Bộ vest đen may thủ công tỉ mỉ bằng chất liệu cao cấp không hề dính một hạt mưa, trên ve áo là chiếc ghim cài hình chim ưng vàng bằng bạch kim đính kim cương lấp lánh, biểu tượng tối cao của gia tộc tài phiệt ẩn mình Hoàng gia, thế lực siêu cấp thống trị dòng vốn hải ngoại.
"Thiếu chủ!"
Người đàn ông trung niên quỳ một gối trên nền đất dơ bẩn bám đầy bùn cát, giọng nói run rẩy vì kích động nhưng vẫn giữ nguyên sự âm vang, uy nghiêm: "Thần là Hoàng quản gia của Hoàng gia. Thay mặt lão gia t.ử, cung nghênh Thiếu chủ Hoàng Minh Triết về nhà!"
Hàng chục vệ sĩ tinh nhuệ phía sau đồng loạt cúi đầu chín mươi độ, động tác đều tăm tắp, khí thế áp bức sừng sững khiến cho mấy gã cảnh sát vũ trang cũng phải khẽ biến sắc, vô thức siết c.h.ặ.t t.a.y s.ú.n.g.
Nguyễn Duy Bách đang bị còng tay quỳ rạp dưới đất, ngước mắt nhìn cảnh tượng này với vẻ mặt hoàn toàn mờ mịt.
Gã ngơ ngác nhìn đứa trẻ gầy gò đang nằm trong lòng tôi, rồi lại nhìn dàn siêu xe ngoại giao màu đỏ quyền lực ngoài cửa kho.
Đầu óc gã như nổ tung, gã lắp bắp, giọng khàn đặc: "Hoàng... Hoàng gia? Đứa trẻ rách rưới này... là người thừa kế của Hoàng gia?! Không thể nào! Nó chỉ là một đứa vô gia cư đầu đường xó chợ cơ mà?!"
Ả nhân tình Vũ Thanh Hà bên cạnh gã nghe thấy hai chữ "Hoàng gia" thì hai mắt trợn trừng, cả người nhũn ra như vũng bùn, ngã quỵ xuống đất.
Ả ta biết rất rõ cái tên này đại biểu cho điều gì. Ở cái thủ đô này, đụng vào nhà họ Lê đã là đường ch ết, nhưng đụng vào Hoàng gia thì đến cái x ác cũng chẳng toàn vẹn.
Ở phía sau, Nguyễn Khánh Linh đang bị nữ cảnh sát áp giải bỗng nhiên điên cuồng giãy giụa.
Gương mặt tám tuổi của nó vặn vẹo, xám ngoét như tro tàn, đôi mắt ngập tràn sự hoang mang tột độ.
Trên đỉnh đầu nó, những dòng bình luận đen ngòm bùng nổ với tốc độ ch.óng mặt:
[M ẹ ki ếp! Thân phận thật của nhóc Triết bị khui ra sớm hơn kiếp trước tận mười năm!]
[Kiếp trước thằng bé chịu đòn thay con Linh, sau đó bị Duy Bách vứt vào cô nhi viện rách nát rồi ch ết bờ c hết bụi. Mãi đến năm mười mười tám tuổi, Hoàng gia mới tìm ra bộ xương khô của nó rồi lật tung cả cái thủ đô này lên để trả thù, nghiền nát cả nhà họ Nguyễn. Con Linh vì có ký ức trọng sinh nên biết nhóc Triết là đại lão tương lai, cho nên đêm nay nó mới xúi bố nó gi ết nhóc Triết để diệt trừ hậu họa. Ai dè tự đào mồ chôn mình!]
[Lũ tra nam tiện nữ này phen này ch ết không có chỗ chôn rồi! Đụng vào ai không đụng, đụng trúng vảy ngược của Hoàng gia!]
Khánh Linh nhìn thấy những dòng chữ lơ lửng mà chỉ có tôi và nó thấy, nó bỗng gào lên như một kẻ tâm thần: "Không đúng! Kiếp trước rõ ràng cậu ta đã ch.ết rồi cơ mà! Tại sao kiếp này cậu ta lại là Thiếu chủ của Hoàng gia ngay lúc này?! Lê Thục Đoan! Là bà! Bà đã thay đổi kịch bản của tôi! Bà đáng ch ết! Bà cướp đi hào quang của tôi!"
Mấy chiến sĩ công an nhướng mày nhìn nhau, gã đội trưởng khẽ lắc đầu: "Đứa nhỏ này hoảng loạn quá độ, có dấu hiệu tâm thần bất ổn, đưa đi giám định tinh thần rồi áp giải về đồn sau."
Tôi nhìn Khánh Linh bằng ánh mắt lạnh lùng, xa cách.
Hào quang nữ chính trọng sinh sao? Nực cười.
Một kẻ tâm địa tàn nhẫn, từ nhỏ đã biết hạ độc mẹ nuôi, xúi bố gi ết người như nó, xứng đáng có hào quang sao?
Tôi thu hồi ánh mắt, nhìn đứa trẻ đang ôm c.h.ặ.t lấy cổ mình.
Thằng bé không hề thả lỏng tay, ngược lại càng ôm c.h.ặ.t lấy tôi hơn.
Đôi mắt sắc sảo, lầm lì của thằng bé liếc nhìn Hoàng quản gia đang quỳ dưới đất bằng ánh mắt hoàn toàn xa lạ, không có một chút d.a.o động hay mừng rỡ của một đứa trẻ nghèo khổ bỗng chốc hóa phượng hoàng.
Thằng bé ghé sát tai tôi, nhỏ giọng nhưng dứt khoát: "Con không biết ông ta. Con chỉ biết mẹ Đoan. Mẹ đừng bỏ con."
Trái tim tôi như bị ai đó bóp nhẹ, mềm nhũn ra.
Tôi vỗ nhẹ lên tấm lưng gầy còn đang run rẩy của thằng bé, rồi ngẩng đầu đối diện với Hoàng quản gia.
Với tư cách là đại tiểu thư được nuôi dạy bài bản của nhà họ Lê, tôi không hề bị khí thế của Hoàng gia làm cho khiếp sợ.
Tôi đứng thẳng người, chất giọng thanh tao nhưng đầy uy nghiêm của một chính thất hào môn vang lên:
"Hoàng quản gia, Thiếu chủ của các ông vừa trải qua một trận bắt cóc tống tiền, cơ thể đang bị thương, tâm lý chịu kích động lớn. Nếu các ông thực sự tôn trọng thằng bé, xin vui lòng đứng lên và nhường đường cho chúng tôi đến bệnh viện trước. Chuyện gia tộc, để sau hẳn nói."
Hoàng quản gia lúc này mới thực sự chú ý đến tôi.
Ông ta ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén như chim ưng quét qua người tôi.
Nhưng khi nhìn thấy chiếc áo mưa cá nhân của tôi đang bọc c.h.ặ.t lấy thân hình nhỏ bé của Bùi Kế Xuyên, và cách vị Thiếu chủ vốn nổi tiếng là lạnh lùng, bài xích người ngoài của họ đang hoàn toàn ỷ lại vào tôi, ánh mắt gã quản gia lập tức chuyển sang sự kính trọng sâu sắc.
"Lê phu nhân, thất lễ rồi." Hoàng quản gia đứng dậy, khom người cung kính một góc bốn mươi lăm độ, "Ơn cứu mạng và bảo bọc của phu nhân đối với Thiếu chủ trong suốt thời gian qua, Hoàng gia chúng tôi khắc cốt ghi tâm. Chiếc xe y tế chuyên dụng với trang thiết bị tốt nhất của chúng tôi đã đợi sẵn bên ngoài, xin mời phu nhân và Thiếu chủ dời bước."
Tôi gật đầu, bế chắc Minh Triết bước đi.
Khi đi ngang qua ba người Nguyễn Duy Bách, Vũ Thanh Hà và Nguyễn Khánh Linh, tôi dừng bước chân lại một chút.
Duy Bách lúc này như một con ch.ó hoang hấp hối bám lấy cọng rơm cứu mạng, gã rướn người về phía tôi, hai hàng nước mắt hối hận muộn màng chảy dài trên gương mặt đầy râu: "Thục Đoan... cứu anh... Anh biết sai rồi... Anh bị con khốn Vũ Thanh Hà này xúi giục thôi! Anh là chồng em mà Thục Đoan... Xin em nghĩ đến tình nghĩa bảy năm qua mà xin người của Hoàng gia tha cho anh một mạng..."
"Bố nuôi... Mẹ nuôi... Linh Linh biết sai rồi... Đừng bắt con đi vào trại giam..." Khánh Linh khóc rống lên, hai chân quỵ xuống kéo lê trên nền đất.