“Nhưng bây giờ đã khác rồi, Diêu An Tuệ ngày càng thư giãn hơn, bản thân cô không cảm thấy gì nhiều, nhưng Lộ Nguyên Thanh lại nhìn thấy tất cả trong mắt.”
Lộ Nguyên Thanh nhìn thấy thì vui trong lòng, vừa vui lên một cái là mặt mũi cũng chẳng cần nữa, bưng cái bát sang nhà hàng xóm, một lúc sau lại bưng bát trở về, trấn lột được một bát thịt.
Diêu An Tuệ ra một tầng mồ hôi, cảm thấy người dính dấp, vừa vặn có nước nóng nên đi tắm một cái, tắm xong đi ra thì thấy Lộ Nguyên Thanh đã bày sẵn bát đũa rồi.
Món dưa chuột trộn mà Diêu An Tuệ muốn ăn đã làm xong, trên bàn ăn còn có thêm một bát thịt kho tàu.
“Thịt kho tàu ở đâu ra thế?
Hôm nay nhà mình đâu có mua thịt đâu.”
Phiếu thịt mỗi tháng đều có định mức, nhà họ ăn thịt ngoài phiếu thịt hàng tháng ra, còn lại toàn dựa vào Hoa Phương Linh tiếp tế, ai bảo cô ấy có “bàn tay vàng” cơ chứ.
“Anh nghĩ em không có cảm giác thèm ăn, nên sang hàng xóm đổi một món.”
Lộ Nguyên Thanh nói chuyện không nhịn được mà đỏ mặt, chuyện này là lần đầu tiên anh làm, trời mới biết lúc Thẩm Văn Khang thấy anh cầm cái bát sang đòi thịt thì vẻ mặt ngạc nhiên đến mức nào, nhưng da mặt so với việc vợ bị đói bụng thì chẳng đáng nhắc tới, không cần mặt mũi thì thôi vậy.
Tuy nhiên ở trước mặt vợ thì vẫn phải duy trì hình tượng một chút.
Vì vậy anh không nói là “xin” mà đổi thành “đổi”.
“Phương Linh làm nhiều thế sao?”
Diêu An Tuệ không biết nội tình, nhìn hơn nửa bát thịt kho tàu vẫn thấy lạ là sao Hoa Phương Linh lại làm nhiều thế, cô làm sao có thể ngờ được Lộ Nguyên Thanh đã múc đi hơn một nửa đĩa thịt kho tàu của nhà người ta.
“Ừm... nghe nói là phản ứng t.h.a.i nghén nên ăn không trôi.”
Chính vì Hoa Phương Linh ăn không trôi nên Lộ Nguyên Thanh mới múc đi nhiều như vậy, dù sao cũng không đến mức đi tranh thịt với phụ nữ có thai.
Còn Thẩm Văn Khang?
Chẳng phải vẫn để lại cho anh ta một phần nhỏ đó sao.
Diêu An Tuệ trong lòng cảm động, vì ở chung lâu như vậy, cô biết Lộ Nguyên Thanh là người rất không thích làm phiền người khác, việc gì tự mình làm được thì sẽ tự làm.
Diêu An Tuệ cũng không ngờ, cô chỉ thuận miệng nói một câu không muốn ăn, Lộ Nguyên Thanh liền có thể bỏ qua thể diện, chỉ có thể nói cách Lộ Nguyên Thanh đối tốt với cô chính là cách dễ dàng làm cô rung động nhất.
Còn nữa là:
“Tay nghề nấu nướng của Hoa Phương Linh thật sự rất tốt, Diêu An Tuệ vốn dĩ không có cảm giác thèm ăn, cuối cùng vẫn ăn rất vui vẻ.”
Lại một lần nữa cảm thán khả năng tự chế của Diêu An Tuệ, cho dù món ăn bày trước mặt có ngon đến đâu, yêu thích đến mấy, Diêu An Tuệ vẫn duy trì mỗi bữa chỉ ăn no tám phần.
Buổi chiều, đám đàn ông vừa mới đi làm thì Hoa Phương Linh đã tới, cứ xoay quanh Diêu An Tuệ nhìn tới nhìn lui, làm cô thấy kỳ quặc:
“Cậu làm cái gì vậy?”
“Xem chuyện lạ ấy mà, cậu không biết nhà cậu hôm nay buồn cười thế nào đâu, thức ăn nhà tớ còn chưa lên bàn, anh ấy đã bưng bát sang rồi.”
Hoa Phương Linh cười không ngớt:
“Giữ cái vẻ mặt không biểu cảm đấy rồi bảo, vợ tôi chán ăn, có thể cho tôi xin ít thức ăn không.
Lúc đầu chỉ gắp một chút thịt kho tàu, tớ bảo tớ nghén không ăn được thế là anh ấy lập tức bưng đĩa múc lấy múc để hơn nửa đĩa, lão Thẩm nhà tớ uất ức muốn ch-ết.”
“Hả?
Nhưng anh ấy nói với tớ là sang nhà cậu đổi.”
Diêu An Tuệ cũng kinh ngạc, đây là thao tác gì vậy?
Lộ Nguyên Thanh còn có mặt này nữa sao.
“Cũng không hẳn là không phải, trước khi đi anh ấy đưa tớ 10 tệ, bảo tớ sau này làm món gì ngon thì làm thêm một phần, anh ấy trả tiền.”
Hoa Phương Linh cười đến rung cả người:
“Lão Lộ nhà cậu cứ như tổng tài bá đạo ấy, đừng nhắc tới nữa buồn cười ch-ết đi được.”
Diêu An Tuệ đã quen với việc Hoa Phương Linh thỉnh thoảng nói ra mấy từ nghe không hiểu, nhưng trọng điểm thì cô đã nắm được, Lộ Nguyên Thanh bảo Hoa Phương Linh làm món gì ngon thì làm cho cô một phần.
“Vậy cậu có đồng ý không?”
Diêu An Tuệ thật ra tò mò về phản ứng của Thẩm Văn Khang, chắc là muốn đ.á.n.h anh một trận lắm rồi.
“Đến lượt tớ đồng ý sao?
Cậu không xem bây giờ tớ là thân phận gì à?
Tớ còn chưa kịp nói gì thì lão Thẩm nhà tớ đã không chịu rồi, học theo lão Lộ nhà cậu móc tiền ra, nói, vợ tôi m.a.n.g t.h.a.i rồi không ngửi được mùi khói dầu, phiền chị dâu bình thường chăm sóc một chút.”
Hoa Phương Linh vừa nói vừa làm bộ biểu diễn lại cho Diêu An Tuệ xem.
“Tốt đấy, lão Thẩm nhà cậu là người biết thương vợ.”
“Vậy cậu có muốn nghe câu trả lời của lão Lộ nhà cậu không?”
Cũng không đợi Diêu An Tuệ trả lời, Hoa Phương Linh tự mình cười không ngừng:
“Lão Lộ nhà cậu lập tức đút tiền vào túi luôn, chẳng buồn đáp lời, cậu nói xem, lão Lộ nhà cậu sợ làm cậu mệt, đến một câu khách sáo cũng chẳng muốn nói, cũng không nghĩ xem trên tay anh ấy còn đang bưng bát thịt kho tàu nhà tớ đấy.”
“Phụt...”
Lần này Diêu An Tuệ thật sự không nhịn được, ừm, người đàn ông nhà cô cũng khá đáng yêu đấy chứ.
“Thế nào” Hoa Phương Linh lém lỉnh hỏi:
“Nghe tớ kể xong có thấy cảm động không?
Có yêu lão Lộ nhà cậu thêm chút nào không?”
Cảm động thì đương nhiên là có, yêu hay không thì không biết, nhưng thích thì có, có điều những lời này không cần phải nói với Hoa Phương Linh.
“Thế còn cậu, lúc này có cảm thấy mắt nhìn người của mình đặc biệt tốt không?”
“Đó là đương nhiên!”
Hoa Phương Linh cực kỳ kiêu ngạo.
Lời tác giả:
“Tối qua uống 8 gói cà phê, thức đêm viết chương này, hôm nay cập nhật sớm một chút, nếu hôm nay lượt sưu tầm đủ 2000 sẽ viết thêm một chương nữa, còn nữa, xin bình luận và hoa nhé!”
“Thím ơi, con có thể đi hái nấm cùng Phùng Quốc Đống và những người khác không?”
Mấy ngày trước có một trận mưa, hôm nay thấy rất nhiều người đi hái nấm rồi.
Nhưng:
“Phùng Quốc Đống là ai?”
“Chính là Phùng Đại Tráng đã làm thím chảy rất nhiều m-áu đấy ạ.”
Tề Minh Triết nói xong lại sợ Diêu An Tuệ không thích cậu bé chơi với người đã làm hại mình, vội vàng giải thích:
“Thím ơi, Phùng Quốc Đống bây giờ đã sửa đổi rồi, bạn ấy sẽ không hại người nữa đâu.”
Tề Minh Triết là một người mềm lòng, Phùng Quốc Đống vì trước đây quá nghịch ngợm nên bạn bè cùng lứa không ai chơi cùng, Tề Minh Triết là vì Phùng Nhạc Hòa dẫn cậu bé cùng tập thể d.ụ.c buổi sáng mỗi ngày nên mới có tiếp xúc với Phùng Quốc Đống.
Thế giới của trẻ con vốn phân biệt trắng đen rõ ràng, Tề Minh Triết dù thông minh hơn những đứa trẻ khác nhưng dù sao vẫn là một đứa trẻ, ngày nào cũng tập thể d.ụ.c cùng nhau, Tề Minh Triết tưởng Lộ Nguyên Thanh đã tha thứ cho Phùng Quốc Đống nên cũng tha thứ theo.
Nhưng lúc này lại sợ Diêu An Tuệ không thích mình tiếp xúc với Phùng Quốc Đống nên thấp thỏm không yên.
Nhìn ra sự thấp thỏm của Tề Minh Triết, Diêu An Tuệ an ủi:
“Nếu bạn ấy đã sửa đổi rồi thì chúng ta tha thứ cho bạn ấy đi, nhưng nếu đi hái nấm thì có thể cho thím đi cùng không?
Thím vẫn chưa được hái nấm bao giờ.”
Diêu An Tuệ làm sao có thể để Tề Minh Triết và đám trẻ con đi vào rừng được, phải biết là người đi hái nấm nhiều như vậy, chỗ gần, ngay lối vào sớm đã bị người ta tìm nát rồi, làm gì còn phần cho chúng, nếu vào rừng sâu thì ai mà yên tâm cho được?
Tề Minh Triết vui mừng khôn xiết:
“Thím cũng muốn đi cùng chúng con sao?
Tuyệt quá.”
Tề Minh Triết lạch bạch chạy vào kho, rất nhanh đã đeo một cái gùi nhỏ trên lưng, tay cầm một cái giỏ nhỏ cao hơn hai mươi phân:
“Thím ơi chúng ta đi mau thôi, chúng ta hái thật nhiều nấm, phơi khô là có thể ăn được rất lâu đấy ạ.”
Tề Minh Triết cứ như một ông cụ non, chắc là nghe lỏm được lúc Diêu An Tuệ và Lộ Nguyên Thanh nói chuyện rau cỏ mùa đông, lúc này lại bắt đầu lo lắng rồi.
“An Tuệ, mọi người đi đâu thế?”
Vừa ra khỏi cửa đã gặp Hoa Phương Linh.
“Tớ đi cùng Tiểu Triết vào rừng hái nấm đây.”
“Ơ đợi chút tớ cũng đi cùng.”
Hoa Phương Linh nói xong định về nhà lấy giỏ.
“Đợi đã, vừa nãy còn nói cậu đang ở thân phận gì cơ mà, cậu vào rừng cái gì, ở yên trong nhà cho tớ.”
Diêu An Tuệ bị cô ấy làm cho sợ khiếp vía, người đang m.a.n.g t.h.a.i mà đòi leo núi?
Còn hái nấm?
“Ôi dào sao cậu cũng giống lão Thẩm thế, đó cũng chẳng phải núi cao rừng rậm gì, hơn nữa bao nhiêu người bụng mang dạ chửa còn phải xuống ruộng làm việc kìa, tớ chỉ đi hái nấm thôi, chắc chắn không sao đâu.”
Hoa Phương Linh thản nhiên nói.
“Người ta là người ta, cậu là cậu, người ta lao động chân tay quen rồi đương nhiên không vấn đề gì, cậu đến ruộng còn chưa xuống bao giờ mà đòi so với người ta à?”
“Cậu nói cứ như tớ quý giá lắm ấy.”
Hoa Phương Linh không hề giận việc Diêu An Tuệ quản mình, chỉ là hơi không vui chút thôi.
“Cậu cứ ngoan ngoãn một chút đi, đợi lần sau lão Thẩm nhà cậu rảnh thì bảo anh ấy đi cùng, cậu cứ ở yên nhà đi, lát nữa nếu tớ hái được nấm về, buổi tối làm món gà hầm nấm cho cậu ăn.”
Dù sao Diêu An Tuệ cũng sẽ không đồng ý để một bà bầu như cô ấy lên núi.
Chủ yếu còn một nguyên nhân khác, Diêu An Tuệ có chút sợ rồi, nghi ngờ không biết có phải là hào quang nữ chính của Hoa Phương Linh không, mà hình như cô và Hoa Phương Linh hễ cứ đi cùng nhau là dễ gặp chuyện, ví dụ như đặc vụ, Quan Hỉ Nhi, Phùng Đại Tráng.
Không sợ không được, bình thường thì thôi, bây giờ Hoa Phương Linh là một phụ nữ có thai, dù sao Diêu An Tuệ cũng không dám mạo hiểm dù chỉ một chút.
Nhưng trong sách hình như không viết Hoa Phương Linh gặp chuyện gì trong rừng, cho nên cô ấy đi theo chắc không sao chứ?
Nhưng cốt truyện hình như đã thay đổi rồi, đây không còn là thế giới trong sách đơn thuần nữa mà là một thế giới thật sự đầy rẫy những điều chưa biết.
Ví dụ như tác giả Hoa Phương Linh xuyên sách thay thế nữ chính, mà sự xuất hiện của Diêu An Tuệ đã thay đổi c-ái ch-ết của nguyên thân, trong sách Hoa Phương Linh cũng không m.a.n.g t.h.a.i nhanh như vậy, tóm lại mọi thứ đều đã thay đổi, Diêu An Tuệ thu dọn tâm tình của mình, từ nay về sau đây chính là thế giới chân thực.
Diêu An Tuệ xách một cái giỏ tre đi theo đại đội quân hái nấm, trước đó còn tưởng chỉ có trẻ con thôi, vạn lần không ngờ mọi người đều đi theo hộ gia đình, Diêu An Tuệ và Tề Minh Triết là gia đình hai người duy nhất.
Lại một lần nữa cảm thán người thời này đẻ khỏe thật, mỗi nhà ít nhất cũng hai đứa, nhiều thì 5-6-7-8 đứa cũng có, tiếng nói cứ u u u u, Diêu An Tuệ mới nhìn thôi đã thấy đau đầu.
Tuy nhiên đối với việc hái nấm thì Diêu An Tuệ vẫn thấy rất hứng thú, cô chưa từng hái nấm, tương ứng là cũng không biết nhận diện.
Đi theo đại đội khá xa, Diêu An Tuệ không thích kết giao bạn bè, bình thường hoặc là đi cùng mấy người Hoa Phương Linh, hoặc là ở lì trong nhà, không quen thân lắm với những người khác, cuối cùng vẫn cùng hai người hàng xóm bên tay trái là Hướng Hiểu Văn, Trang Đại Quyên, cùng với Phùng Quốc Đống và mẹ cậu bé là Cao Văn Anh, cùng một xâu con cái của họ tách khỏi đại đội.
Nói thật thì nhóm của họ cũng coi như là một tiểu đội rồi, bốn người lớn tám đứa trẻ, dùng từ đông nghịt để mô tả cũng không quá.
May mà đám trẻ con tụ tập đi trước rồi, để lại bốn người lớn ở cùng nhau, mọi người hái nấm, Diêu An Tuệ thì đang nhận diện nấm.
Hướng Hiểu Văn và những người khác tự tìm nấm, còn phải dạy cho Diêu An Tuệ, lại còn phổ biến kiến thức cho cô, hóa ra mọi người vào rừng không chỉ để hái nấm, bây giờ chính là lúc hái sản vật núi rừng.