Trần huyện lệnh cất tiếng cười khẩy.

“Người đâu, trói nghiến toàn bộ Hà thị tông tộc cho bản quan.”

Vương thị vác cái bản mặt sưng húp thù lù, mờ mịt ngu ngơ.

“Cớ... cớ gì...?”

Ánh mắt Trần huyện lệnh rà một lượt khắp những khuôn mặt xám ngoét không còn tí sinh khí của tộc nhân họ Hà.

Chung cục lại hạ xuống hai bộ xác cẩu thả trần trụi kia.

“Luật lệ hiện hành bổn triều, phàm là bậc quan viên quân lính lẫn kẻ dân đen con đỏ, hễ mắc lỗi làm bậy nam nam ôm ấp hoan ái, đạp đổ kỷ cương thường lý, kẻ ch.óp bu chủ mưu xử thắt cổ xử c.h.é.m lập tức, kẻ theo đuôi sung lưu đày ải ba ngàn dặm, đứa nào thừa biết mà giả mù không khai tháo, cất chứa bao che nhắm mắt cho qua, cũng khép chung vào tội trạng đồng loã liên đới. Gia tộc hàng xóm bao quanh, bị xử gô cổ vì tội giáo hoá lơi lỏng, nhẹ thì tước đoạt nhà cửa điền sản, nặng dính chưởng thì lưu vong đày đi biệt xứ cả tộc.”

Thiên t.ử đương thời từ thủa còn là hài t.ử bị cấm túc nhốt ở Lãnh Cung, cũng suýt tẹo nữa bị lũ hoạn quan bỉ ổi mưu kế sát phạt.

Từ dạo đó, với cái thứ Long dương chi phích tởm lợm thì chán ghét căm phẫn đến tột đỉnh.

Một mụ đàn bà tầm thường nhốt mình quanh quẩn trong hậu trạch như Vương thị, sao tỏ cho tường mớ luật cấm kị kinh rợn trong chốn quan trường kia?

Cơ mà mụ chầu chực nhảy hố đến nơi rồi, vẫn cố sống cố c.h.ế.t ghì c.ắ.n lôi ta c.h.ế.t trùm nấp lưng.

Mụ gượng gạo bưng cái khuôn mặt sưng phù, tru vống the thé vạch vào ta.

“Còn ả đó thì tính sao? Ả là nàng dâu nhà họ Hà! Cớ sự gì mà đéo gông cổ ả lại?”

Ta chậm rãi hững hờ thong thả thò tay vuốt thẳng rút tờ văn tự từ túi, vẩy vẩy phe phẩy trước ch.óp mũi mụ ta.

“Hì hì, Hà lão phu nhân, trí nhớ của bà làm sao mà tồi tàn đến vậy?”

Vương thị giận phừng phừng, con mắt đỏ vằn m.á.u.

Lũ nha dịch đã chán ốm chẳng màng dây dưa kiên nhẫn, gông nách mụ xốc lôi như lôi lợn quăng ra mạn ngoài.

Hai chân mụ đạp ma sát đất quẩy quẩy, dãy giụa uốn ngửa đầu, thù ghét chiếu ánh mắt oán độc nhìn chằm chặp vô mặt ta.

Cho tới tận lúc bị vứt kéo xa tít tắp.

Tiếng khóc gào khản cổ của mụ vẫn thấp thoáng dội qua:

“Thành An ơi, mày hãm nương lừa dối nương thê lương quá...

“Mày tỷ tê tỉ nỉ kêu đòi chắp cánh cao bay tới nơi đất khách bôn ba trốn tránh cùng nhân tình, bắt ép nương bày trò che mắt thế gian cho mày.

“Khốn nỗi mày chẳng mở mồm thưa cho nương nghe... thứ mày tương tư say đắm lại là một thằng cu có cu mà!!!”

Chương 17: 17 - Phu Quân Chết Rồi, Ta Bày Tiệc Ăn Mừng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia