh như đóng băng trong nháy mắt.
Cảnh Vô Ngôn mình mặc giáp trụ đen tuyền, vạt áo còn vương hơi sương, sắc mặt âm trầm như bầu trời trước bão giông, sải bước đi vào.
Đao kiếm bên hông chàng va vào nhau kêu boong boong, mỗi một bước chân nện xuống sàn nhà như giẫm lên tim của mọi người hiện tại.
Nhìn thấy ta đứng khóc nấc lên giữa sảnh, đôi mắt đỏ hoe đầy tội nghiệp, đồng t.ử của Cảnh Vô Ngôn chợt co rụt lại dữ dội.
Sát khí trên người chàng bùng nổ triệt để.
Chàng tiến ba bước thành hai, dứt khoát đẩy hai cô nương định nạp thiếp kia ngã nhào ra đất, rồi vươn vòng tay to lớn ôm c.h.ặ.t lấy ta vào lòng.
Bàn tay thô ráp của chàng vụng về lau đi giọt nước mắt trên má ta, giọng nói run lên vì xót xa và tức giận:
"Tuyết Nhi, đừng khóc. Có ta ở đây."