1
Ta thật sự cạn lời. Vừa rồi ở trong hoa viên chơi đu quay, lỡ tay không bám c.h.ặ.t nên ngã một cú như ch.ó ăn phân đau điếng.
Dù sao ta cũng là tiểu thư đài các số một số hai ở chốn kinh thành này. Tuy rằng xuyên qua đây đã 18 năm nhưng việc giữ kẽ bề ngoài xưa nay ta làm rất tốt. Bị ngã đau đớn mất mặt như thế này khiến ta vô cùng bực bội.
Thế nhưng điều làm ta bực bội hơn cả là sau khi ngã một cú, trong đầu ta lại hiện ra những ký ức chẳng thuộc về mình.
Ta phát hiện vậy mà bản thân lại đang sống trong một cuốn tiểu thuyết có tên Tướng Quân Mưu Mẹo Yêu Ta, đã thế còn là pháo hôi nguyên phối của vị tướng quân kia.
Cha ta là Trấn Quốc công, nương là Trưởng công chúa, cô cô là Quý phi đương triều, biểu ca là người có khả năng cao nhất tranh giành ngôi vua, hai người ca ca cũng làm mưa làm gió chốn quan trường.
Ngay cả bản thân ta, tuy trong lòng có nhiều tính toán nhỏ nhặt nhưng ngoài mặt vẫn là tấm gương tiểu thư danh giá số một của Đại Ngụy này.
Gả cho Tề Túc là kết quả sau khi cả nhà ta đã tính toán kỹ lưỡng.
Một là Tề gia và nhà ta vốn là thế giao. Hai là hiện giờ Tề gia môn đình sa sút, có thể giúp vua bớt nghi kỵ đối với gia đình ta, hơn nữa nhà hắn cũng chẳng có ai dám ăn h.i.ế.p ta. Ba là tiểu từ Tề Túc này đ.á.n.h trận rất cừ, tương lai tươi sáng.
Thế nhưng ngàn tính vạn tính, lại không tính đến việc Tề Túc này bề ngoài kính trọng ta hết mực, mà thực chất ở trong doanh trại lại cùng nữ chính Nguyễn Kiều Kiều chơi trò giả dạng đóng vai.
Trong cốt truyện đó, Nguyễn Kiều Kiều lai lịch không rõ ràng nhưng lại sở hữu tài chữa bệnh thần sầu. Nàng ta giả nam trang chui vào doanh trại, từ đó bắt đầu những ngày tháng quấn quít đủ kiểu với vị tướng quân mưu mẹo, để rồi cuối cùng cay đắng phát hiện ra sự thật tướng quân đã thành thân.
Nàng ta chẳng biết xấu hổ mà ngược lại còn lấy làm tự hào, cho rằng bản thân và hắn là tấm gương không sợ kẻ mạnh. Vì thế, nàng ta liền xúi giục một tên l.i.ế.m cẩu võ công cao cường của mình đến g.i.ế.c ta.
Tên l.i.ế.m cẩu đó thấy ta gây bất lợi cho tỷ tỷ tốt của hắn liền trực tiếp c.ắ.t c.ổ ta. Sau đó Nguyễn Kiều Kiều lại tìm được cha ruột của mình, cha nàng ta bày mưu tính kế cướp ngôi thành công.
Tiếp đến, người nhà của ta liền bị hại c.h.ế.t sạch không còn một ai.
Trời đất ơi, ta có tài đức gì mà phải vướng vào chuyện này cơ chứ? Ta chỉ là một người đẹp muốn ăn no chờ c.h.ế.t mà thôi.
2
"Đại tẩu làm sao vậy?"
Tề Mạn, muội muội của Tề Túc hỏi.
Nói thật, tuy Tề Túc chẳng phải kẻ t.ử tế gì nhưng hai người đệ muội của hắn đối với ta lại kính trọng hết mực.
Ta giả vờ xoa xoa n.g.ự.c, làm ra vẻ yếu ớt ôm n.g.ự.c lo âu:
"Làm A Mạn lo lắng rồi, ta chỉ là đột nhiên thấy tim đập nhanh."
"Nghĩ đến A Túc, ta lại lo lắng không chịu nổi."
Ta đây là đang lo sao hắn không c.h.ế.t sớm một chút thôi.
Tề Mạn vô cùng cảm động. Người tẩu tẩu này của nàng xuất thân tốt, nhan sắc đẹp, tính tình lại dịu dàng, đã thế còn yêu thương huynh trưởng nàng đến vậy.
Tề mẫu ngồi bên cạnh rõ ràng cũng bị tài diễn xuất như thật của ta làm cho cảm động. Bà dừng công việc thêu thùa trên tay rồi nói:
"Nếu Tịnh Nhi cảm thấy trong người không khỏe thì về phòng nghỉ ngơi sớm đi."
Mấy ngày trước sau khi bị ngã một cú đó, ta lập tức không ngừng nghỉ chạy về mách với cha ta. Cha ta điều tra vài bận thì phát hiện tiểu t.ử Tề Túc quả nhiên đang giấu một nữ t.ử trong doanh trại.
Nhớ lại những lời ta kể về sau, cha ta dặn dò kỹ lưỡng bảo thời gian này ta cứ ngoan ngoãn diễn kịch, trước mắt cứ giữ cho êm đẹp là tốt nhất.
"Bà mẫu đừng lo cho con, con ở lại trò chuyện với bà mẫu là hoàn toàn tự nguyện mà." Ngón tay ta uyển chuyển, rất nhanh đã thêu xong một bông hoa rực rỡ, "Mấy ngày nữa phu quân về rồi, chỉ là trong lòng Tịnh Nhi vui mừng quá thôi."
Tề mẫu cảm động nói:
"Đúng vậy, Túc Nhi có thể bình an trở về cũng nhờ một phần công sức con ngày ngày thắp hương khấn Phật."
Nhi tức này của bà, e là khắp cả cái kinh thành này cũng chẳng tìm đâu ra người thứ hai chu toàn hơn. Ngay cả khi ra ngoài thưởng trà cùng các phu nhân nhà quý tộc khác, nhi tức của bà cũng luôn là người được đưa ra khen ngợi hết lời.
Dù cho Tề phủ môn đình không cao nhưng nếu đem ra so sánh nàng dâu thì chẳng ai so nổi.
"Chỉ cần phu quân có thể bình an trở về, Tịnh Nhi không mong cầu gì thêm nữa."
Cũng chẳng biết đến lúc Tề Túc dẫn nữ chính về đây, bà mẫu cùng tiểu cô của ta sẽ mang cái mặt ra sao nữa.
Tề mẫu gật gật đầu, rồi lại nhìn sang Tề Mạn đang làm nữ hồng vụng về bằng ánh mắt trách móc:
"Đại tẩu của con là danh môn quý nữ hàng đầu trong kinh thành, con phải học hỏi nó nhiều vào."
Tề Mạn bị mắng nhưng chẳng giận chút nào. Nàng ấy hơi nghiêng đầu nhìn sang, chỉ thấy đại tẩu tuy trang điểm nhã nhặn nhưng vẫn không giấu nổi vẻ đẹp kiều diễm. Hàng mi chớp nhẹ, đôi mắt ấy lại càng đong đầy sự dịu dàng như nước. Kết hợp với vài sợi tóc mái hơi rủ xuống, trông vừa thanh tao lại chẳng hề mất đi khí chất.
Đại ca của nàng ấy đúng là có phúc lớn thật, một vị tuyệt sắc mỹ nhân như đại tẩu đây, từ trước đến nay nàng ấy chưa từng gặp qua bao giờ.
…