Nơi này núi sâu rừng thẳm, cho dù ta có c/h/ế/t cũng chẳng ai biết. Cùng lắm chàng chỉ cần nói ta bị tên đào phạm g/i/ế/t c/h/ế/t, cũng chẳng có ai nghi ngờ!
Chỉ trong chớp mắt, vô số suy đoán đã hiện lên trong đầu ta.
Lồng n.g.ự.c bỗng nghẹn lại một cách khó hiểu. Bất kể suy đoán nào là thật, hôm nay e rằng ta cũng khó lòng thoát thân.
Nhưng con kiến còn ham sống, huống chi là ta.
Ta nghiến răng, “bịch” một tiếng quỳ thẳng xuống đất.
“Cố đại nhân tha mạng. Trước đây ta không cố ý lừa ngài...”
Trong mắt Cố Thịnh Trạch thoáng hiện vẻ kinh ngạc, nhưng sát ý vẫn chẳng hề suy giảm.
6
Ta nhắm mắt chờ c/h/ế/t. Lưỡi đao lướt qua ngọn tóc, sau đó “phập” một tiếng cắm thẳng vào thân cây phía sau.
Ta mở mắt nhìn, lưỡi đao sáng loáng đang kề ngay bên mặt. Men theo đó nhìn sang, ta mới thấy một con rắn độc đã bị ghim c.h.ặ.t trên thân cây.
Con rắn độc chỉ cách ta chừng hai tấc, vừa rồi đang định lao tới. Ta không dám tưởng tượng nếu thật sự bị nó c.ắ.n một cái thì hậu quả sẽ thế nào.
“Đa... đa tạ...”
Ánh mắt Cố Thịnh Trạch trầm xuống:
“Cẩn thận một chút. Ta không phải lúc nào cũng có thể trông nom cô nương.”
Ta đang chột dạ nên chỉ biết đáp lời qua loa. Tuy miệng nói như vậy, nhưng sau khi hỏi ta phương hướng, Cố Thịnh Trạch lại chủ động đi phía trước.
Ta đang mải suy nghĩ lung tung thì chàng đột nhiên dừng bước. Ta không chú ý, cứ thế đ.â.m sầm vào người chàng.
“Sao vậy? Chẳng lẽ còn rắn độc...”
Ta hoảng hốt ngẩng đầu. Đúng là một lần bị rắn dọa, 10 năm sợ dây thừng. Tuy ta chưa thật sự bị c.ắ.n, nhưng trong lòng vẫn còn sợ hãi.
Thế nhưng chữ “rắn” còn chưa kịp thốt ra, ta đã sững người.
Bởi chẳng biết Cố Thịnh Trạch đã xoay người lại từ lúc nào, khiến ta đ.â.m thẳng vào lòng chàng.
Chàng từ trên cao nhìn xuống ta:
“Lời cô nương vừa nói có ý gì?”
“Lời... lời gì cơ?”
Ta giả ngốc.
Khóe môi chàng cong lên thành một nụ cười khó đoán:
“Cô nương nói trước đây không cố ý lừa ta?”
“Ôi, chẳng phải trước đó ta nói mình chưa từng nhìn thấy tên đào phạm sao? Khi ấy chỉ vì ta không muốn chuốc chuyện vào thân...”
“Vậy bây giờ thì sao? Không sợ nữa? Muốn chuốc chuyện rồi?”
Bàn tay lớn của Cố Thịnh Trạch siết lấy eo ta, tựa như chỉ cần câu trả lời không hợp ý chàng, bất cứ lúc nào cũng có thể dùng sức.
“Có ngài ở đây thì còn gì phải sợ chứ? Các cô nương, tiểu tức phụ trên phố đều rất yêu thích Cố đại nhân...”
Ta đang ra sức nịnh nọt thì Cố Thịnh Trạch đột nhiên ngắt lời:
“Còn cô nương?”
“Ta? Ta đương nhiên cũng rất... thích Cố đại nhân. Sau này nếu có thể tìm được một người giống như Cố đại nhân, ta đã mãn nguyện lắm rồi.”
Hai chữ “yêu thích” bị ta nói mơ hồ cho qua, vậy mà Cố Thịnh Trạch vốn luôn tinh ý lại chẳng hề phát hiện.
“Sau này sao? Vậy bổn quan chúc cô nương được như ý nguyện.”
Quả nhiên, ngàn vạn thứ đều có thể bị xuyên thủng, chỉ có lời nịnh nọt là chẳng bao giờ sai. Sau khi nghe xong, sắc mặt Cố Thịnh Trạch dịu đi không ít, thậm chí khóe môi còn thấp thoáng ý cười.
Sau đó, chúng ta cũng thuận lợi tìm được hang ổ của tên ác đồ.
Chỉ là không ngờ hắn lại thu phục đám thổ phỉ quanh vùng làm thủ hạ, dùng những vật tư cướp bóc được dựng nên một thôn xóm nhỏ giữa chốn núi sâu rừng thẳm.
Mục đích chuyến này chủ yếu là dò đường. Nay tình hình đã thăm dò rõ ràng, chỉ cần trở về gọi thêm người tới là được.
Thế nhưng chẳng biết nên nói vận khí tốt hay xấu, ngay lúc chúng ta chuẩn bị rời đi, lại bị đám thổ phỉ vừa cướp bóc trở về phát hiện. Cố Thịnh Trạch lập tức kéo ta bỏ chạy.
Giữa đường, chân ta chẳng may mắc vào bẫy thú, lập tức trở thành gánh nặng.
Ta cố nhịn cơn đau dữ dội, cùng Cố Thịnh Trạch ẩn mình trong bụi cây, nào ngờ đúng lúc ấy lại gặp tên đào phạm xuất hiện một mình.
7
Bắt được tên đào phạm kia là tâm nguyện bấy lâu của Cố Thịnh Trạch. Nếu không phải vì hắn, chàng cũng chẳng bị thương, càng không bị ta nhặt về làm phu quân xung hỷ, phải nhẫn nhục chịu đựng bao lâu nay.
Ta có thể cảm nhận rõ lúc này trong lòng Cố Thịnh Trạch tràn đầy hận ý.
Hai tay chàng siết c.h.ặ.t thành quyền, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể rút đao.
Thế nhưng chàng lại quay đầu nhìn ta một cái. Trong khoảnh khắc ấy, dường như chàng đã hạ quyết tâm gì đó.
Mãi cho đến khi tên đào phạm rời đi, chàng vẫn không hề ra tay.
Ta khó hiểu hỏi:
“Sao ngài không bắt hắn? Cơ hội tốt như vậy mà.”
Động tác băng bó vết thương cho ta của Cố Thịnh Trạch khựng lại:
“Bởi vì có chuyện còn quan trọng hơn bắt đào phạm.”
Hôm nay chàng mặc thường phục màu xanh sẫm, dải vải băng là do chính chàng xé từ vạt áo xuống, lúc này đang quấn c.h.ặ.t quanh cổ chân ta như một con rắn độc.
Dường như trước đây cũng từng xảy ra chuyện tương tự.
Chỉ là khi ấy, vai trò của ta và chàng hoàn toàn trái ngược.
8
5 năm trước, sau khi vừa thành thân với Cố Thịnh Trạch, vì kế sinh nhai, ta chỉ có thể dẫn chàng lên núi hái t.h.u.ố.c.
Khi ấy Cố Thịnh Trạch vẫn chưa liên lạc được với thuộc hạ, thương thế cũng chưa lành hẳn, nên đối với kẻ thừa lúc người gặp nạn như ta, thái độ vẫn rất lạnh nhạt.
Thế nhưng chàng không có kinh nghiệm sinh tồn trong núi rừng, chỉ đành bám sát ta từng bước.
Nhìn dáng vẻ chàng cẩn thận từng li từng tí, rõ ràng không cam tâm nhưng lại chẳng thể không dựa vào ta, trong lòng ta vô cùng đắc ý.
Không ngờ giữa đường lại gặp phải kẻ xấu. Cố Thịnh Trạch muốn đuổi theo, nhưng chẳng may trẹo chân.
Khi ấy ta không biết thân phận thật của chàng, còn tưởng chàng muốn bỏ trốn nên tức giận vô cùng.
Vì đuổi theo chàng, cả hai chúng ta lạc đường.