Tôi khẽ liếc mắt về phía bóng tối nơi góc cầu thang, quả nhiên nhìn thấy một góc áo hồng phấn của Nguyễn Khánh Linh. 

Con bé đang rụt đầu vào bóng tối, hai tay cuống cuồng bấm bàn phím điện thoại, gương mặt đầy vẻ hoảng hốt. 

Tôi khẽ nhếch môi, thầm ghi nhận, rồi quay lại nhìn thẳng vào gã chồng đang thở dốc trước mặt.

"Duy Bách, anh bình tĩnh lại đi." Giọng tôi đều đều, không một chút gợn sóng, mang theo sự lạnh lùng xa cách tột cùng. "Khoản bảo lãnh hai trăm tỷ đó, từ trước đến nay đều là tài sản riêng của em đứng ra bảo chứng cho anh. Hiện tại em thấy rủi ro thị trường quá cao, em thu hồi tài sản của mình về để phòng vệ cá nhân, có gì sai sao?"

"Em nói nghe nhẹ nhàng nhỉ?!" Duy Bách tức đến nổ đom đóm mắt, gã mất hết lý trí tiến lên định nắm lấy vai tôi gặng hỏi.

Nhưng gã chưa kịp chạm vào một sợi tóc của tôi, hai gã vệ sĩ to lớn thân cận của nhà họ Lê đã lập tức từ bóng tối bước ra. 

Họ đứng sừng sững như hai bức tường thép, chắn ngang giữa tôi và gã, ánh mắt lạnh gáy đồng thời đặt tay lên thắt lưng.

Nhìn thấy người của nhà họ Lê, Duy Bách như bị dội một gáo nước lạnh, lập tức tỉnh mộng. 

Gã nhận ra người phụ nữ trước mặt không còn là cô vợ dịu dàng, lụy tình, sẵn sàng dốc hết của cải nhà ngoại ra để nuôi dưỡng giấc mộng tổng tài của gã nữa.

Gã hít một hơi thật sâu, gượng gạo ép bản thân thu lại vẻ hung hãn, thay vào đó là bộ mặt đau khổ, tổn thương quen thuộc đã lừa dối tôi suốt bảy năm qua: "Thục Đoan... chúng ta là vợ chồng kết tóc xe tơ cơ mà? Anh làm lụng vất vả ngày đêm, nếm mật nằm gai gầy dựng công ty này lên cũng là vì tương lai của em, của con gái Linh Linh của chúng ta... Sao em lại có thể tuyệt tình, tính toán chi li với anh như người ngoài thế này? Em làm vậy, không sợ ba mẹ anh ở quê và các cổ đông cười chê sao?"

"Vì tương lai của em và Linh Linh?" Tôi lặp lại câu nói của gã, trong lòng dâng lên một sự khinh bỉ tột cùng. "Duy Bách, anh chắc chắn cái công ty đó là vì tương lai của em, hay là vì một :tương lai: của ai khác đang chờ sẵn để thay thế em?"

Đồng t.ử của Duy Bách co rút lại một cách kịch liệt. 

Gã chột dạ thấy rõ, bước chân vô thức lùi lại nửa bước, né tránh ánh mắt sắc lẹm như nhìn thấu tim gan của tôi: "Em... em nói vậy là có ý gì? Anh đi làm việc bên ngoài trong sạch, không thẹn với lòng, em đừng có nghe lời gièm pha bên ngoài mà nghi ngờ anh..."

"Anh không hiểu thì để em giúp anh hiểu." Tôi quay lại ghế sofa, thản nhiên ngồi xuống, nhấp một ngụm nước cam rồi thong thả nói tiếp: "Sẵn tiện anh đang ở đây, em cũng muốn thông báo một chuyện. Hai căn biệt thự ở khu nghỉ dưỡng phía Nam thuộc quyền sở hữu chung của chúng ta, ngày mai em sẽ cử đoàn luật sư và kiểm toán của Lê Thị đi thanh tra lại toàn bộ hồ sơ sang tên giấy tờ."

Nghe đến đây, sắc mặt Duy Bách lập tức chuyển từ đỏ sang trắng bệch như người ch ết lâm sàng.

Hai căn biệt thự đó, gã đã lén lút giả mạo chữ ký của tôi để chuyển nhượng sang tên cho Vũ Thanh Hà cách đây đúng một tháng. 

Gã cứ nghĩ việc này thần không biết quỷ không hay, chờ khi công ty lên sàn thành công, gã sẽ chính thức đơn phương ly hôn, đá tôi ra khỏi nhà để đón nhân tình và con gái ruột vào ở. 

Gã không thể ngờ được, tôi lại nắm thóp chuyện này nhanh đến thế.

"Thục Đoan... chuyện đó... chuyện đó có chút hiểu lầm, để anh giải thích... Cứ để từ từ rồi tính..." Giọng Duy Bách bắt đầu run rẩy, không còn chút khí thế chất vấn nào của lúc ban đầu. 

Gã lúng túng đứng trơ trọi giữa phòng khách, mồ hôi hột rơm rớm trên trán.

"Không cần từ từ." 

Tôi đặt mạnh ly nước xuống bàn, thanh âm đanh thép vang lên, triệt tiêu mọi đường lui của gã: "Hạn trong vòng ba ngày, nếu anh không tự mình nộp đủ số tiền hai trăm tỷ để bù vào khoảng trống bảo lãnh của ngân hàng, phía ngân hàng sẽ tiến hành thủ tục phong tỏa, niêm phong toàn bộ tài sản hiện có đứng tên anh và công ty. Bao gồm cả chiếc xe Maybach anh đang đi và... căn biệt thự này."

"Cái gì?! Căn biệt thự này cũng bị niêm phong?!"

Khánh Linh ở góc cầu thang không nhịn được nữa, thất thanh hét lên một tiếng rồi lao ra. 

Con bé chạy xồng xộc đến túm lấy tay Duy Bách, gương mặt nhỏ nhắn đầy vẻ hốt hoảng và phẫn nộ: "Bố ơi! Không được đâu! Căn nhà này là của chúng ta mà! Tại sao người phụ nữ này lại có quyền đuổi chúng ta đi?!"

Trong lúc hoảng loạn mất kiểm soát, đứa trẻ trọng sinh này đã hoàn toàn vứt bỏ lớp mặt nạ "con gái ngoan ngoãn", gọi thẳng tôi là "người phụ nữ này".

Tôi từ trên cao nhìn xuống hai bố con bọn họ, cười lạnh một tiếng: "Khánh Linh, con quên rồi sao? Căn biệt thự này là tài sản trước hôn nhân, đứng tên một mình Lê Thục Đoan mẹ. Bố con chỉ là người ở nhờ thôi. Mẹ muốn thu hồi lại lúc nào, đó là quyền của mẹ. Đi học trường quốc tế năm năm, hóa ra chút kiến thức pháp luật cơ bản này con cũng không được dạy sao?"

"Bố! Bố nói gì đi chứ! Con không muốn ra khỏi đây đâu!" Khánh Linh khóc rống lên. 

Kiếp trước nó là đại tiểu thư sống trong nhung lụa, chưa từng phải nếm trải cảm giác bị người ta tước đoạt sạch sẽ mọi thứ, đẩy vào cảnh đường cùng như thế này.

Duy Bách đứng ch ết trân tại chỗ, hàm răng nghiến c.h.ặ.t đến mức nghe rõ tiếng kèn kẹt. 

Gã nhìn tôi bằng ánh mắt oán độc tột cùng, như muốn băm vằn tôi ra thành trăm mảnh. 

Nhưng gã thừa biết, gã không thể làm gì được. Bản lĩnh của gã đều dựa vào cái danh "con rể nhà họ Lê", một khi tôi dứt khoát c.h.ặ.t đứt nguồn viện trợ, gã chỉ là một con hổ giấy không hơn không kém.

"Được... Được lắm, Lê Thục Đoan. Em tuyệt tình như vậy, thì đừng trách anh bất nghĩa." Duy Bách buông một câu đe dọa đầy bất lực, rồi nắm c.h.ặ.t t.a.y Khánh Linh, quay người đùng đùng bỏ đi khỏi biệt thự ngay trong đêm.

Cửa chính một lần nữa đóng sầm lại. Căn phòng khách rộng lớn trở lại sự yên tĩnh vốn có.

Tôi mệt mỏi ngả đầu ra ghế sofa, khẽ day day thái dương đang đau nhức. 

Ngay lúc đó, một bàn tay nhỏ bé, ấm áp khẽ đặt lên mu bàn tay đang siết c.h.ặ.t của tôi.

Tôi mở mắt, nhìn thấy Hoàng Minh Triết đã đứng bên cạnh từ lúc nào. 

Đôi mắt đen láy, sâu thẳm của thằng bé nhìn tôi đầy lo lắng và kiên định: "Mẹ Đoan, mẹ đừng buồn. Sau này con lớn lên, con nhất định sẽ kiếm thật nhiều tiền để nuôi mẹ, bảo vệ mẹ."

7 - Phu Nhân Hào Môn Đã Thức Tỉnh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia