Thanh Đại xắn tay áo, lập tức định đuổi theo: “Đã vậy còn trốn làm gì? Bây giờ chặn xe lại, dù có trói cũng phải trói hắn về Hầu phủ!”
“Bắt hắn về làm gì?”
Nàng sững người: “Đương nhiên là bắt hắn trả nợ, đồng thời cho cả kinh thành nhìn rõ những chuyện xấu xa hắn đã làm!”
“Nếu hắn bị bắt ngay giữa đường, chuyện giả c.h.ế.t thất bại, hắn vẫn là thế t.ử Hầu phủ, vẫn là phu quân của ta. Đến lúc ấy, bà mẫu và tộc lão liên thủ gây áp lực, ta chẳng phải vẫn phải canh giữ tòa Hầu phủ trống rỗng kia, thay hắn trả nợ hay sao?”
Thanh Đại c.ắ.n môi: “Nhưng để hắn chạy như vậy, chủ nợ sẽ tìm đến người.”
“Cho nên ta phải rời khỏi Hầu phủ trước. Nhưng trước khi ta đi, Cố Hoài Xuyên nhất định phải tiếp tục làm một người đã c.h.ế.t.”
Ta nhìn chiếc xe ngựa đang dần đi xa.
“Người c.h.ế.t thì phải giữ đúng phép tắc của người c.h.ế.t. Hắn đã xuống mồ rồi thì đừng hòng quay về làm thế t.ử nữa.”
“Hắn không có lộ dẫn, cũng không dám dùng tên thật. Sau khi rời khỏi kinh thành, tước vị, điền trang, tộc nhân đều không thể dùng đến. Ta ở ngoài sáng, có của hồi môn và nhà mẹ đẻ chống lưng; hắn ở trong tối, chỉ có thể lén lút trốn tránh. Địa vị đảo ngược như vậy, món nợ này mới đáng để tính.”
Thanh Đại vẫn thấy ta chịu thiệt: “Nhưng cô nương sẽ phải thủ tiết. Đợi người thay Hầu phủ gắng gượng qua ba năm, biết đâu hắn đã ở bên ngoài con cái đề huề.”
“Ta sẽ không thay hắn thủ tiết ba năm.”
Ta nhìn bánh xe lăn qua đầu ngõ, trong lòng đã có tính toán.
“Hắn dám c.h.ế.t, ta cũng dám c.h.ế.t. Chỉ là hiện giờ không thể kinh động đến hắn, trước hết phải khiến hắn ngồi vững cái tang giả này.”
Thanh Đại nhìn ta hồi lâu, hai mắt dần sáng lên.
“Cô nương định làm thế nào?”
“Lập tức về Tống gia tìm đại ca ta, bảo huynh ấy phái người bám theo chiếc xe này. Đợi bọn chúng đi khỏi kinh thành ba trăm dặm, giả làm sơn phỉ chặn đường, lấy lại toàn bộ ngân phiếu, trang sức và cây trâm vàng của ta.”
“Còn người thì sao?”
“Đánh gãy một chân cũng không sao, giữ lại một hơi thở là được.”
Thanh Đại hung hăng gật đầu, rồi lại hỏi: “Nếu bọn họ nghèo đến bước đường cùng, quay về nhận tội thì sao?”
“Mỗi lần chỉ để lại cho họ một chút đồ đủ sống, rồi thả ra vài tin tức rằng phía trước có việc làm kiếm được tiền.”
“Bọn họ không nỡ bỏ đứa trẻ đã có, cũng không nỡ từ bỏ cuộc sống tự do. Chỉ cần trước mắt còn một tia hy vọng, họ sẽ không quay về kinh thành thừa nhận mình giả c.h.ế.t.”
Nếu lúc này ta xông ra, Cố Hoài Xuyên hoàn toàn có thể viện cớ bị thương rồi mất trí nhớ, hoặc lấy danh phận phu thê ép ta trở về phủ. Nhưng một khi hắn đi đủ xa, gia sản của Hầu phủ lại bị chủ nợ chia sạch, cho dù muốn quay về thì cũng chẳng còn cuộc sống như trước.
Hắn tính chắc ta sẽ e ngại thanh danh nhà mẹ đẻ, không nỡ đoạn tuyệt tình nghĩa phu thê bao năm, nhưng hắn không ngờ, một khi ta đã nhìn rõ một chuyện, ta có thể dứt khoát đến mức này.
Nếu ta thật sự thay Hầu phủ trả sạch khoản nợ bên ngoài, vài năm sau hắn lại mang Liễu Như Sương và đứa trẻ trở về, vẫn có thể tiếp tục làm thế t.ử cao cao tại thượng. Liễu Như Sương có con trai làm chỗ dựa, có thể được nâng vào phủ, còn ta vì nhiều năm không có con sẽ bị tộc nhân khống chế. Đến khi ấy, bọn họ muốn cướp cửa hàng của ta, hủy hoại thanh danh của ta, thậm chí lấy mạng ta, sẽ dễ dàng hơn hôm nay rất nhiều.
Ta không chịu chờ đến ngày ấy.
Ta cứ để chiếc xe ngựa này thuận thuận lợi lợi rời khỏi kinh thành.
Cố Hoài Xuyên muốn cùng ngoại thất sống những ngày tháng “có tình uống nước cũng no”, vậy ta sẽ để hắn nếm thử thật kỹ: không c.h.ế.t đói được, nhưng cũng chẳng thể ngóc đầu lên; ngày ngày trông thấy phú quý trước mắt, nhưng vĩnh viễn không thể với tới.
Thanh Đại đi truyền tin, còn ta quay trở lại xe ngựa của mình.
Tiếp theo, ta phải về Hầu phủ xem thử đống hỗn độn hắn để lại cho ta.
3.
Vừa trở về Hầu phủ, người đến đòi nợ đã chặn kín trước cổng.
Có người cầm giấy nợ đập cửa, có người thậm chí dọn ghế dài đến ngồi chờ. Xe ngựa của ta vừa xuất hiện ở đầu phố, lập tức có mấy đôi mắt nhìn sang.
Ta bảo phu xe vòng qua ngõ sau, rồi cùng Thanh Đại lặng lẽ vào phủ từ cửa hông.
Tin Cố Hoài Xuyên c.h.ế.t đã truyền khắp nơi. Lão Hầu gia quanh năm ở đạo quán ngoài thành, bà mẫu lại bệnh liệt giường, đám chủ nợ sợ người c.h.ế.t thì nợ cũng thành nợ khó đòi, đương nhiên nóng lòng tìm một vị thiếu phu nhân có khả năng lấy bạc ra trả.
Về phòng, ta đưa cho Thanh Đại một túi nhỏ đựng đậu vàng.
“Thọ An đường có một nha hoàn đồng hương với ngươi. Đến hỏi nàng ta xem ngày Cố Hoài Xuyên rơi xuống vực, rốt cuộc bà mẫu đã làm những gì.”
Một canh giờ sau, Thanh Đại trở về, sắc mặt khó coi đến mức đáng sợ.
“Nha hoàn kia nói, là lão phu nhân sai người động tay động chân trên xe ngựa của thế t.ử.
“Thế t.ử hôm đó căn bản không ngồi trên chiếc xe ấy, hắn trốn trong ngõ Hồ Lô uống rượu cùng Liễu Như Sương.”
“Còn gì nữa?”
“Lão phu nhân nói, cưới người chính là để lấp vào khoản thiếu hụt của Hầu phủ. Đợi trả hết nợ, thế t.ử sẽ trở về. Đến lúc đó tìm người hủy hoại thanh danh của người, dìm người xuống ao, của hồi môn và cửa hàng sẽ đều thuộc về Cố gia.”