Ta nhíu mày, kê một toa t.h.u.ố.c.
"Cơ thể phu nhân vẫn còn quá yếu, muốn sinh nở bình an, phải đổi t.h.u.ố.c giữ thai. Trong thang t.h.u.ố.c này, phải thêm ba chỉ nhân sâm. Không biết Chu công t.ử nhà ngươi, có sâm dã sơn thượng hạng không?"
17.
Chu gia có cái rắm gì. Ta dễ dàng dùng vài gói t.h.u.ố.c, đổi lấy hai mươi lượng bạc cuối cùng còn sót lại của Chu gia.
Lúc này Chu Cảnh Nhiên thật sự đã lo lắng.
Liễu Mạn Nương đảo mắt một vòng, kế hoạch nảy ra trong đầu.
"Phu quân đã từng nghe đến điển thê chưa?"
Điển thê, là việc những gia đình nghèo khổ cho nhà giàu thuê nương t.ử để sinh con đẻ cái. Đợi khi trong nhà có tiền rồi sẽ chuộc nương t.ử về.
Chu Cảnh Nhiên cau mày:
"Lê Oánh là con gà không biết đẻ trứng, gả cho ta ba năm, không có chút động tĩnh nào. Người ta điển thê, đều phải thuê người dễ sinh nở."
Liễu Mạn Nương che miệng cười duyên:
"Ôi chao, phu quân chàng quá thật thà rồi. Chàng không nói, ai mà biết nàng ta có sinh được hay không?"
"Lê Oánh tuy dung mạo bình thường, nhưng được cái trẻ tuổi, thân thể tốt."
Chu Cảnh Nhiên có chút do dự.
"Nhưng, nhưng với nhan sắc của nàng ta, cho thuê cũng không đáng giá bao nhiêu tiền đúng không?"
Liễu Mạn Nương hạ giọng, ghé vào tai hắn ta nói:
"Phu quân đã từng nghe đến Trần viên ngoại chưa?"
Chu Cảnh Nhiên giật mình:
"Có phải Trần viên ngoại tiệm vải Trần Ký không?"
Đại danh của Trần viên ngoại, già trẻ gái trai trong thành đều biết. Ông ta trăng hoa khắp nơi, vô cùng háo sắc. Hơn nữa không thích kỹ nữ mà lại đặc biệt thích điển thê, một năm ít nhất cũng thuê hai mươi đến ba mươi người. Những nữ nhân đó khi về nhà bị đá-nh đến mức trên người không còn một mảng thịt lành lặn.
18.
Thậm chí có người, về nhà không bao lâu, liền đổ bệnh mà chế-t.
Nhưng Trần viên ngoại có tiền, ra tay vô cùng hào phóng, cũng không có ai đến gây chuyện.
Dù sao, mạng của người nghèo, thực sự không đáng tiền. Nhà chồng của nữ nhân nhận tiền, quay đầu lại có thể dùng tiền đó cưới một nương t.ử mới, căn bản sẽ không để tâm.
Liễu Mạn Nương xòe một bàn tay ra:
"Trần viên ngoại điển thê chia làm hai loại, một loại là thuê hai năm, nhưng phải để cho nhà gái giữ lại một mạng."
"Loại này, một năm mười lượng bạc."
"Còn một loại, mua đứt, sống chế-t không bàn tới."
"Loại này, cần năm mươi lượng bạc."
"Ngay cả thanh lâu mua một thoàng hoa đại khuê nữ cũng không cần nhiều tiền như vậy."
Hay cho sống chế-t không bàn tới. Mọi người trong trấn đều biết, điển thê ký văn tự bán đứt ở trong tay ông ta đều không sống quá ba tháng. Bọn họ muốn lấy mạng ta.
Ta nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, đợi khi lò t.h.u.ố.c truyền đến một mùi khét mới quay người rời đi.
Xem ra, phải đẩy nhanh kế hoạch rồi.
Liễu Mạn Nương không biết, nhi t.ử duy nhất của Trần viên ngoại, Trần Văn Bân, thường xuyên đến chợ đen mua t.h.u.ố.c. Hắn ta tham lam nữ sắc, hoang dâm vô độ. Mới hơn hai mươi tuổi, đã bị rượu chè làm cho cơ thể suy kiệt. Vì vậy thường đến chỗ ta, mua một ít t.h.u.ố.c trợ hứng. Ta định, thêm một vài thứ vào t.h.u.ố.c của hắn ta.
Đến lúc đó ở sân nhà Liễu Mạn Nương nhất định sẽ diễn ra một màn kịch lớn.
19.
Sáng sớm hôm sau, Chu Cảnh Nhiên liền về nhà. Kéo tay ta, nói muốn đưa ta đi dạo trong trấn.
"Nương t.ử, nàng vất vả gánh vác cái nhà này, ta lại hiếm khi đưa nàng đi chơi. Trà lâu trong trấn mới có một tiên sinh kể chuyện mới đến, ta đưa nàng đến đó ăn một bữa cơm. Mấy năm nay, nàng thật sự đã khổ cực rồi."
Khuôn mặt tuấn tú trắng trẻo của hắn ta dưới ánh mặt trời, lại lộ ra vài phần hung tợn.
Trong hốt hoảng, ta cảm thấy đứng trước mắt mình, không phải là phu quân đầu ấp tay gối ba năm, mà là một con ác quỷ ăn thịt người.
Nói là đưa ta đi ăn cơm ở trà lâu, thực chất, chính là muốn đưa ta đi cho Trần viên ngoại xem mắt.
Ta ngẩng đầu nhìn thẳng vào Chu Cảnh Nhiên.
Mãi lâu sau, ta mới gật đầu đồng ý:
"Được. Phu quân hôm nay hào phóng như vậy, nhất định đừng hối hận đấy."
Chu Cảnh Nhiên cười kéo tay ta:
"Tuyệt đối không hối hận!"
Nói xong, lại giục ta về phòng chải chuốt trang điểm. Thậm chí còn lục tung hòm xiểng, tìm ra một bộ quần áo đẹp nhất.
Ta nhìn chiếc nhu quần màu hồng trước mắt, lòng bình lặng như giếng cổ.
Chiếc váy này là chiếc ta mặc lần đầu tiên gặp Chu Cảnh Nhiên. Vì cảm thấy có ý nghĩa lớn, ngày thường ta đều không nỡ mặc lại, luôn cất giữ cẩn thận.
Đợi ta thay xong váy, Chu Cảnh Nhiên sững sờ một lúc.
"Phu quân, đẹp không?"
Hắn ta gật đầu, trên mặt lộ ra vẻ đau lòng.
"Nương t.ử, hay là, ngày khác bọn ta đi?"
Ta có chút sửng sốt:
"Không đi nữa?"
Chu Cảnh Nhiên đau khổ nhắm mắt lại, khi mở ra, trong mắt đã là một mảnh băng lạnh.
"Ta nói đùa thôi, vẫn đi chứ. Không đi chẳng phải phí công nàng trang điểm cẩn thận sao?"
20.
Cái gọi là mời ta ăn bữa lớn của Chu Cảnh Nhiên, chỉ là gọi một bình trà lạnh, một đĩa hạt dưa một đĩa đậu tằm. Ngay cả một đĩa thức ăn nóng cũng không nỡ gọi.
Khi uống trà, ta có thể cảm nhận được một ánh mắt dâm đãng nhớp nháp cứ lởn vởn trên người ta.
Ta nhìn theo ánh mắt đó, phát hiện trên lầu hai đứng một ông lão lùn mập. Ông lão đó, hẳn chính là Trần viên ngoại.
"Nương t.ử, nàng ăn nhiều vào."
Chu Cảnh Nhiên đẩy đậu tằm rang về phía ta, nở một nụ cười lấy lòng:
"Đậu tằm ngũ vị hương của trà lâu này rất nổi tiếng."