Cha ta để lại cho ta một hiệu cầm đồ, tên là Đệ Vô Số, nơi ấy chỉ có khách ghé vào ban đêm.
Sau khi cha qua đời, ta mới tiếp quản, rồi phát hiện ban ngày hiệu cầm đồ trống không, ban đêm lại bị những “người” kia chen kín.
Khách đến từ khắp năm hồ bốn biển, vật đem cầm cũng đủ loại kỳ lạ.
Nhưng phần lớn chỉ là những thứ chẳng đáng bao nhiêu, như lòng yêu thương, cái miệng độc địa, tật điếc tai, tính ác độc và những thứ tương tự.
Bọn họ muốn dùng những thứ ấy đổi lấy thọ mệnh hoặc bạc tiền.
Thế mà người tìm đến đêm nay, lại chính là phu quân vốn phải đang chinh chiến nơi xa của ta.
“Chưởng quầy, ta muốn đem thê tử của mình đi tuyệt cầm.”